Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 268
Phần 268

Để làm rõ ràng có phải ngọc trâm đang tác quái hay không, chờ tới ban đêm tôi thừa dịp Tiểu Nguyệt đang ngủ liền tháo cây trâm từ trên đầu nàng xuống, khóa vào trong ngăn tủ rồi mới an tâm đi ngủ. Đến khuya đột nhiên nghe trong đại sảnh có tiếng bước chân, tôi cho rằng có trộm vào nhà nên tỉnh dậy, mở mắt thì phát hiện ra Tiểu Nguyệt đã không còn trên giường!

Bật đèn trong phòng ngủ, ngăn tủ tôi cất cây trâm đã bị cạy ra… Xem ra thật sự là ngọc trâm có vấn đề, kỳ thật nhân lúc Tiểu Nguyệt đang ngủ mà lấy đi cây trâm, tiêu hủy nó thì việc này cũng sẽ kết thúc. Nhưng tôi có một thói quen phàm là vấn đề gì cũng phải giải quyết tận gốc, ít nhất thì âm linh trong ngọc trâm đến giờ vẫn chưa làm hại Tiểu Nguyệt. Huống chi thông qua biểu hiện gần đây của Tiểu Nguyệt, tôi nghĩ âm linh hẳn là một oán phụ, nếu không đâu có cả ngày buồn bực không vui như vậy.

Cho nên tôi không quấy nhiễu nàng, rón rén cầm lấy Thiên Lang Tiên trốn sau cửa lặng lẽ quan sát! Chỉ thấy nàng ngồi trên ghế thỉnh thoảng lại thở dài, cuối cùng mở cửa ra khỏi nhà. Tôi mau chóng sau đó, phát hiện nàng dường như muốn đi đâu đó, có vẻ là muốn ra vùng ngoại thành. Sau khi tới vùng ngoại thành thì nàng đi nhanh hơn rất nhiều, tôi sợ nàng có sơ xuất gì nên mau chóng tăng tốc, kết quả không cẩn thận dẫm vào nhánh cây. Tiểu Nguyệt dừng lại, sau đó quay người nhìn về phía tôi, khóe miệng lộ ra một nét tươi cười quỷ dị.

Sở dĩ nói là quỷ dị, không phải nói đến nét tươi cười này đáng sợ, mà là ý cười vô cùng xinh đẹp, nhưng là của một nữ nhân khác đang cười! Tôi đang không biết nên làm gì thì Tiểu Nguyệt đã hôn mê bất tỉnh. Tôi mau chóng tiến đến tháo cây trâm ra, sau đó ôm nàng về nhà. Cả một đêm tôi ngồi trông ở mép giường, nhưng cũng không xảy ra chuyện gì, kết quả tới ngày hôm sau thì Tiểu Nguyệt bị sốt. Tôi mau chóng lấy chén nước bùa ép nàng uống sạch, lúc này nàng mới dần dần khá hơn.

Không ngờ khi tỉnh lại thì chuyện đầu tiên nàng làm là tìm tôi đòi cây trâm, dáng vẻ nếu tôi không đưa thì nàng sẽ liều mạng! Tôi suy nghĩ rồi trả cây trâm lại cho Tiểu Nguyệt. Nhưng tôi đã lén hẹn với Lý mặt rỗ, đêm nay sẽ phân công nhau theo dõi Tiểu Nguyệt, xem thử nàng rốt cuộc muốn làm gì? Đến tối tôi tiếp tục giả vờ ngủ để canh chừng, nhưng nàng lại như đã biết kế hoạch của tôi và Lý mặt rỗ vậy, cứ thế ngủ im.

Không lâu sau đã có tiếng ngáy nho nhỏ, tôi nhẹ nhàng thở ra, nhắn tin cho Lý mặt rỗ bảo hắn đừng ngồi canh bên ngoài nữa, mau về nhà nghỉ ngơi, sau đó tôi cũng ngủ mất. Không biết ngủ được bao lâu, điện thoại đột nhiên rung lên, tôi mơ mơ màng màng cầm lấy điện thoại bấm nghe, ỉu xìu hỏi:

“Ai đó?”

“Tiểu tử ngươi còn ngủ? Vợ ngươi biến mất rồi!”

