Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 269
Phần 269

Từ sau chuyện cây ngọc trâm tôi và Lý mặt rỗ như chim sợ cành cong, cả ngày đều đề phòng người tặng trâm, nhưng qua rất lâu người này vẫn không xuất hiện, tựa như biến mất trong hư không. Điều này rất phù hợp với tác phong hành sự của Long Tuyền Sơn Trang, khi ngươi lơi lỏng nhất sẽ ra tay cướp đi tính mạng của ngươi!

Chúng tôi dứt khoát không nhận mối làm ăn nào nữa, thanh thản ở trong nhà, cũng khó có được thời gian thanh nhàn, tôi có thể ghi âm lại những câu chuyện về âm vật có cảm xúc sâu sắc nhất trong khoảng thời gian này rồi gửi cho người bạn là nhà văn kia. Hôm nay, tôi đang ghi âm lại chuyện về Hồng Y Đại Pháo thì Lý mặt rỗ vẻ mặt đáng khinh đột nhiên tiến đến, dọa cho tôi thất hồn lạc phách, theo phản xạ ném máy ghi âm trong tay vào mặt hắn.

Hắn rên lên một tiếng, sau đó dùng đôi mắt ti hí ủy khuất nhìn tôi… Thấy tôi không phản ứng, Lý mặt rỗ cũng thức thời, lập tức đặt mấy hộp cơm lên bàn, thì ra hắn là nhớ đến tôi, muốn cùng tôi uống vài chén. Bò kho, nấm xào thịt xông khói, còn có 2 hộp cơm tôm hùm. Mùi đồ ăn lập tức làm cho tôi thèm thuồng, bụng cũng réo lên, lúc này tôi mới phát hiện mình bất tri bất giác đã nhớ lại mấy chuyện cũ. Tôi vặn người mở túi lấy đũa ra định ăn.

“Trương gia tiểu ca, trên đường ta phát hiện một thiên đại bảo bối…”

Lý mặt rỗ dùng đũa gõ lên bàn, bộ dáng thần bí. Thấy hắn như vậy tôi không ăn nổi, bảo hắn có chuyện mau nói, có rắm mau đánh. Lý mặt rỗ biết tính tôi, cười hắc hắc hai tiếng rồi kể lại. Thì ra trên đường hắn đã tới một cửa hàng đồ cổ đang bày bán thanh lý, hỏi chủ cửa hàng sao lại bán rẻ những món đồ cổ đó. Người làm nghề này như chúng tôi trong lòng đều hiểu rõ lý do, cho nên Lý mặt rỗ vừa nói vậy, tôi liền không có hứng thú với những món đồ dởm hàng nhái đó.

Nhưng Lý mặt rỗ vẫn rất hứng thú, nói hắn để ý một bức cổ họa, trên tranh còn có thơ từ. Tôi nghe xong thốt lên một tiếng, Lý mặt rỗ lại có hứng thú với thi họa? Đây mới chính là điều mới mẻ, lập tức hỏi hắn nhìn trúng tranh mỹ nữ chứ gì. Lý mặt rỗ trắng mắt liếc tôi một cái:

“Trương gia tiểu ca, thơ từ này có thể là của cái gì hậu chủ đó, ta đã cẩn thận kiểm tra bút tích, tám chín phần mười là thật, lần này chúng ta có khả năng là kiếm được món hời rồi!”

Vừa nghe Lý mặt rỗ nhắc tới 2 chữ hậu chủ, tôi lập tức liền nghĩ tới Lý Dục hậu chủ Nam Đường trứ danh trong lịch sử. Bởi vì tự cổ chí kim, hoàng đế biết viết thơ từ cũng không nhiều, lại đáng khen ngợi thì chỉ có Lý Dục. Hắn có một câu thơ:

“Vấn quân năng hữu kỷ đa sầu, Cáp tự nhất giang xuân thuỷ hướng đông lưu. Bất tri lệnh đa thiểu nhân thần vãng!”

(Hỏi người buồn có bao nhiêu? Sánh dòng xuân thuỷ chảy tràn về đông… không biết bao nhiêu người phải hướng về!)

