Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 186
Phần 186

Nghe được hai chữ báo thù, vợ Hầu Tam Nhi bất thần trong ánh mắt hiện ra một tia tinh quang. Tiếp đó cô ta đứng lên thịch một tiếng quỳ gối trước mặt tôi, nghẹn ngào cầu xin tôi giúp chồng cô ta báo thù.

“Vốn dĩ Hầu Tam Nhi và Cao Nhị Hổ đánh ngang tay, lúc đó các ngươi hẳn là cũng thấy được. Sau đó khi trời sắp sáng, ta đột nhiên nghe thấy một tiếng hét thảm, mau chóng đến bên cửa sổ thì phát hiện Hầu Tam Nhi đang nghi hoặc nhìn Cao Nhị Hổ, dường như không biết đã xảy ra chuyện gì, còn hỏi Cao Nhị Hổ sao lại ở đây? Kết quả Cao Nhị Hổ căn bản không đáp lời, một dao chém Lão Hầu”

Nói đến đây, vợ Hầu Tam Nhi lại nhịn không được khóc lớn. Lữ Bố là bị các bộ tướng do Hầu Thành đứng đầu bán đứng, cho nên tới trả thù hậu nhân của Hầu Thành, Hầu Thành thân là tổ tông, thời khắc mấu chốt đã ra mặt bảo vệ Hầu Tam Nhi, cũng không biết vì sao lại biến mất… Đáng thương cho Hầu Tam Nhi thành kẻ chết thay. Nếu Hầu Thành lúc trước tới cứu Hầu Tam Nhi, hồn phách của hắn khẳng định bám vào một âm vật nào đó, vì thế tôi hỏi:

“Đại tẩu, trong nhà có đồ cổ gì hoặc là đồ do thế hệ trước truyền lại không?”

Không ngờ tôi vừa nói xong, vợ Hầu Tam Nhi hừ lạnh một tiếng:

“Đây mới là mục đích của các ngươi?”

Nói xong liền đuổi chúng tôi ra ngoài. Tôi rơi vào đường cùng, đành phải nói thật:

“Đại tẩu, nhà tẩu khẳng định có đồ cổ gì đó không sạch sẽ, tẩu không phát hiện khi Hầu Tam Nhi và Nhị Hổ đánh nhau, tựa như không còn là chính mình nữa sao? Kỳ thật đó là hai con quỷ đánh nhau, kẻ khống chế Hầu Tam Nhi chính là quỷ hồn trốn trong món đồ cổ ở nhà tẩu, nếu không giải quyết nó, sau này tẩu cũng phải chết.”

“Ngươi nói gì?”

Nghe xong, vợ Hầu Tam Nhi ngồi bệt dưới đất, vẻ mặt không thể tin được. Nhìn chúng tôi rồi lại nhìn quan tài, cuối cùng cô ta khóc sướt mướt nói:

“Vậy các ngươi đến từ đường Hầu thị nhìn xem!”

“Từ đường Hầu thị?”

Tôi nhíu mày.

“Không sai, Hầu gia quả thực có một bảo bối giấu trong từ đường, nhưng rất trân quý, từ khi ta gả vào Hầu gia đến giờ cũng chưa thấy qua bảo bối này! Chỉ biết nó được đặt trong cái rương bằng huyền thiết ở từ đường, Hầu Tam Nhi từng nói với ta, đó là món đồ gia truyền từ thời Đông Hán truyền lại, giờ truyền vào tay hắn. Đồ vật gia truyền sao lại hại người nhà mình đây?”

Vợ Hầu Tam Nhi đã khóc không ra tiếng, cô ta miễn cưỡng đứng dậy lấy bút viết cho tôi địa chỉ, sau đó lấy trong ngăn kéo một chiếc chìa khóa đưa cho tôi, bảo tôi dùng xong nhớ trả lại.

“Yên tâm đi đại tẩu, ta nhất định sẽ không để Hầu đại ca chết không minh bạch!”

Tôi nhận chìa khóa, trịnh trọng vái một vái, sau đó lái xe theo địa chỉ đến từ đường Hầu gia.

Trên đường tôi bỗng nhiên cảm thấy sự tình không đơn giản như tôi nghĩ, lúc ấy phản bội Lữ Bố có ba người cầm đầu, trừ Hầu Thành còn có Tống Hiến và Ngụy Tục. Hiện giờ âm linh Lữ Bố đã thức tỉnh, khẳng định sẽ không chỉ tìm Hầu Tam Nhi, hậu nhân của Tống Hiến và Ngụy Tục chỉ sợ cũng chạy không thoát. Nghĩ vậy tôi liền hỏi Đầu Trọc, con trai của quan chức địa phương đã chết họ gì.

“Họ Ngụy a, sao vậy?”

Đầu Trọc khó hiểu hỏi. Tôi lắc đầu nói không có việc gì.

Tôi nghĩ thầm vậy thì đúng rồi, chỉ còn hậu nhân của chưa Tống Hiến xảy ra chuyện. Xem ra phải giải quyết Lữ Bố gấp, nếu không nhất định sẽ tiếp tục có người chết. Tôi không hiểu vì sao Lữ Bố sớm không ra muộn không ra, mà cố tình đợi đến khi Đầu Trọc khai trương mới xuất hiện. Đầu Trọc trước kia luôn ở khách sạn, nếu có thù oán thì chỉ sợ đã sớm bị Lữ Bố giết chết, nếu không thì tại sao Lữ Bố phải đốt cháy khách sạn của hắn? Hơn nữa chuyện của vợ Cao Nhị Hổ cũng là một điều bí ẩn, những manh mối này tràn ngập trong đầu tôi, căn bản là không hiểu gì.

