Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 8
Phần 8

Chủ nhân ban đầu của đai lưng ngọc này chính là ‘Nhân tài kiệt xuất’ Hán triều đệ nhất danh tướng Hàn Tín! Năm đó Hàn Tín thay Lưu Bang đánh bại Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ, đánh lấy giang sơn Đại Hán, Lưu Bang đối với hắn rất biết ơn, sau khi Lưu Bang đăng quang vương vị liền phong cho Hàn Tín là ‘Tam Tề Vương’, đồng thời hứa với hắn ‘Ngũ bất tử’.

Tam Tề Vương tức là dữ thiên tề, dữ địa tề, dữ quân tề. (Ngang với trời, ngang với đất, ngang với bậc quân vương). Địa vị của Hàn Tín có thể sánh cùng thiên địa và Hoàng đế. Ngũ bất tử là “kiến thiên bất tử, kiến địa bất tử, kiến quân bất tử, kiến thiết bất tử, kiến đồng bất tử”, tức là gặp trời không chết, gặp đất không chết, gặp vua không chết, gặp sắt không chết, gặp đồng không chết. Điều này ở thời ấy là tồn tại vô cùng to lớn và quyền uy, quả thực có thể nói là dưới một người trên vạn người.

Nhưng theo chính quyền triều Hán dần dần vững chắc, Lưu Bang lại bắt đầu phạm phải căn bệnh chung của tất cả các bậc quân vương, đó là lo lắng các lão huynh đệ năm đó cùng mình đánh thiên hạ sẽ mưu phản. Cho nên quyết định đầu tiền là lấy Hàn Tín khai đao!

Lúc ấy Hàn Tín đã có được mười vạn tinh binh mãnh tướng, mà Hàn Tín lại là người hào sảng, không thiếu tướng lĩnh nguyện ý vì Hàn Tín xông pha khói lửa. Lưu Bang và Lữ hậu muốn giết Hàn Tín, nhưng Hàn Tín nhưng là bậc chiến thần, muốn đánh dẹp hắn chỉ sợ dốc sức cả nước cũng không thể đánh thắng được. Mà năm đó Lưu Bang lại hứa ban thưởng cho Hàn Tín ‘Ngũ bất tử’, lại càng không thể quang minh chính đại đi giết Hàn Tín! Thế nên Lưu Bang tìm Tiêu Hà, bảo Tiêu Hà nghĩ cách.

Tiêu Hà và Hàn Tín lại là huynh đệ thân thiết nhất, năm đó Hàn Tín có thể được Lưu Bang trọng dụng, thậm chí đăng đàn bái tướng, toàn bộ đều là do Tiêu Hà tiến cử, Tiêu Hà đối với Hàn Tín có ơn tri ngộ. Cho tới ngày nay, thiên hạ vẫn còn lưu truyền tích ‘Tiêu Hà Nguyệt hạ truy Hàn Tín’.

Nhưng lúc đó, Tiêu Hà vẫn biết người nào nên đắc tội, người nào không nên đắc tội. Cho nên để cho bản thân tiếp tục thăng quan phát tài, hắn không chút nghĩ ngợi liền bán đứng hảo huynh đệ Hàn Tín! Tiêu Hà tự thân xuất mã, nói rằng Lữ hậu triệu kiến, mời Hàn Tín vào trong cung thương nghị quốc gia đại sự. Lúc ấy Hàn Tín đã cảm thấy nguy hiểm, cảm thấy Lữ hậu đột nhiên triệu kiến hắn – một tướng quân tiến cung, nhất định là dữ nhiều lành ít, cho nên thế nào cũng không chịu đi.

Nhưng Tiêu Hà lại lấy tình nghĩa của chính mình và Hàn Tín ra đảm bảo, lừa Hàn Tín nói tuyệt đối không có vấn đề gì, Lữ hậu tuyệt đối sẽ không gia hại hắn. Vì tin tưởng hảo hữu Tiêu Hà, Hàn Tín cuối cùng vẫn tiến cung. Nhưng sau khi tiến cung, Lữ hậu lợi dụng ‘tội mưu phản’, xử Hàn Tín tử hình. Hàn Tín giật mình, thế mới biết mình bị Tiêu Hà lừa gạt, thương tâm không thiết sống.