Lý mặt rỗ nôn nóng nói, tôi nghe xong theo phản xạ sờ sang bên cạnh, Tiểu Nguyệt đã biến mất.

“Con mẹ nó!”

Tôi nện một quyền lên giường, đồng thời bảo Lý mặt rỗ cứ theo dõi tiếp, rồi tôi mặc quần áo chạy vội đuổi theo. Rất nhanh tôi đã thấy Lý mặt rỗ, hắn sau đó Tiểu Nguyệt cách mấy chục mét. Thấy tôi tới thì hung hăng trừng mắt nhìn tôi một cái, nghiêm túc nói:

“Trương gia tiểu ca, lần này ngươi phải nghe ca ca, nói thế nào cũng phải huỷ cây trâm này, ngươi đã kết hôn rồi đó!”

Đây là lần đầu tiên Lý mặt rỗ lấy thân phận ca ca nói chuyện với tôi, người từng qua 3 cuộc hôn nhân như hắn có tư cách này để giáo huấn tôi.

Về phương diện chăm sóc gia đình, hắn quả thực đã làm rất tốt. Tôi gật đầu, khẽ cắn môi hạ quyết tâm, nếu cây trâm này đã năm lần bảy lượt tra tấn vợ tôi, tôi cũng sẽ không khách khí với nó. Đi tiếp khoảng nửa giờ, chúng tôi đã tới bờ sông, Tiểu Nguyệt lại không hề có ý dừng chân, tiếp tục đi qua.

“Mẹ kiếp, đệ muội sẽ không nhảy xuống sông chứ?”

Lý mặt rỗ hai mắt trợn tròn, còn mắt tôi lập tức đỏ như máu, không màng tất cả vọt tới.

“A!”

Lúc này Tiểu Nguyệt quay đầu, nhìn chúng tôi liếc mắt một cái có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sau đó nhảy xuống sông. Cũng may đoạn sông này nước chảy không siết, tôi mau chóng nhảy xuống ôm lấy nàng. Khi kéo nàng lên, tôi rõ ràng cảm thấy trọng lượng của nàng không ngừng gia tăng, tựa như có vô tận lực đạo trầm xuống, cũng may tôi mang theo Thiên Lang Tiên, mau chóng dùng roi cuốn lấy Tiểu Nguyệt, lúc này mới thành công cứu nàng trở về.

Khi lên bờ, Lý mặt rỗ đã trực tiếp rút ngọc trâm trên đầu Tiểu Nguyệt xuống, sau đó tôi không khách khí, một tay cầm roi một tay đánh chỉ quyết, chờ Thiên Lang Tiên quán chú đầy pháp lực thì vung roi quất trúng cây trâm. Trong ngọc trâm truyền đến một tiếng hét thảm, một nữ nhân thân khoác áo cưới, đầu đội mũ phượng từ bên trong bay ra. Theo lý thuyết một nữ quỷ bị tôi đánh thành như vậy, hoặc là sẽ sợ hãi bỏ chạy, hoặc là sẽ hung tợn trả thù tôi, nhưng nữ quỷ này lại không nhúc nhích phiêu phù ở đó, trên mặt ngoại trừ nét u buồn thì không có cảm xúc gì khác.

“Còn thất thần làm gì, nếu không phải ta thức đêm trông chừng, đệ muội giờ đã chết rồi!”

Lý mặt rỗ thấy tôi ngây người, sợ tôi động lòng trắc ẩn, ở một bên hận sắt không thành thép nói. Tôi nghe xong thì phục hồi tinh thần, Lý mặt rỗ nói không sai, trước khi tôi ngủ đã bảo Lý mặt rỗ trở về, nếu hắn nghe lời tôi chỉ sợ Tiểu Nguyệt đã…

“Đừng trách ta tàn nhẫn, ta đã cho ngươi cơ hội rồi!”

Tôi hung tợn nói với nữ quỷ mặc áo cưới đỏ, đồng thời giơ Thiên Lang Tiên lên tế ra Bắc Đẩu Thiên Lang Quyết.

Nữ quỷ không có sức tấn công, dùng Bắc Đẩu Thiên Lang Quyết cũng đủ để đánh tan, ai ngờ tôi còn chưa ra tay, Tiểu Nguyệt phía sau đã hét lên thất thanh:

“Lão công, đừng làm hại nàng…”

Tôi quay đầu lại, kinh hỉ phát hiện Tiểu Nguyệt đã tỉnh, nàng ngoại trừ khí sắc không tốt lắm thì tất cả đã hồi phục bình thường.

