Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 75
Phần 75

Nhìn thấy phản ứng của thiếu nữ, tôi mới biết vừa rồi mình đã nói sai. Tôi vốn muốn nói gì đó để sửa lại, nhưng hiển nhiên “cô ta” không cho tôi cơ hội. Ngay khi tôi đang suy nghĩ câu chữ, cô ta đã giơ cao kiếm, ngắm vào ba người chúng tôi. Nhất Sơ không chút yếu thế, lập tức nắm lấy Bát Diện Hán Kiếm, nhìn thiếu nữ lạnh lùng nói…

“Triệu tướng quân, sự tình đã qua hơn hai nghìn năm, ngươi hà tất phải khổ như vậy?”

“Người Tần quốc các ngươi bội tín bội nghĩa, há có thể ngăn cản miệng lưỡi của người trong thiên hạ?”

Thiếu nữ dữ tợn cười nói. Nhất Sơ thừa dịp thiếu nữ nói chuyện, nhẹ giọng hỏi tôi…

“Mấy giờ rồi?”

Tôi lấy điện thoại ra xem…

“Mười giờ.”

“Cụ thể?”

“Mười giờ bốn mươi.”

“Còn tám mươi phút nữa.”

Nhất Sơ nói.

“Là ý gì?”

Tôi có chút không hiểu.

“Ngăn y lại, đừng để y rời khỏi đỉnh núi!”

Nhất Sơ nói xong, thiếu nữ đã nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay vung kiếm bổ tới. Nhất Sơ rút Bát Diện Hán Kiếm, tựa như tia chớp tới chặn thiếu nữ, chỉ nghe một tiếng keng vang giòn, Nhất Sơ và thiếu nữ đều lùi về sau một bước. Thiếu nữ ồ lên một tiếng, thanh âm bất nam bất nữ nói…

“Ngươi là ai? Có bản lĩnh như thế thì mau xưng tên ra. Kiếm của Triệu Quát ta không trảm quỷ vô danh!”

Nghe được cái tên này tôi lập tức bừng tỉnh đại ngộ, thì ra âm linh trên người thiếu nữ là danh tướng nước Triệu thời Chiến Quốc Triệu Quát, khó trách oán khí trùng thiên, biến thành khí linh. Nói đến Triệu Quát, không thể không nhắc đến trận Trường Bình. Đó là trận chiến khốc liệt nhất trong lịch sử Trung Quốc, so với trận Verdun ở châu Âu thì chỉ có hơn chứ không kém.

Trận Verdun xảy ra trong Đại chiến thế giới lần thứ nhất, trước sau kéo dài gần một năm, số người tử vong hơn 25 vạn. Mà trận Trường Bình thì xảy ra ở thời Chiến Quốc, bắt đầu từ khi Triệu Quát đảm nhiệm chức chủ soái Triệu quân, thời gian ngắn ngủi không đến ba tháng, 45 vạn hùng binh Triệu quốc toàn quân bị diệt. Con số này quả thực khiến người ta phải líu lưỡi, nhưng mà 45 vạn người này cũng không phải toàn bộ là chết dưới đao kiếm, trong thời đại vũ khí lạnh hiệu suất giết người chưa nhanh tới mức như vậy.

Theo sử sách ghi lại, số người tử trận của Triệu quốc khoảng 5 vạn, 40 vạn người còn lại thì bị Bạch Khởi lừa giết sau khi đầu hàng. Trận chiến này đã lưu lại một trang nổi bật trong lịch sử, đến mức hậu thế phong Bạch Khởi làm sát thần! Mà Triệu Quát thất bại thì biến thành “bối oa hiệp” đáng thương, mọi người đều đem chuyện Triệu quốc bị diệt vong quy tội cho Triệu Quát chỉ huy kém cỏi. Triệu Quát còn bị cười nhạo mấy ngàn năm, có thành ngữ “chỉ thượng đàm binh” chuyên dùng để chỉ kẻ như hắn…

(“Bối oa hiệp”: Từ lóng chỉ kẻ bị gánh tội thay cho người khác. “Chỉ thượng đàm binh”: Bàn việc binh trên giấy: Thành ngữ xuất phát từ tích Triệu Quát chỉ huy trận Trường Bình.)

