Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 101
Phần 101

Khi tôi tỉnh lại thì đã nằm trên giường. Bốn phía yên tĩnh, trong không khí hương trà phiêu đãng lượn lờ. Đây không phải tiệm của tôi sao? Sao tôi lại về đây? Mới rồi không phải đang ở nhà Lão Cảng sao? Chẳng lẽ vừa rồi chỉ là nằm mơ, hay là trúng chiêu của đồng hồ đây? Từ lúc vào nghề đến nay, tôi chưa từng trải qua quái sự như thế này. Tôi cố gắng lắc đầu để cho mình thanh tỉnh hơn một chút. Ngoài cửa phòng ngủ, tôi nghe có tiếng bước chân dồn dập rất quen thuộc. Khỏi cần nghĩ, khẳng định là Lý mặt rỗ. Vừa nghĩ đến hắn tôi liền giận dữ mà không có chỗ phát tiết. Mẹ nhà hắn, đều là do tên vương bát đản này, nếu như không phải hắn khiến lão tử chọc phải nhiều phiền toái như vậy, lão tử nhất định sẽ nhẹ nhõm vui sướng ở trong tiệm uống trà vui vẻ tháng ngày, đâu có gặp nhiều trắc trở như vậy? Nếu như trời cao cho tôi một cơ hội, tôi nhất định phải vận mười thành công lực đá bay Lý mặt rỗ, bay được bao xa thì bay, tốt nhất là tiễn hắn đi Siberia, cả đời đừng gặp lại.

Tôi hoa mắt váng đầu xuống giường, sau đó nhẹ nhàng mở cửa. Ngoài cửa, Lý mặt rỗ đang lo lắng đi vòng quanh. Nghe tiếng, hắn lập tức ngạc nhiên xoay đầu lại…

“Trương gia tiểu ca, ngươi tỉnh rồi?”

Nếu theo kịch bản cũ, tôi nghĩ tôi hẳn là sẽ nói một câu…

“Tỉnh cái rắm, ta căn bản không ngủ được.”

Nhưng câu nói này lại dừng ở cổ họng của tôi, làm thế nào tôi cũng không nói ra được. Lý mặt rỗ cẩn thận nhìn sắc mặt tôi…

“Sao vậy? Trương gia tiểu ca? Ta thấy sắc mặt ngươi không tốt, không phải là mơ thấy ác mộng chứ?”

Nào chỉ là ác mộng, tất cả còn kinh khủng hơn ác mộng nhiều. Tôi suy nghĩ một chút, tận lực để khẩu khí của mình nghe bình thường một chút…

“Lý mặt rỗ, ngươi không phải là tới tìm ta giúp Lão Cảng bằng hữu của ngươi giải quyết phiền phức chứ?”

“Trương gia tiểu ca, đừng đùa nữa, ngủ một giấc mà còn có thể mất trí nhớ a? Chúng ta không phải vừa mới nói xong rồi sao? Ngươi ngủ trưa xong rồi thì đi cùng ta đi, nếu không đi, vị huynh đệ kia sẽ phải treo…”

Lý mặt rỗ nói đến đây, bỗng nhiên nhận ra, không thể tin được nhìn tôi…

“Không đúng, sao ngươi biết hắn tên là Lão Cảng? Ta nhớ ta chưa hề nói với ngươi tên của hắn a.”

Lý mặt rỗ choáng váng, tôi cũng không tốt hơn. Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Tôi vẫy vẫy tay, ra hiệu cho Lý mặt rỗ lại gần. Hắn không hiểu tiến đến. Tôi cực nhanh tát hắn một cái. Hắn bị tôi đánh đến choáng váng, không nói được lời nào, ôm mặt không hiểu nhìn tôi. Tôi hỏi…

“Đau không?”

Lý mặt rỗ máy móc gật đầu.

“Tất nhiên sẽ đau, vậy thì không phải là mộng…”

Tôi nhỏ giọng nói thầm. Lý mặt rỗ tức giận đến nhảy dựng lên…

“Mẹ kiếp! Ngươi ngủ mơ a? Muốn biết có phải là nằm mơ hay không ngươi cứ cho chính mình một bạt tai a, đánh ta làm gì!”