“Không được, việc này không thể thương lượng! Nàng có biết không, thiếu chút nữa ả đã hại chết nàng.”

Tôi nói rồi lửa giận lại từ đáy lòng xông lên, Tiểu Nguyệt kiên quyết nói:

“Là tự muội muốn nhảy, không liên quan tới nàng!”

“Cái gì?”

Tôi nghe xong thì sửng sốt, Lý mặt rỗ cũng ngơ ngác.

“Trương ca, nàng chỉ là một nữ nhân khao khát tình yêu, lại gặp nhiều nam nhân vứt bỏ như vậy, nàng thật sự rất đáng thương…”

Tiểu Nguyệt khóc sướt mướt kể lại chuyện của nữ quỷ cho chúng tôi. Cây ngọc trâm quả thực là âm vật, tôi và Lý mặt rỗ đoán không sai. Chỉ là nữ quỷ không có ý làm hại ai, mấy ngày nay cô ta vẫn luôn ở cùng Tiểu Nguyệt kể lại chuyện mình đã trải qua…

Thì ra nàng là Thái Bình công chúa đại danh đỉnh đỉnh trong lịch sử, thân là con gái của Võ Tắc Thiên, Thái Bình công chúa từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, hơn nữa lại mỹ lệ cao quý. Theo lý thì một cô gái như vậy hẳn là sẽ có một hôn nhân hạnh phúc, nhưng hôn nhân của nàng lại là bi kịch to lớn! Đầu tiên nàng được gả cho Tiết Thiệu, cuối cùng lại gả cho Võ Du Kỵ, trong cuộc đời nàng đã 3 lần xuất giá, mỗi lần đều khao khát có được tình yêu, nhưng lại đều là công cụ để đấu tranh quyền lực, đến cuối cùng tự mình làm cho bản thân đầy thương tích.

Nàng đã mặc áo cưới 3 lần, lại không hề có được tình yêu, trong cuộc đời đều bị cuốn trong cơn lốc xoáy tình cảm mà không thể tự thoát ra được, cuối cùng cô độc chết đi, vì thế cho nên sau khi chết nàng có một tia linh hồn lưu lại trong cây ngọc trâm nàng yêu thích nhất, khao khát có thể chờ được tình yêu của mình. Tôi nghe xong không khỏi có chút buồn bã, khó trách Tiểu Nguyệt vẫn luôn mặc áo cưới, bởi vì đây là đoạn ký ức thương cảm nhất mà lại có chấp niệm sâu nhất trong cuộc đời Thái Bình công chúa.

Tiểu Nguyệt đã bị cảm xúc bi quan của Thái Bình công chúa làm cảm nhiễm mới nhảy cầu tự sát. Tất cả chỉ vì một chữ tình! Tôi đột nhiên phát hiện ra mình nên cảm tạ Thái Bình công chúa, nếu Tiểu Nguyệt có đủ cảm giác an toàn, sẽ không đến mức bị chấp niệm của Thái Bình công chúa làm ảnh hưởng. Sở dĩ nàng tự sát, là bởi vì trong tiềm thức nàng không có cảm giác an toàn, điều này cho thấy tôi vẫn chưa đủ thấu hiểu nàng.

Cuối cùng tôi không ra tay với Thái Bình công chúa, nhưng để nàng không ảnh hưởng đến người khác nữa, tôi đưa ngọc trâm đến một am ni cô. Ở đó nàng không thể ảnh hưởng đến đám ni cô, có lẽ còn được nghe đám ni cô tụng kinh năm này qua năm khác mà nhìn thấu hồng trần, nếu thật sự là như vậy cũng là một mối thiện duyên. Cuộc sống có vẻ như đã trở lại bình thường, nhưng tôi và Lý mặt rỗ vẫn chưa từng lơi lỏng cảnh giác. Ngọc trâm đã được giải quyết, nhưng người đưa ngọc trâm tới lại không để lại chút dấu vết nào. Là ai đây? Có thể nào đang ở đâu đó quan sát chúng tôi…

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297