Tôi lúc ấy sở dĩ không dám thu thanh kiếm này là vì nó là thứ không thể coi thường, hẳn là bội kiếm của chư hầu thời cổ đại. Nhìn từ ngoại hình, thanh kiếm này qua hai ngàn năm vẫn không rỉ sét hư hỏng, hiển nhiên là có oán khí ngút trời, tạo thành khí linh hiếm thấy! Nhưng tôi thực sự không ngờ tới, thanh kiếm này lại là của Triệu Quát. Nó gánh chịu oan hồn của 45 vạn quân Triệu chết thảm a! Tôi cảm thấy đây chính là nguyên nhân Nhất Sơ không cần thù lao cũng nhất định phải xuất thủ. Nếu là do thanh kiếm này quấy phá, chỉ sợ không chỉ chết có một hai người. Nghĩ thông suốt điểm này, tôi vội vàng cướp lời, nói với thiếu nữ…

“Triệu tướng quân, oan có đầu nợ có chủ, kẻ thù của ngươi là Bạch Khởi, không phải là bách tính vô tội trong thiên hạ.”

“Ha ha, dù sao đều là người Tần quốc.”

Thiếu nữ cười lạnh nói…

“Năm đó nếu không phải Bạch Khởi đã đồng ý với ta sẽ cho 40 vạn quân Triệu trở về, ta sao có thể đầu hàng hắn? Tiếp tục huyết chiến hắn cũng chưa chắc sẽ thắng.”

“Ngươi… Ngươi không phải bị loạn tiễn bắn chết sao?”

Tôi không biết trong lịch sử đã xảy ra chuyện như vậy, bởi vì theo môn lịch sử tôi học ở trường, Triệu Quát phá vây bị loạn tiễn bắn chết.

“Phải!”

Thiếu nữ nói…

“Nhưng đó là sau khi ta đầu hàng, người Tần quốc giảo hoạt, sau khi lừa gạt chúng ta đầu hàng đã lập tức động thủ.”

“Các ngươi là hậu nhân của những kẻ dơ bẩn vô sỉ, Triệu Quát ta lần này vất vả lắm mới ra được, nhất định phải chém tận giết tiệt các ngươi. Ha ha, các ngươi chịu chết đi!”

Tôi biết thuyết phục đã vô hiệu, Triệu Quát sống trong cổ kiếm hơn hai ngàn năm, đoán chừng cuối cùng cũng chỉ còn lại một tia oán niệm. Thấy Triệu Quát lại giơ kiếm đánh tới, tôi vội vàng rút Thiên Lang Tiên. Tay phải nắm chặt chuôi roi, tay trái cầm đầu roi, định dùng Bắc Đẩu Thiên Lang Quyết đối phó Triệu Quát. Nhưng mà y quá nhanh, tôi còn chưa kịp vung roi, cổ kiếm đã bổ xuống.

Tôi không kịp trốn tránh, thấy trường kiếm càng ngày càng gần, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết. Keng! Ngay khi tôi vừa nhắm mắt, Nhất Sơ đã đến bên cạnh tôi, vung Bát Diện Hán Kiếm ra ngăn trở một kích chí mạng của Triệu Quát. Y lúc này mới hiểu ra nếu muốn giết chúng tôi phải qua cửa Nhất Sơ trước. Y lập tức vung kiếm cùng Nhất Sơ huyết chiến.

Mới đầu, Nhất Sơ còn có thể cùng Triệu Quát lấy cứng đối cứng, nhưng sau mấy hiệp, Nhất Sơ đã có chút không chống đỡ nổi. Tiếng thở dốc của hắn càng ngày càng nặng, mà thiếu nữ bị Triệu Quát nhập hồn lại có vẻ không việc gì, huy kiếm tấn công càng lúc càng nhanh, gương mặt dữ tợn vặn vẹo. Một thiếu nữ gầy đến da bọc xương mà có thể đánh cho Nhất Sơ chỉ biết chống đỡ, con mẹ nó đây tuyệt đối không phải là người bình thường a!

Trong tay tôi nắm chặt Thiên Lang Tiên, muốn tìm cơ hội giúp Nhất Sơ, nhưng hai người họ đánh nhau thật sự là khó phân thắng bại, tôi căn bản là không tìm được cơ hội xuất thủ. Lại thêm vài phút, Nhất Sơ hiển nhiên đã không chống đỡ được, lúc này kiếm pháp chuyển sang phương thức tứ lạng bạt thiên cân.

Triệu Quát vẫn công kích theo kiểu chém nhanh chặt mạnh, Nhất Sơ lại lấy đủ các loại thủ pháp cao siêu để hóa giải sức mạnh của Triệu Quát. Sau mấy hiệp, Nhất Sơ thành thạo điêu luyện khiến Triệu Quát không chỉ không chiếm được lợi lộc, ngược lại còn vài lần xém chút đã tự gây thương tích cho mình. Triệu Quát ồ lên một tiếng, nhíu mày hỏi Nhất Sơ…

“Đây là kiếm pháp gì?”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297