Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 82
Phần 82

Lý mặt rỗ thêu dệt vô cớ, nói rằng Thẩm gia kiếp trước chính là Viên Sùng Hoán, bị tiểu nhân hãm hại mà chết. Cho nên đối với tiểu nhân đặc biệt thống hận, không ngờ chuyển thế đầu thai vẫn là mệnh phạm tiểu nhân, dưới cơn nóng giận chuẩn bị đại khai sát giới! Tôi sợ Lý mặt rỗ nói nhiều lộ đuôi cáo, liền ho nhẹ một tiếng, hắn mới dần dần chuyển hướng nói về âm vật. Nói muốn hóa giải cũng không phải là không có cách, phải tìm được một đồ vật có quan hệ mật thiết với Viên Sùng Hoán.

“Nếu ta đoán không sai, khẩu đại pháo này là thứ Viên đốc sư từng dùng. Có thể mạo muội hỏi một câu, khẩu đại pháo kia ngươi từ đâu mà có không?”

Lý mặt rỗ hỏi. Mỹ phụ trung niên nói cô ta quen biết một đạo trưởng xem bói đặc biệt linh nghiệm, mọi việc lớn nhỏ cô ta đều tìm đạo trưởng tư vấn, chồng sinh bệnh tự nhiên cũng không ngoại lệ. Chồng mình bị u não, mỹ phụ trung niên liền đi xin quẻ, kết quả đạo trưởng bấm ngón tay tính toán, nói kiếp số này chỉ sợ là không qua được, mỹ phụ trung niên sợ hãi, cầu xin hắn bất luận thế nào cũng phải cứu chồng mình.

Đạo trưởng trầm ngâm nửa ngày nói cũng không phải là không có biện pháp, cần một vật giúp Thẩm gia biến nguy thành an, tốt nhất là súng đạn có niên đại cổ xưa. Bởi vì phẫu thuật là động dao kéo, thuộc về kim, mà hỏa có thể khắc kim. Mỹ phụ trung niên lập tức cho người đi tìm khắp nơi, mà cũng khéo, rất nhanh đã có một thương gia đồ cổ nói trong tay có một khẩu Hồng Y đại pháo từ thời Minh, chào giá một ngàn vạn, mỹ phụ trung niên không hề nghĩ ngợi liền mua luôn. Tôi ở bên cạnh nghe, cảm thấy dường như mỹ phụ trung niên bị người khác tính kế, mơ mơ hồ hồ mua một kiện âm vật về nhà. Trong phòng phẫu thuật đặt âm vật lại có thể gặp dữ hóa lành, không thể không nói đây là chuyện không có đầu óc, người theo nghề này nghe thấy đều phải lắc đầu chào thua. Bởi vì một người bất luận mệnh cách mạnh thế nào, khi bị mổ xẻ khí tức sẽ yếu đi nhiều, rất dễ thu hút mấy thứ không sạch sẽ! Ngươi đem âm vật đặt bên cạnh hắn, nhẹ thì sẽ bị quỷ nhập, nặng thì sẽ bị hại chết.

Thẩm gia còn có thể nhặt được cái mạng về thì không thể không nói bác sĩ có trình độ cao, cộng thêm bản thân y vô cùng may mắn. Lý mặt rỗ gật đầu nói…

“Thực không dám giấu, kỳ thật chúng ta chính là thương nhân âm vật. Âm vật to nhỏ gì cũng đã xử lý mấy chục kiện, nhưng dựa theo quy củ nghề này, sau khi xong chuyện đồ vật phải là của chúng ta.”

Mỹ phụ trung niên nghi ngờ hỏi…

“Đồ vật, ngươi nói là khẩu đại pháo này? Cái này dễ thôi, chỉ cần ngươi cứu sống được chồng ta, đại pháo cho ngươi, ta còn đưa thêm một ngàn vạn thù lao.”

“Một ngàn vạn…”

Lý mặt rỗ hít vào một ngụm khí lạnh, vội ho một tiếng, cố nén tâm tình kích động. Đừng nói hắn, ngay cả tôi nghe thấy con số này cũng có chút đứng không vững. Lý mặt rỗ giả bộ thanh cao cười ha ha nói…

“Tiền không quan trọng, trước tiên đưa bọn ta đi xem khẩu đại pháo này đi!”