Nhưng bút tích chân chính của Lý Dục lưu lại thật sự không nhiều lắm, rốt cuộc thì hắn là một vị vua mất nước, uống rượu độc mà chết, tác phẩm lúc còn sống cũng chẳng biết đi đâu. Nếu thực sự có bút tích của Lý Dục thì sao có thể tùy tiện xuất hiện trong một cửa hàng nhỏ trên vỉa hè? Lý mặt rỗ thấy tôi không tin thì ném đũa xuống, kéo tôi tới đó giám định. Tôi cũng đồng ý, coi như là ăn xong thì đi tản bộ! Lý mặt rỗ nói cửa hàng vỉa hè đó cách phố đồ cổ cũng không xa, đi 20 phút là đến.

Chỉ là lúc này trước sạp rất quạnh quẽ, ngẫu nhiên có vài người tới hỏi giá rồi đều quay đầu đi… Lý mặt rỗ hỏi bức họa kia, người chủ hàng dùng gậy trúc lấy xuống. Bức họa rất đơn giản, một tòa giả sơn, bên giả sơn có một mỹ nhân mặc áo màu xanh lục đứng dựa vào, nét cười yêu kiều sinh động như thật. Bên trái đề một bài từ:

“Hoa minh nguyệt ám lung khinh vụ, kim tiêu hảo hướng lang biên khứ. Sản miệt bộ hương giai, thủ đề kim lũ hài. Họa đường nam bạn kiến, nhất hướng ôi nhân đản. Nô vị xuất lai nan, giáo quân tứ ý liên.”

Tôi biết, bài từ này là Lý Dục viết cho Nam Đường đệ nhất mỹ nữ Tiểu Chu Hậu, xem ra mỹ nhân áo lục trong bức họa chính là Tiểu Chu Hậu. Tương truyền, Tiểu Chu Hậu có một sở thích kỳ quái, vô cùng yêu thích màu xanh lục, quần áo hay bài trí trong cung điện đều có màu xanh lục, nếu không sẽ nổi trận lôi đình, từ đó còn nổi lên một trào lưu dùng màu xanh lục. Có bài từ này thì thân phận của nàng đã rõ ràng không cần nói cũng biết.

Khi bài từ này được viết thì tỷ tỷ của Tiểu Chu Hậu là Đại Chu Hậu đã bệnh nặng chỉ còn thoi thóp, trước khi chết muốn gặp muội muội một lần, vì thế Tiểu Chu Hậu được triệu vào cung. Nhưng sau khi Tiểu Chu Hậu vào cung đã được Lý Dục coi trọng, hai người tình chàng ý thiếp, ở sau lưng Đại Chu mà vụng trộm. Lý Dục cũng là một hoàng đế phong lưu, vụng trộm sau lưng vợ mà còn có thể viết ra tình thơ ý họa như vậy, không khỏi làm người ta tấm tắc khen lạ.

Nhưng không biết có phải là ảo giác hay không, tôi cảm thấy bức họa này có một cỗ ma lực đang âm thầm hấp dẫn tôi. Chủ hàng thấy tôi và Lý mặt rỗ xem xét bức họa cả nửa ngày, lập tức nhiệt tình tiếp đón:

“Hai vị, thật đúng là có ánh mắt a!”

Hắn vừa tiến tới đã khen lấy khen để:

“Bức họa này chính là bút tích của Nam Đường Hậu chủ Lý Dục! Hiện giờ trên thị trường là độc nhất vô nhị, ngươi xem nét vẽ này, ngươi xem ý cảnh này…”

Hắn còn chưa nói xong, tôi đã cắt lời, trực tiếp hỏi giá cả. Loại đồ cổ này cũng coi như là đồ thật có cấp bậc. Nếu là bút tích của Lý Dục thì phải là bài từ:

“Vấn quân năng hữu kỷ đa sầu, Cáp tự nhất giang xuân thuỷ hướng đông lưu”

Mới là đáng tiền nhất, còn bài từ viết về yêu đương vụng này, nói thật, cũng không có giá trị cao như vậy. Chủ hàng hai mắt xoay tròn, mặt mày hớn hở nói:

“Khó có được người thích! Hôm nay ta sẽ cho ngươi một phần đại đại chiết khấu, vốn là phải bán 3 vạn tệ, vậy bán cho ngươi 2 vạn đi!”