Hắn vừa nói, vừa xắn tay áo, cắn răng nghiến lợi muốn đánh trả.

“Đừng đùa nghịch.”

Tôi nghiêm trang đẩy hắn ra.

“Ai đùa với ngươi, lão tử quyết không thể chịu thiệt thòi, ngươi mau đưa mặt qua đây.”

Lý mặt rỗ không buông tha…

“Nói thật đi, có phải ngươi nhìn lão tử không vừa mắt, đã sớm muốn đánh ta rồi phải không?”

“Được.”

Tôi sợ Lý mặt rỗ lại tiếp tục dây dưa, hung dữ gằn giọng nói…

“Ngươi có muốn ta giúp hay không? Nếu không muốn thì ngươi đánh ta đi, sau đó ta lại về phòng ngủ tiếp.”

Lý mặt rỗ hai mắt đảo một vòng, vội vàng cười làm lành nói…

“Ta không phải là đang đùa giỡn với ngươi sao? Hai chúng ta vào sống ra chết bao nhiêu lần, quan hệ như thế nào chứ? Nếu ở thời cổ đại, đã sớm kết thành huynh đệ rồi. Đừng nói là một cái tát, cho dù ngài đánh ta sưng cả mặt, ta cũng không dám nói một chữ không a, còn chủ động đưa mặt cho ngài đánh nữa.”

Tôi hừ một tiếng. Lý mặt rỗ lấy lòng hỏi…

“Vậy chúng ta lên đường chứ?”

Tôi hít một hơi thật sâu, nói thật, lần này âm vật thật sự quá quỷ dị, từ khi vào nghề đến nay mới lần đầu gặp phải đồ vật thú vị như vậy, lòng hiếu kỳ của tôi đã bị khơi gợi. Mặc dù không biết những chuyện xảy ra trước đó rốt cuộc là mộng hay thực, nhưng tôi đã quyết định phải so chiêu với cái đồng hồ này. Tôi lườm Lý mặt rỗ rồi nói…

“Còn thất thần làm gì, đi trước dẫn đường a!”

Lý mặt rỗ hô một tiếng…

“Tuân lệnh! Xuất phát!”

Vừa bước hai bước, tôi bỗng nhiên gọi hắn lại…

“Chờ một chút, ta rửa mặt cái đã, vẫn phải chú ý vấn đề mặt mũi một chút.”

Lý mặt rỗ dừng chân không kịp, va phải cánh cửa.

Một lần nữa đến trước khu biệt thự sang trọng, tôi có một loại cảm giác dở khóc dở cười. Lý mặt rỗ nói…

“Trương gia tiểu ca, ngươi trò chuyện với ta một chút đi, cả đường ngươi không hề lên tiếng, làm ta phải liếc trộm ngươi mấy lần, ngươi không giận nữa chứ?”

“Mẹ kiếp, không nói chuyện thì chết à?”

Tôi bất mãn trừng mắt nhìn hắn. Lý mặt rỗ cười hắc hắc, má trái bị tôi đánh sưng lên, phía trên rõ ràng có in hình năm ngón tay. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vả lên miệng mình một cái…

“Đánh ngươi cái miệng thúi không biết nói chuyện. Trương gia tiểu ca, ta nói sai, ngài đừng chấp nhặt.”

Tôi nhìn quanh một vòng, suy nghĩ rồi hỏi…

“Vị huynh đệ của ngươi làm ăn không tồi a, đất ở đây chắc hẳn có giá đến năm chữ số đi?”

“Đâu chỉ vậy!”

Lý mặt rỗ khẩu khí tràn đầy ghen ghét…

“Nghe nói lúc trước mua đã có giá đến năm chữ số, giờ đã qua bao nhiêu năm, giá trị sớm đã tăng vọt.”

Lý mặt rỗ trả lời giống y như lúc trước.

Nào chỉ có hắn, ngay cả tên nhân viên bảo vệ cũng như lúc trước, cẩn thận tra hỏi tôi và Lý mặt rỗ ba bốn lượt mới cho đi mà trên mặt vẫn đầy nét cảnh giác. Đi đã xa, Lý mặt rỗ vừa quay đầu lại đã thấy nhân viên bảo vệ vẫn đang nhìn chằm chằm chúng tôi. Lý mặt rỗ lập tức phát hỏa…

“Mẹ kiếp, tiểu tử này coi chúng ta là cái gì chứ?”