“Được, ta đưa các ngươi đi.”

Mỹ phụ trung niên liên tục gật đầu. Chúng tôi đi theo mỹ phụ trung niên tới nhà xe ở sau bệnh viện, sau khi phẫu thuật cô ta đã sai bọn vệ sĩ chuyển đại pháo tới đây. Dù sao bệnh viện hiện giờ đã là của cô ta.

Đến trước nhà xe, mỹ phụ trung niên gọi người mở cửa, cửa cuốn ào ào kéo lên, nhưng bên trong lại trống rỗng không có gì. Mỹ phụ trung niên kinh ngạc hỏi vệ sĩ, trước đó có ai đến đây không? Bọn vệ sĩ lắc đầu liên tục, nói chìa khóa luôn ở trên người bọn hắn, từ tối hôm qua đến giờ không hề mở cửa nhà xe. Tôi thận trọng đi vào nhà xe, đột nhiên trông thấy trên tường có một ít chất lỏng màu đỏ sậm, dùng tay chấm một chút đưa lên mũi ngửi, không ngờ lại ngửi thấy mùi thối rữa.

“Là quỷ huyết!”

Tôi nói.

“Cái gì…”

Lý mặt rỗ nhớ ra mỹ phụ trung niên vẫn đang ở đây, vẫn ra vẻ đại sư, vội vàng nghiêm túc nói…

“Đồ đệ, ngươi nói xem, quỷ huyết này từ đâu tới?”

Tôi quan sát quỷ huyết, quỷ huyết vốn thuần âm, gặp phải dương khí của người sống sẽ như băng dưới ánh nắng, lập tức bốc hơi.

“Quỷ huyết đương nhiên là máu của quỷ chảy ra, đại pháo là vật chí cương chí dương, lại có sát khí cực nặng! Bệnh viện vốn là nơi âm khí hội tụ, yêu ma quỷ quái tự nhiên không ít, đại pháo vừa đến đã làm bọn chúng tỉnh lại.”

Tôi giải thích…

“Giống như trong một phòng tối rất nhiều người đang ngủ, đột nhiên có người cầm đèn pha chiếu thẳng vào, người đang ngủ đương nhiên là không vui, cho nên phải tìm cách tắt đèn đi. Hai bên đánh nhau, cuối cùng những con quỷ này bị đại pháo giết chết. Đại pháo bị khơi dậy sát tâm, một hai con quỷ đương nhiên là chưa đủ ghiền, kết quả tự mình đi ra ngoài…”

Mỹ phụ trung niên sợ hãi…

“Tiểu sư phụ, khẩu đại pháo này nặng đến tám trăm cân, sao có thể tự mình chạy mất, mà cửa nhà xe vẫn đang khóa.”

Giải thích điều này phải nói đến chuyện linh dị, tôi hỏi cô ta…

“Trên đại pháo có khắc chữ gì không?”

Cô ta nhớ lại…

“Có… Hình như là viết cái gì mà Diệu Vũ đại tướng quân.”

“Vậy đúng rồi, Hồng Y đại pháo ban đầu là nhập khẩu từ Bồ Đào Nha, ở thời Minh triều chính là một vũ khí uy lực vô cùng, có thể tiêu diệt hàng trăm hàng ngàn quân địch, bởi vậy được các tướng sĩ Đại Minh coi như thần linh mà tế bái! Một đồ vật một khi được coi như thần linh, ngày rộng tháng dài hưởng hương hỏa, thời gian trôi qua sẽ tự có ý thức, trải qua năm tháng dài đằng đẵng được tẩy lễ, nó đã không còn là một khẩu đại pháo, mà là một khí linh, có thể coi là bán yêu quái.”

Mỹ phụ trung niên kinh ngạc không thôi, hỏi lại Lý mặt rỗ…

“Đại sư, đồ đệ ngươi nói thật sao?”

“Ừm, điều hắn nói và điều ta nghĩ hoàn toàn giống nhau.”