Tôi cười lạnh một tiếng, như vậy thì hóa ra là biến tôi thành kẻ coi tiền như rác a! Bức họa này vừa nhìn đã biết chính là đồ mô phỏng chất lượng khá tốt, chủ hàng lại dám giở công phu sư tử ngoạm, nếu không phải muốn nghiên cứu ma lực trong bức họa này rốt cuộc là thế nào thì còn lâu tôi mới để ý đến hắn. Vì thế ánh mắt tôi sáng quắc nhìn chằm chằm hắn nói: “3000.” Nhìn chủ hàng không tình nguyện, tôi lập tức bồi thêm một câu:

“Ta cũng bán đồ cổ, cách thức trong nghề ta rất rõ, giá này tuyệt đối đã đủ cho ngươi, không bán thì thôi!”

Nói xong tôi kéo Lý mặt rỗ xoay người rời đi. Thấy tôi tựa hồ như sắp đi thật, chủ hàng giữ chặt cánh tay tôi:

“Ai da, giá cả chẳng phải có thể thương lượng sao! Ngươi xem 5000 thì thế nào?”

Tôi liếc mắt nhìn hắn, không nói gì. Chủ hàng nóng nảy:

“4000, Không thể ít hơn! Khi ta mua cũng tầm giá này, ngươi dù sao cũng phải cho ta kiếm chút tiền chứ.”

Tôi cười hai tiếng:

“Như thế này đi! Ta cũng không trả giá 3000 nữa, mỗi người nhường một bước, 3500.”

Chủ hàng thở dài:

“3500 Thì 3500, lão bản ngài cũng thật biết mặc cả!”

Hắn vừa lải nhải vừa gỡ bức họa xuống, đóng gói lại rồi trao cho tôi. Tôi không để ý đến hắn, thanh toán tiền rồi trở về. Khi chủ hàng đưa bức họa cuộn tròn vào tay tôi, tôi rõ ràng cảm giác được bức họa này rất nặng, dường như bên trong có thứ gì đó. Lý mặt rỗ vào tiệm, hai mắt tỏa sáng nhìn bức họa trong tay tôi, hỏi tôi bức họa này cầm đi bán đấu giá thì có thể bán được bao nhiêu tiền? Tôi nhất thời không nhịn được liền trực tiếp nói với hắn bức họa này kỳ thật là đồ dởm.

Lý mặt rỗ chưa từ bỏ ý định, tôi chỉ rõ mấy dấu vết làm giả chỉ cho hắn xem, hắn mới hết hy vọng. Hắn ngồi một bên thở ngắn than dài trong chốc lát, đột nhiên lại nhảy đến bên người tôi hỏi:

“Nếu biết là giả, vì sao ngươi còn mua?”

“Bởi vì bức họa này cho ta một cảm giác kỳ quái, ta hoài nghi nó là một kiện âm vật.”

Tôi xoay người đặt bức họa lên quầy, chậm rãi mở ra.

Không thể không nói, bức họa này được làm giả rất thành công, bất luận là chất liệu hay là chữ viết đều giống như thật. Nhưng giả chính là giả, dù chất giấy Tuyên Thành cũng không tồi, nhưng rõ ràng là độ bông trong giấy tương đối thấp, chất gỗ cũng tương đối thấp kém. Lý Dục làm vua của Nam Đường, giấy Tuyên Thành hắn dùng dù thế nào cũng sẽ là thượng phẩm, giấy Tuyên Thành khởi nguyên vào thời Đường, từ lúc đó giấy Tuyên Thành đã là cống phẩm cho hoàng thất.

Tôi còn chưa kịp nghiên cứu xem bức họa này có phải là âm vật không thì một tiểu tử hơn 20 tuổi thần sắc hoảng loạn đột nhiên lao vào tiệm đồ cổ.

“Trương đại sư, ngươi nhất định phải cứu chúng ta a!”

Tiểu tử vừa vào đã thịch một tiếng quỳ xuống, nước mũi nước mắt kéo tay Lý mặt rỗ cầu cứu. Lý mặt rỗ vẻ mặt ngơ ngác, chỉ vào tôi nói:

“Đây… Vị này mới là Trương Cửu Lân.”

Tiểu tử trên mặt thoáng hiện một tia xấu hổ, sau đó ôm lấy chân tôi, khóc lớn hơn nữa.

“Đừng gấp, trước tiên nói xem rốt cuộc là chuyện gì!”

Tôi đỡ hắn lên ghế, đưa cho hắn một ly trà, hắn ực một cái uống hết, sau đó hai mắt đỏ bừng bất lực nhìn tôi, lúc này mới chậm rãi kể lại sự tình.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297