Nói rồi quay người đi tìm nhân viên bảo vệ kia. Tôi không thèm quay đầu, nhanh chân bước lên phía trước. Lý mặt rỗ chạy mấy bước, thấy tôi không có ý định ngăn cản thì ngượng ngùng đuổi theo tôi…

“Trương gia tiểu ca, ta muốn quay lại tìm hắn hỏi cho ra nhẽ, giáo huấn hắn một chút đừng có mắt chó coi thường người khác.”

“Ừm, đi đi.”

Tôi qua loa gật đầu. Lý mặt rỗ sững sờ…

“Nói không chừng sẽ động thủ a.”

“Ừm.”

Tôi nhìn hắn rồi lắc tay như đuổi ruồi…

“Đi thong thả, không tiễn.”

Lão Lý choáng váng…

“Bằng vào quan hệ của hai chúng ta, ngươi không đi cùng ta ư? Thuận tiện cũng có thể trợ uy cho ta thêm can đảm chứ?”

“Thân thủ của ngươi tốt như vậy, ta đi không phải là thêm phiền sao?”

“Nếu động thủ, quyền cước không có mắt, vạn nhất ta xuất thủ quá nặng, đánh hắn tàn tật, ngươi cũng không ngăn cản?”

Tôi dừng bước, mặt mũi hớn hở nhìn Lý mặt rỗ cười cười…

“Ngươi yên tâm đi tù mấy năm, ta sẽ thường xuyên đi thăm ngươi. Cứ yên tâm, ta nhất định sẽ coi con trai ngươi như con mình, còn tìm cho Như Tuyết một người chồng tốt.”

“Mẹ kiếp, quen nhầm bạn rồi a!”

Lý mặt rỗ ỉu xìu đi theo tôi, không hề nhắc tới chuyện muốn đi tìm nhân viên bảo vệ. Sớm biết hắn là loại nhút nhát thì trước đó tôi không nên cản hắn, chỉ lãng phí nước bọt mà thôi. Y như lúc trước, tôi và Lý mặt rỗ đi tới trước biệt thự của Lão Cảng, Lý mặt rỗ ấn chuông cửa, Lão Cảng rất nhanh đã ra mở cửa. Tất thảy đều xảy ra như hôm qua, Lão Cảng bắt lấy tay Lý mặt rỗ, làm hắn đau đến kêu cha gọi mẹ. Sau đó, chuông đồng hồ kêu. Vẫn là kêu ba tiếng, vẫn quỷ dị như vậy. Sau đó vẫn là Lão Cảng buông tay, giống như đã mất đi toàn bộ khí lực, nằm co quắp trên mặt đất. Không thêm gì, cũng không bớt gì, hết thảy đều y như vậy. Tôi không nhịn được bật cười.

Lý mặt rỗ quay đầu, ủy khuất nhìn tôi…

“Bằng hữu của ta đã như vậy mà ngươi còn có tâm tình để cười?”

Tôi cố ý vòng qua hắn, trực tiếp đi vào cửa, cứ thế bật đèn như đã quen thuộc. Lão Cảng khẩn trương nhìn tôi chằm chằm…

“Đừng bật đèn! Ngươi… Ngươi là ai?”

Lý mặt rỗ ở một bên giới thiệu nói…

“Đây chính là vị cao nhân ta nói với ngươi. Lão Cảng, nói thật với ngươi, tiểu tử ngươi có phúc khí mới quen biết được một người bạn như ta, nếu là người ngoài, căn bản không mời nổi hắn. Vấn đề nhỏ của ngươi vị cao nhân của chúng ta tùy tiện động ngón tay là có thể giải quyết, ngươi cũng không cần lo lắng vớ vẩn, thù lao ngươi đã chuẩn bị xong chưa?”