Lý mặt rỗ gật đầu nói. Lúc này, trong bệnh viện có tiếng thét chói tai, Lý mặt rỗ và tôi trao đổi ánh mắt, chuẩn bị đi xem thử, không ngờ mỹ phụ trung niên lại muốn đi theo. Mỹ phụ trung niên đi theo thì cũng thôi, vấn đề là mười mấy tên vệ sĩ cũng đi theo, cả một đám người, làm cho chúng tôi vướng víu, phải lo cho an nguy của mỹ phụ trung niên cũng rất vất vả.

Tôi nói khẽ với Lý mặt rỗ, bảo hắn nghĩ cách đuổi mỹ phụ trung niên ra. Lý mặt rỗ đột nhiên kêu một tiếng “Không xong”, mỹ phụ trung niên hỏi có chuyện gì, Lý mặt rỗ nói ông trùm có biến, bảo cô ta mau trở về trông coi, mỹ phụ trung niên thất kinh liền chạy về. Lúc chuẩn bị đi cô ta hỏi chúng tôi có cần mấy vệ sĩ đi theo giúp đỡ không, Lý mặt rỗ khéo léo từ chối. Mỹ phụ trung niên vừa đi, Lý mặt rỗ lập tức cười đùa tí tởn, vỗ vai tôi nói…

“Thế nào, Trương gia tiểu ca, có phải nên cảm tạ ta hay không, không có ba tấc lưỡi dẻo quẹo của ta, sao có thể có được mối làm ăn một ngàn vạn này!”

“Ba tấc lưỡi dẻo quẹo? Mỗi lần ngươi khoác lác ta đều toát mồ hôi thay ngươi, sợ ngươi phét lác quá mức đến lúc đó không xuống thang được.”

Tôi dở khóc dở cười.

“Làm sao như vậy được, Lý mặt rỗ ta xông pha giang hồ nhiều năm như vậy, có ai mà chưa thấy qua, nhãn lực nhìn người vẫn phải có.”

Chúng tôi đi tới nơi xảy ra chuyện, là một gian phòng ở lầu ba, ngoài cửa có rất nhiều người, tôi chen vào đám người nhìn qua, lập tức cảm giác sau lưng rét lạnh! Trong phòng lộn xộn, một nam nhân ngã trong vũng máu, hai tay hai chân đều bị chặt đứt, cái đầu cũng không biết đang ở đâu. Trên mặt đất có một vết máu thật dài, chắc hẳn người chết sau khi bị tấn công còn bò một đoạn, cuối cùng mới bị giết chết, thật là thảm! Tôi hỏi một bệnh nhân bên cạnh rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Bệnh nhân giải thích, người nhà của nam nhân này là một bà lão đã chết trên bàn mổ, gia đình đã tiêu tốn tất cả tiền tích lũy trong nhà, ngay cả nhà cửa cũng đã bán, nhưng bệnh viện lại không chịu trách nhiệm, cho nên hắn mỗi ngày dẫn người đến trước cửa bệnh viện cắt máu viết lên vải trắng căng băng rôn khẩu hiệu, nêu đích danh vị bác sĩ mổ chính, muốn đòi lại viện phí. Hôm nay nam nhân này nghe nói vị bác sĩ kia ở trong bệnh viện, liền đến đòi tiền, hai người cãi vã ầm ĩ vài câu, có thể là do quá kích động, hắn đã tát vị bác sĩ một bạt tai. Bác sĩ tức giận đi tìm nhân viên an ninh, nam nhân ngồi trong phòng nói chờ bác sĩ dẫn người đến lại tranh cãi tiếp.

Bác sĩ vừa đi, chợt nghe thấy trong phòng có tiếng kêu thảm, y tá đẩy cửa vào xem, phát hiện nam nhân kia đã chết rồi.

“Bệnh viện bây giờ cũng quá trâu bò! Làm chết người bệnh không nói, còn dám làm thịt cả người nhà bệnh nhân, đây rốt cuộc là bệnh viện hay lò sát sinh?”

Bệnh nhân nọ giễu cợt nói. Một y tá không nhịn nổi nữa, ngắt lời hắn…

“Ngươi biết cái gì? Ở đó nói vớ vẩn, nam nhân này căn bản không phải là người nhà bệnh nhân gì cả, hắn là một tên y náo!”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297