Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 143
Phần 143

Có vẻ là trong thôn có người mất tích. Thôn dân vội vội vàng vàng nói:

“Đi, mau đi tìm xem, con gái nhà Lão Ngô không thể mất tích được!”

Lúc này hắn vừa đúng lúc nhìn thấy tôi, đi tới nhắc nhở:

“Tiểu tử, trong thôn có chút chuyện, các ngươi ở trong nhà đừng chạy loạn.”

“Có chuyện gì, có cần chúng ta giúp không?”

Tôi nói, thực chất là muốn đi theo dò đường, xem có manh mối gì không. Chủ nhà họ Vương không hề nghĩ ngợi đã từ chối:

“Không cần, đây là việc của thôn chúng ta, không cần người ngoài nhúng tay!”

Ánh mắt hắn nhìn tôi rõ ràng tràn ngập địch ý. Tôi bỗng nhiên nhớ tới Triệu Võ Dương đã từng nói lúc bọn họ mới đi vào Vô Diêm Thôn, các thôn dân đã thể hiện ra địch ý. Triệu Võ Dương thậm chí đã dùng từ “hận”.

Rất nhanh, các thôn dân đã ra khỏi cửa, chúng tôi bị giữ lại trong sân. Thậm chí chủ nhà còn gọi vợ mình đến nhỏ giọng dặn vài câu, vì thế bà ta lấy lý do phơi ớt, quang minh chính đại mà ngồi ở trong sân theo dõi nhất cử nhất động của chúng tôi. Tôi cũng vừa lúc có cơ hội gặp được cô gái điên điên khùng khùng kia. Cô ta mặc quần áo bẩn thỉu rách rưới, hai mắt vô thần ngồi trên ngạch cửa, trên cổ có một sợi xích sắt vừa to vừa dài, một đầu khóa trên khung cửa. Cô ta vừa thấy người lạ lập tức hướng về phía chúng tôi cười.

Lý mặt rỗ chọc tôi:

“Tiểu ca, quả thật là ngươi có mị lực, đi đến chỗ nào cũng được hoan nghênh! Ngươi xem, cô nương nhà người ta đang cười với ngươi kìa? Theo ta thì ngươi dứt khoát ở lại đây làm rể, khẳng định có thể được thừa kế đất đai. Còn ta thì…”

Lý mặt rỗ lấy trong túi ra một cái gương nhỏ, soi gương cẩn thận:

“Ta nhan sắc không bằng ngươi, nơi này khẳng định là không thích hợp cho ta sống, vẫn là thành thành thật thật mà trở về thôi, cái tiệm nhỏ kia của ngươi cứ an tâm mà giao cho ta đi…”

Hắn càng nói càng đắc ý vênh váo, quơ chân múa tay lên.

Ánh mặt trời phản xạ qua gương nhoáng lên, bắn lên mặt cô gái điên điên khùng khùng. Cô ta dường như bị kích thích, oa mà một tiếng kêu lên, sợ tới mức tè ra quần mà bò vào trong phòng, cũng không dám đi ra nữa. Vợ của chủ nhà hoảng sợ, chạy đến trước cửa nhìn xung quanh:

“Kêu cái gì? Trốn trốn trốn, dưới cái bàn giấu cái gì vậy.”

Nói xong, liền không để ý mà tiếp tục phơi ớt. Xem ra cô gái điên điên khùng khùng thường xuyên bị như vậy.

Lý mặt rỗ sửng sốt trong chốc lát, khó hiểu nói:

“Cô ta sao lại thế này? Đang yên đang lành kêu cái gì? Dọa lão tử nhảy dựng cả lên.”

Triệu Võ Dương giải thích:

“Thế giới của bệnh nhân tâm thần rất khác với người bình thường, không thể dùng con mắt bình thường mà đánh giá bọn họ.”

Tôi lại nhìn chằm chằm vào cái gương nhỏ trong tay Lý mặt rỗ đến xuất thần. Cô ta hiển nhiên là bị cái gương nhỏ này kích thích, chẳng lẽ cô ta nhớ tới cái gì? Cô ta bị điên, có lẽ là liên quan đến cái gương đồng quỷ dị kia.

Tới gần trưa, chủ nhà mới mệt mỏi trở về, vợ hắn vội vàng ra đón:

“Sao rồi, tìm được người chưa?”

Chủ nhà ừ một tiếng, đầy mệt mỏi gật đầu, hiển nhiên không muốn nhiều lời. Vợ lão bà sốt ruột, không nhìn ra sắc mặt của hắn, kinh hỉ hỏi:

“Tìm được rồi ư, tìm được ở đâu?”