Tôi nhìn Lý mặt rỗ thao thao bất tuyệt, mặt không đỏ thở không gấp, thực sự nhịn không được chen vào…

“Uy uy uy, hiện giờ nông dân chăn nuôi không dễ dàng, ngươi kiềm chế một chút, đừng thổi hết bò đi, không có sữa bò uống thì ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Lý mặt rỗ bị tôi vạch trần mà sắc mặt vẫn không đổi, thậm chí dõng dạc vỗ vai Lão Cảng…

“Huynh đệ nhà ta cái gì cũng tốt, chỉ là quá khiêm tốn. Lúc nào rảnh ta phải phê bình hắn.”

Tôi biến thành người nhà hắn từ lúc nào vậy? Lý mặt rỗ không cho tôi cơ hội lên tiếng, tự tiện đi đến phòng bếp. Vì để tránh lúc xảy ra chuyện không có người ở bên hỗ trợ, tôi gọi hắn lại…

“Có chút tiền đồ có được không? Chớ vội uống, chính sự là quan trọng.”

Lý mặt rỗ giật nảy mình…

“Trương gia tiểu ca, sao ngươi lại đoán biết như thần vậy? Sao ngươi biết ta muốn đi tìm bia?”

Thấy tôi không để ý tới hắn, Lý mặt rỗ không nhịn được lại muốn nói khoác với Lão Cảng vài câu…

“Thấy không? Không lừa ngươi chứ? Vị cao nhân nhà chúng ta này, có bản lĩnh thông thiên triệt địa, ngươi vểnh mông một cái, hắn đã biết ngươi muốn làm gì…”

Lời này sao nghe mà khó chịu như vậy? Lão Cảng nghe Lý mặt rỗ nói mà trên mặt vẫn không có chút phản ứng, vẫn là dáng vẻ mất hồn mất vía. So với lần gặp trước đó, rõ ràng Lão Cảng đã càng thêm suy yếu.

Rất nhanh đã ba giờ mười lăm, nhân viên giao hàng lại đúng giờ tới gõ cửa. Lần này tôi không để Lý mặt rỗ ký nhận, tôi tự mình đi mở cửa. Nhân viên giao hàng vẫn mang giọng điệu đúng tiêu chuẩn…

“Trần Phúc Cảng đúng không? Phiền ký vào chỗ này.”

Tôi cầm bút ký tên, khách khí hỏi…

“Gần đây mỗi ngày ngươi đều tới đây giao hàng sao?”

Nhân viên giao hàng sửng sốt một chút…

“Đâu có a? Giao hàng quá nhiều, ta cũng không nhớ được.”

Tôi gật đầu, cười với hắn một cái. Chờ nhân viên giao hàng đi khỏi, tôi gọi Lão Cảng qua một bên, cẩn thận hỏi…

“Cái đồng hồ này là từ đâu mà có được? Ngươi suy nghĩ thật kỹ, rồi cẩn thận trả lời ta.”

Lão Cảng đảo hai mắt cứng ngắc…

“Từ một vị khách, hắn thiếu nợ ta một khoản tiền, liền lấy đồ đạc để gán nợ. Ta thấy hắn nhà nghèo rớt mồng tơi, chỉ có vật này dường như là đồ cổ niên đại lâu đời thì vui mừng chuyển về nhà, ai biết…”

“Là khách nào? Ngươi có liên lạc với hắn không?”

Tôi hỏi.

Lão Cảng nghĩ nửa ngày, chân mày nhíu chặt, qua hồi lâu mới thống khổ gật đầu…

“Hình như có.”

Lý mặt rỗ ở một bên nghe, lập tức không hài lòng trách móc…

“Có thì là có, không thì là không, cái gì gọi là hình như có, ngươi xem phim Hàn Quốc nhiều quá, định chơi trò mất trí nhớ với chúng ta ư.”

Không đợi Lý mặt rỗ nói xong, tôi đã đập tay vào sau lưng hắn, làm hắn đau đến nhe răng trợn mắt…

“Sao nhiều lời như vậy? Uống bia của ngươi đi, đừng làm vướng chân ở đây.”

Lý mặt rỗ lầu bầu nói…

“Ta thành tâm hỗ trợ như thế, ngươi lại nói ta làm vướng chân, làm lòng ta chảy máu a.”

Vừa nói, vừa chạy đến phòng bếp tìm bia.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297