Hàn Tín trước khi chết nói “Năm đó hoàng đế hứa với ta ‘Ngũ bất tử’, giờ các ngươi làm trái lời hứa, chẳng phải là nói không giữ lời ư? Nếu giết ta, sợ là khó mà biệt miệng người trong thiên hạ!” Tiêu Hà lại cười lạnh nói “Tiểu tử, nhìn xem ngươi đang ở đâu.” Hàn Tín ngẩng đầu nhìn, lại cúi đầu, lập tức một trận kinh hãi. Trên đầu hắn bị che miếng vải đen, sao có thể nhìn thấy trời? Trên mặt đất cũng trải thảm thật dày, đâu thể chạm tới đất?

Tiêu Hà tiếp tục nói “Hôm nay là Lữ hậu muốn giết ngươi, hoàng đế cũng không ở đây, cho nên ‘gặp vua không chết’ cũng miễn đi. Còn ‘gặp sắt không chết’ và ‘gặp đồng không chết’ không liên quan, chúng ta không cần dùng đao kiếm để giết ngươi!” Nói xong, Tiêu Hà vung tay lên, ở cung nữ đứng một bên liền nắm những thanh trúc thật dài đâm Hàn Tín chết tươi!

Chết trong tay bằng hữu mình tín nhiệm nhất, Hàn Tín tự nhiên là không cam lòng, cuối cùng một tia vong hồn bám lên sợi đai lưng nhuốm máu. Mà điều châm chọc là, đai lưng ngọc chính là món lễ vật kết nghĩa mà năm đó Tiêu Hà trao cho Hàn Tín. Cho nên đai lưng ngọc mang theo ma lực, chỉ cần có người đeo lên hông, nó sẽ ảnh hưởng lên tâm trí của người đó, làm người đó bắt đầu hoài nghi tất cả bằng hữu, hoài nghi bọn họ có chân thành đối đãi với mình hay không?

Tần Vũ bị đai lưng ngọc ảnh hưởng cho nên mới hoài nghi người bên cạnh. Sau khi nghe xong, Lý mặt rỗ chửi mắng Mã lão bản tâm địa độc ác, muốn dùng biện pháp này hại chết Tần Vũ. Mã lão bản tự biết đuối lý, không nói một lời. Cuối cùng Tam Pháo hỏi tôi, có cách gì có thể phá giải ma lực trên đai lưng ngọc không?

Tôi cười nói “Nói đơn giản cũng đơn giản, nói khó khăn cũng khó khăn. Chúng ta đã có thể làm cho Mã lão bản ăn năn, hẳn là cũng có thể sử dụng biện pháp tương tự để vong linh trong đai lưng ngọc biết trên thế giới này thực sự tồn tại bằng hữu chân tình, không phải người trong thiên hạ đều là Tiêu Hà.” Tam Pháo lập tức gật đầu, hỏi tôi phải thế nào mới có thể để cho vong linh trong đai lưng ngọc tin phục?

Tôi nói “Đơn giản thôi, chúng ta có thể dùng phương pháp cổ đại kia, chứng minh tình nghĩa của mình đối với Tần Vũ.” Đám người lập tức hỏi rốt cuộc là biện pháp gì? “Lưỡng lặc tháp đao là huynh đệ. Tướng lĩnh thời cổ thích dùng phương thức Lưỡng lặc tháp đao không tiếc mạng tự mình hại mình này để chứng minh, xem ra đêm nay chúng ta cũng phải dùng cách này…”

(Lưỡng lặc tháp đao: Đỡ hai đao thay cho nhau – dịch giả)

Một câu nói của tôi, trong nháy mắt đã làm cho Lý mặt rỗ và Tam Pháo sợ choáng váng “Đại ca, ngươi nói đùa ta a? Lưỡng lặc tháp đao vạn nhất đâm phải tim hoặc là nội tạng khác, có thể sẽ về trời đấy.” Tôi bất đắc dĩ nói “Vậy ta cũng chẳng còn cách nào khác, đây là cách duy nhất ta có thể nghĩ ra.”

“Móa nó, làm đi.” Tam Pháo và Lý mặt rỗ cơ hồ hai miệng một lời nói “Không phải chỉ là vì huynh đệ mà chịu hai đao sao?” Tôi vui mừng cười “Chúng ta có thể đi tìm bác sĩ, đánh dấu chỗ an toàn, một đao đâm xuống gây tổn thương nhỏ nhất.” Tam Pháo lập tức gật đầu “Yên tâm, ta từng học y một thời gian.” Sau đó là một loạt chuẩn bị.