Chủ nhà nhíu mày, ánh mắt liếc về phòng của chúng tôi:

“Có gì sao không vào nhà nói?”

Hai người nhanh chóng vào phòng, cửa phòng cũng đóng lại. Họ đề phòng chúng tôi như là đề phòng cướp vậy.

Ngươi không chịu nói, chúng ta không biết đi điều tra ư? Tôi lấy trong ba lô của Lý mặt rỗ hai bao thuốc, vừa mới chuẩn bị ra khỏi cửa, Lý mặt rỗ đã túm chặt tôi:

“Trương gia tiểu ca, ngươi lại muốn lấy thuốc của ta đi cho người khác? Ngươi cho hết rồi, ta hút cái gì?”

Tôi nhìn hắn cười:

“Hút không khí.”

Có lẽ là do đã tìm được người, thôn dân nghe nói chúng tôi muốn ra ngoài đi dạo cũng không ngăn trở, chỉ dặn chúng tôi trong núi dễ lạc đường, bảo chúng tôi đừng vào núi, sớm trở về…

Tôi và Triệu Võ Dương gật đầu ra khỏi cửa. Lý mặt rỗ vì bực mình với tôi mà ở trong phòng đi ngủ. Triệu Võ Dương đã từng tới Vô Diêm Thôn cho nên hắn đưa tôi dạo qua một vòng chỉ mất chưa đến 15 phút đã xong.

“Thấy chưa? Thôn này chỉ bé như cái bàn tay, lúc trước khi tới đây, ta còn tưởng Trương Khánh Hải điên rồi, đưa chúng ta tới chỗ này.”

Có lẽ là nghĩ tới đồng bạn lúc đó đã bị lột da mặt, thanh âm Triệu Võ Dương bỗng nhiên có chút cô đơn. Tôi vỗ vai hắn, nhẹ giọng an ủi. Triệu Võ Dương bỗng nhiên ngẩng đầu, có chút oán hận mà nói:

“Xảy ra chuyện này, đều là do Trương Khánh Hải.”

Tôi hơi sửng sốt, nhìn hai mắt hắn, mỉm cười mà nói:

“Ngươi biết không? Mấy năm nay ta tiếp xúc với không ít những thứ ngưu quỷ xà thần, trong đó nhiều nhất chính là oán khí. Người trước khi chết nếu mang theo một cỗ oán khí không thể ma diệt, vậy sau khi chết nhất định sẽ biến thành oán linh. Các ngươi sở dĩ trở thành như vậy, tuy có chút liên quan với Trương Khánh Hải, nhưng cũng không lớn, nguyên nhân chính yếu vẫn là do các ngươi. Tỷ như ngươi, không có dũng khí, làm gì cũng đều lo trước lo sau, không có ai bên cạnh thì không hạ được quyết tâm. Ngươi nói ngươi thích đi du lịch, nhưng kỳ thật vẫn luôn đi theo bước chân người khác? Ngươi có bao giờ tự mình đi ra ngoài, ngắm phong cảnh mà mình thích chưa?”

Triệu Võ Dương rõ ràng có chút ngây dại.

“Lại nói Tiết Bằng, hắn có kết cục hôm nay hoàn toàn là vì tham tài, tiền tài bất nghĩa là không thể kiếm, nếu hắn dám động lòng với vật bồi táng của người khác, vậy sẽ không có kết quả tốt! Còn Tiêu Tư Tư, tuy rằng không biết cô ta vì sao lại bị như vậy, nhưng khẳng định là có nguyên nhân. Các ngươi mỗi người đều có nhược điểm của chính mình, mà nhược điểm này lại bị Trương Khánh Hải nắm rõ, hắn lợi dụng một chút đã có thể hoàn thành kế hoạch của chính mình!”

Có lẽ là tôi nói nặng lời nên Triệu Võ Dương vẫn luôn trầm mặc.

Thậm chí tôi cảm thấy, chính mình có phải đã phê bình quá mức rồi không? Tôi cũng có điểm xấu, có tư cách gì mà phê bình người khác? Tôi có chút ngượng ngùng mà nhìn bốn phía xung quanh, làm ra vẻ ngắm phong cảnh. Nửa đường thấy một người trẻ tuổi cầm cuốc, hiển nhiên là muốn ra đồng làm việc. Tôi vội vàng cười hì hì đi tới:

“Đại ca, hỏi thăm ngài chuyện này, ngài biết gần đây có chỗ nào phong cảnh đẹp không? Ta muốn chụp vài bức ảnh.”

Vừa nói, vừa lấy một bao thuốc cung kính đưa qua.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297