Lúc này Lý mặt rỗ nói với tôi tình huống có chút không đúng. Tôi hỏi hắn thấy thế nào, hắn chỉ vào ruộng ngô hai bên đường, cẩn thận nói:

“Chúng ta đã đi qua mấy thôn, theo biển hướng dẫn thì đã đi được nửa đường, người đàn bà kia sẽ không lừa chúng ta chứ?”

“Từ đường khẳng định là xây ở nơi núi cao nghèo khổ, vừa hay chúng ta có thể ngủ một giấc.”

Tôi cảm thấy Lý mặt rỗ đã thay đổi, trở nên quá mẫn cảm, quá cẩn thận rồi, nói xong liền mặc kệ hắn, nhắm mắt lại ngủ. Có lẽ là hôm qua cả đêm không ngủ, tôi ngủ say như chết, đến khi Lý mặt rỗ đánh thức mới biết là đã tới nơi.

Tôi ngoảnh đầu chuẩn bị xuống xe, Lý mặt rỗ giữ tôi lại, nói vừa rồi hắn và Đầu Trọc xuống xe đi xem thử hoàn cảnh xung quanh, phát hiện trong từ đường rất quạnh quẽ, cửa chính có một cái khóa lớn đã rỉ sét, nhìn qua cửa sổ thì bên trong trống rỗng không có gì cả!

“Không thể nào?”

Tôi nghe xong có chút không tin, đi thẳng đến từ đường. Tôi vừa đi vừa nhìn quanh, phát hiện thôn này rất nhỏ, cách rất xa mới có mấy ngôi nhà, lâu lâu mới có người xuất hiện nhưng căn bản không chú ý tới chúng tôi.

Cái gọi là từ đường chính là một gian nhà ngói nát, rất nhiều gạch ngói đã rơi vỡ, số còn lại cũng đầy rêu xanh. Trong sân đầy cỏ dại, cảnh tượng tan hoang. Tôi cau mày đi đến bên cửa sổ muốn nhìn vào bên trong, kết quả vừa tới gần cửa sổ đã cảm nhận được một cỗ âm khí mãnh liệt. Vì là ban ngày, tôi căn bản không nhìn được cái gì, chỉ cảm giác được âm khí tràn ngập từ đường, nhưng trong từ đường quả thực như Lý mặt rỗ nói, không có gì cả.

Tôi không dám coi thường, mau chóng quay lại xe lấy Âm Dương Tán, tiếp theo đem máu chó đen, muối tinh, đấu mực các thứ đưa cho Lý mặt rỗ và Đầu Trọc, dặn dò:

“Ta hoài nghi trong từ đường có cái gì đó, các ngươi phải cẩn thận một chút!”

Cầm Âm Dương Tán trong tay, tôi đã kiên định hơn rất nhiều, bảo Lý mặt rỗ mở khóa ra. Hắn lại cười khổ một tiếng nói:

“Ta cũng muốn mở a, nhưng có chìa khóa cũng không được, lỗ khóa đã bị người ta bít lại…”

“Cái gì?”

Tôi cầm ổ khóa lên mới phát hiện lỗ khóa đã bị người bít lại bằng thép đun chảy, căn bản không mở được. Dây xích to như cánh tay, cũng không thể đá tung được.

“Chỉ sợ là có người đã đến trước chúng ta…”

Lý mặt rỗ thở dài, chỉ vào lỗ khóa nói…

“Thép đun chảy mới được đổ vào không lâu. Trương gia tiểu ca, ta thấy chúng ta vẫn là nên quay về thôi, đây là có người cảnh báo chúng ta, không nên tiếp tục nhúng tay!”

Nói xong hắn lộ ra bộ dáng bất lực. Đầu Trọc là người nghĩa khí, trầm mặc một lát rồi dậm chân nói:

“Thôi bỏ đi, ta mở khách sạn ở chỗ khác cũng được! Lý huynh đệ nói đúng, các ngươi không cần thiết phải liều mạng vì ta.”

“Lý mặt rỗ, sao hôm nay ngươi lại có chỗ không thích hợp như vậy?”

Tôi kỳ quái nhìn Lý mặt rỗ nói.

“Trương gia tiểu ca, Như Tuyết gọi điện nói nàng đã mang thai, ta không muốn con ta sinh ra mà không có cha…”

Lý mặt rỗ cúi đầu, ngượng ngùng nói. Nghe xong, tôi lập tức hiểu ra, đó là lý do dọc đường Lý mặt rỗ luôn cẩn thận. Nhưng tôi lại vui mừng thay cho hắn, nói:

“Ngươi đi về trước đi! Chuyện này giao cho ta xử lý.”

“Vậy không được.”

Lý mặt rỗ thở dài, nói:

“Là phúc thì không phải là họa, là họa thì không thể tránh được, cứ làm thôi!”

Nói xong hắn như ảo thuật lấy ra một lưỡi cưa nhỏ, cưa ổ khóa. Rất nhanh Lý mặt rỗ đã mở khóa ra, vừa đẩy cửa thì bên trong đột nhiên có một cỗ âm phong mãnh liệt thổi tới làm da đầu tôi tê dại. Tôi mở Âm Dương Tán ra vọt vào trong, quan sát chung quanh. Nếu bên trong trống trơn, vậy nơi này khẳng định có mật đạo, mật thất gì đó.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297