Muốn để Hàn Tín tin tưởng trên thế giới này có bằng hữu chân tình tồn tại, điều kiện tiên quyết là để cho Hàn Tín hiện thân, tôi lúc này liền đi chuẩn bị. Ba đồng Vạn Nhân Tiền (tiền vạn người), một sợi Khổn Thi Thằng (dây thừng trói thi thể), ngoài ra còn có mấy tấm vách quan tài, sau khi mang về liền để Lý mặt rỗ cưa vách quan tài ra.

Dùng Khổn Thi Thằng và ván quan tài làm thành một cái ghế đơn giản. Còn Vạn Nhân Tiền thì đặt ở trên ghế. Tôi lại bố trí một pháp đàn, tối nay phải mời Hàn Tín đại tướng quân ra! Làm xong những thứ này, chúng tôi ở trong khách sạn kiên nhẫn chờ đến nửa đêm. Tiểu Nguyệt và Như Tuyết đều rất lo lắng, dù sao tối nay sắp xảy ra chuyện đẫm máu, hỏi tôi có cần các nàng hỗ trợ không.

Tôi cân nhắc, cuối cùng cảm thấy các nàng tốt nhất đừng ở đây, tránh dính phải tai họa. Thời cổ đại, nữ nhân là đồ chơi của nam nhân, có thể tặng cho huynh đệ chơi, có thể làm nô bộc tặng qua tặng lại, thậm chí đói bụng có thể làm đồ nhắm. Vạn nhất Hàn Tín lại làm khó hai nữ nhân này thì rất phiền toái, tôi không hào phóng đến mức vì tính mệnh của Tần Vũ mà hy sinh Tiểu Nguyệt và Như Tuyết, cho nên liền bảo hai người ở lại trong phòng, không có chuyện gì tuyệt đối đừng ra ngoài, có chuyện càng không thể ra! Hai người đều gật đầu về phòng nghỉ ngơi.

Hiện giờ gian phòng của chúng tôi chỉ còn lại bốn người, Tần Vũ, tôi, Tam Pháo và Lý mặt rỗ. Đai lưng ngọc và môt cây chủy thủ an tĩnh ở bên Tần Vũ, giờ hắn đang hôn mê. Tôi đặt lên mặt Tần Vũ một ít muối tinh, muối rất nhanh đã hòa tan, biết đây là do âm khí nặng nề, trong lòng tôi không khỏi có chút lo cho Tần Vũ. Nếu đêm nay không thể cứu được Tần Vũ, sợ là hắn cũng không quá được mấy ngày.

Tôi bảo Lý mặt rỗ và Tam Pháo ngủ trước, đến lúc tôi sẽ đánh thức hai người. Hai người ngồi trên ghế nghỉ ngơi, mà tôi thì trừng mắt nhìn chòng chọc vào Tần Vũ chờ đợi động tĩnh. Đồng hồ kêu tích tắc, thời gian trôi qua rất chậm, mặc dù tôi mỏi mệt cực độ, nhưng cũng không dám nghỉ ngơi, sợ Tần Vũ bỗng nhiên tỉnh lại sẽ làm chuyện gì quá đáng.

Tôi còn đang suy tư, Tần Vũ bỗng nhiên hít một hơi khí lạnh, thở khò khè như bệnh nhân, trong cổ họng phát ra thanh âm cổ quái! Thần kinh của tôi lập tức căng cứng, Lý mặt rỗ và Tam Pháo cũng trong nháy mắt nhảy dựng lên, vội vã cuống cuồng nhìn chằm chằm Tần Vũ. Xem ra hai người họ cũng không ngủ, cũng phải, trong hoàn cảnh này ai mà ngủ được? Tần Vũ đứng lên từng bước một tập tễnh đi về phía cửa sổ. Hai chân hắn hướng ra ngoài cơ hồ sắp thành hình chữ nhất, làm tôi tê cả da đầu, thật lo lắng chân hắn bị vặn gãy.

Ánh mắt của hắn vô thần, động tác cứng ngắc đi đến cửa sổ, thất hồn lạc phách nhìn ra ngoài, đau buồn, mang theo tiếng khóc nức nở gào lên “Hàn Tín binh pháp vô song, phất tay có thể diệt trăm vạn binh! Lòng này không đành phụ Tiêu Hà, máu nhuộm thâm cung không người biết.” Đây là thi từ người đời sau ca tụng Hàn Tín. Sau khi gào lên, Tần Vũ không nhúc nhích nhìn qua cửa sổ, thần sắc ảm đạm, bóng lưng cô đơn, xem ra thật sự là thương râm rất sâu.

Tôi hít sâu một hơi, tóm lấy đồng tiền trên vách quan tài, nhẹ nhàng búng lên, phát ra tiếng thanh thúy. Cổ nhân có phương thức giải trí so kiếm, ca hát và ném tiền uống rượu. Vạn Nhân Tiền phát ra thanh âm, càng có thể đánh động Hàn Tín. Quả nhiên, đối phương nghe được tiếng búng tiền, hồ nghi nghiêng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt đó cổ quái vô hạn thâm thúy, phảng phất ẩn chứa khí tràng cường đại làm tâm thần tôi run rẩy. Tôi hít sâu một hơi, vội vàng đổ trên bàn ba chén lớn rượu gạo, ném đồng tiền vào đó. Vạn Nhân Tiền giống như cành liễu, âm khí mười phần, có thể để cho quỷ uống rượu trong chén. Vong linh nhập vào Tần Vũ bị rượu hấp dẫn không kìm nén được, từ trong thân thể Tần Vũ đi ra, ngồi trên ghế làm từ vách quan tài, hút lấy rượu trong ba cái chén. Tôi nhìn thấy một dòng sương trắng lượn lờ, chậm rãi từ trong chén chưng bốc lên, cuối cùng chui vào miệng bóng đen.

Đạo hắc ảnh kia sau khi uống rượu, tựa hồ trở nên rõ ràng hơn rất nhiều. Tôi có thể nhìn thấy hắn thân mang khôi giáp, mình cao bảy thước, diện mục tuấn tú, gương mặt lại vô hạn thê lương. Tôi biết đây chính là Hàn Tín đại tướng quân, trong tim không khỏi nổi lòng tôn kính, hô lên “Bái kiến đại tướng quân!” Lý mặt rỗ và Tam Pháo thấy tôi hành lễ với cái ghế trống rỗng rồi lại hô lớn “Đại tướng quân”, đều kinh hãi nghẹn họng nhìn trân trối.

Vì để tránh làm họ sợ hãi và quấy nhiễu Hàn Tín, cho nên tôi cũng không khai mở thiên nhãn cho họ. Hàn Tín phát hiện tôi có thể nhìn thấy hắn, hắn cũng thấy kỳ quái, nhưng ngay sau đó hắn lại nộ khí trùng thiên, hung hăng liếc tôi một chút. Sâu trong con ngươi là sự tĩnh mịch, ẩn chứa oán khí mạnh mẽ, ngay sau đó liền muốn lần nữa nhập vào người Tần Vũ. “Đại tướng quân chậm đã!” Tôi lập tức gọi “Bằng hữu của ta với ngài không oán không cừu, vì sao muốn quấn lấy bằng hữu của ta?”

P. S: Hàn Tín thì chắc anh em đều đã quá quen thuộc rồi. Ít nhiều gì cũng từng nghe đến người này. Ở đây tôi chỉ giới thiệu lại tích “Tiêu Hà nguyệt hạ truy Hàn Tín” một chút: Trước đây Hàn Tín vốn theo hầu họ Hạng nhưng vì xuất thân thấp kém nên chỉ được làm lính vác kích đứng hầu. Tín nhiều lần nạp kế sách nhưng không được dùng, thậm chí Hạng Lương vì không nghe kế còn bị tướng Tần là Chương Hàm chém chết ở trận Định Đào. Sau thấy Hạng Vũ không thể thành việc lớn nên Tín ta bỏ đi. Trương Lương gặp được Tín nên chiêu mộ về với Lưu Bang. Hàn Tín về đầu Hán gặp được Tiêu Hà và Hạ Hầu Anh hết sức tiến cử nhưng Lưu Bang vẫn chưa tin tưởng, không chịu giao trọng trách. Đến khi vào đất Thục, thấy Tiêu Hà và Hạ Hầu Anh tiến cử mấy lần không được, Tín lại bỏ đi. Tiêu Hà nghe tin nói: “Nếu không có Hàn Tín thì chúng ta sẽ đều chết già ở Bao Trung này hết” rồi vội vàng lên ngựa đuổi theo ngay. Đến bờ sông thấy Tín chưa tìm được cách qua sông, ông liền đến thuyết phục, gặp cả Hạ Hầu Anh cũng đi tìm, Hàn Tín nghe lời, liền quay lại cùng hai người. Từ sự việc này mà có điển tích Tiêu Hà nguyệt hạ truy Hàn Tín.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297