Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 150
Phần 150

Vương thúc hiển nhiên không ngờ tấm gương này lại ở trong nhà mình, mà nó lại quá mức quỷ dị, tôi trước sau nắm chặt không ném đi. Nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định mang theo tấm gương này về Vũ Hán. Nhưng sắc trời đã tối, hôm nay khẳng định là không thể đi được, tôi phái Lý mặt rỗ ra mặt, thương lượng với Vương thúc cả nửa ngày, vừa hoa ngôn xảo ngữ vừa khẩn cầu, cuối cùng Vương thúc mới cho phép chúng tôi ở lại một đêm, sáng mai phải mau chóng rời đi!

Buổi tối, Lý mặt rỗ nhìn tấm gương bị bọc kín mít, tò mò nói:

“Tấm gương này thật sự thần kỳ như vậy sao? Làm cho ta ngứa ngáy, thật muốn mở xem thử.”

Tôi nhìn hắn hừ một tiếng:

“Ngươi tốt nhất tự kiềm chế chính mình, bằng không cái gương mặt xấu xí của ngươi cũng không còn nữa…”

Có lẽ là nghĩ tới Tiểu Mai, Lý mặt rỗ sợ hãi, im bặt không nhắc tới chuyện này nữa.

Đêm đó tôi ngủ không yên, hình ảnh ban ngày khi ngọn lửa bốc lên trước mắt, trong ngọn lửa đỏ, tôi phảng phất như nhìn thấy linh hồn một nữ nhân đang không cam lòng giãy giụa. Khoan đã, hai tay hài cốt bỏ trước ngực, rõ ràng chính là tư thế bị trói. Chẳng lẽ… Tôi sinh ra một ý niệm không lành. Gương đồng cho dù đi đâu cũng sẽ trở lại quan tài, nếu không phải là do nó có ý thức, mà là vì chịu sự trói buộc nào đó?

Gương đồng một khi mất đi sự trói buộc này sẽ trở nên vô pháp vô thiên, lột da mặt người khác, nhưng chỉ khi ở trong quan tài nó mới có thể ngoan ngoãn. Nó vẫn luôn dụ hoặc người khác đem nó đi, nó muốn thoát khỏi cỗ quan tài kia. Chúng tôi căn bản không phải là thu phục nó, mà là đang trợ giúp nó thoát khỏi trói buộc! Tôi lập tức tỉnh táo, từ trên giường ngồi dậy, bên cạnh là Lý mặt rỗ và Triệu Võ Dương đang ngủ ngon lành. Tôi nhìn về phía gương đồng, tức khắc hoảng sợ.

Áo của tôi vẫn còn đó, nhưng gương đã biến mất. Không xong! Nó lại đi tìm những người khác rồi. Tôi không hề nghĩ ngợi đá Lý mặt rỗ và Triệu Võ Dương:

“Mau, mau đứng lên! Gương biến mất rồi…”

Lý mặt rỗ mơ mơ màng màng mà dụi mắt:

“Gương, gương nào?”

Triệu Võ Dương lại phản ứng cực nhanh:

“Biến mất ư, sao lại biến mất?”

Chúng ta vội vàng mặc quần áo chạy ra khỏi phòng, không hề nghĩ ngợi mà đến thẳng phòng của con gái Vương thúc.

Kết quả cô ta không có việc gì, ngủ trên giường, trong phòng cũng không thấy bóng dáng gương đồng. Gương đồng không ở đây. Tôi nghĩ nghĩ, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên:

“Đi, tới nhà Lão Ngô! Gương đồng khẳng định đi tìm tiểu nha đầu.”

Chúng tôi đang đi nửa đường đúng lúc đụng phải hai vợ chồng Lão Ngô cầm đèn pin chạy ngược lại, bọn họ vừa nhìn thấy tôi, lập tức vẻ mặt đưa đám nói:

“Tiểu nha đầu lại không thấy đâu…”

Tiểu nha đầu cũng biến mất.

“Mau, mau tìm người trong thôn tới giúp! Nhất định phải cẩn thận, tiểu nha đầu hiện giờ đang gặp nguy hiểm!”

Tôi lớn tiếng kêu lên. Rất nhanh, thôn dân đang ngủ mơ bị gọi dậy, cùng nhau cầm đèn pin đi khắp núi đồi tìm kiếm tiểu nha đầu. Phản ứng đầu tiên của tôi và Triệu Võ Dương chính là đi đến khu cấm địa tìm trong ngôi mộ hoang, kết quả nơi đó ngoại trừ phần mộ lẻ loi và bia mộ thì không có gì cả. Nếu bia mộ không bị mòn nghiêm trọng, nói không chừng có thể thấy được tên của người được chôn, tôi sẽ biết ngôi mộ này rốt cuộc là chôn ai.

Triệu Võ Dương có vẻ rất bất an:

“Ngươi nói tiểu nha đầu sẽ đi đâu? Nó mới mười hai mười ba tuổi mà thôi…”

Hắn vừa nói làm tôi lập tức bình tĩnh lại. Không phải tiểu nha đầu muốn đi đâu, mà là tấm gương đồng kia muốn đi đâu, tiểu nha đầu đã sớm bị gương đồng khống chế. Tôi nhìn Triệu Võ Dương nghiêm túc nói:

“Ngươi còn nhớ ngày đến Vô Diêm Thôn máy kéo thả chúng ta ở đâu không?”

“Ngươi nói là…”

“Ừm.”

Tôi gật đầu:

“Gương đồng nhất định là muốn rời khỏi nơi này, nó muốn có nhiều lớp da mặt, chỉ có thể đi nơi có nhiều người!”

Tôi và Triệu Võ Dương không hề nghĩ ngợi, chạy nhanh theo đường cũ trở về, ở trong thôn gặp Lý mặt rỗ, tôi cũng không có thời gian giải thích, liền kéo hắn chạy về đầu thôn. Cũng không biết qua bao lâu, đã đến nơi máy kéo thả chúng tôi xuống, tôi nhìn phía trước xa xa có một thân ảnh nhỏ gầy. Đúng là tiểu nha đầu! Tôi bất chấp mệt mỏi, vội vàng đuổi theo:

“Tiểu nha đầu!”

Thân ảnh phía trước bỗng nhiên dừng bước, chậm rãi quay đầu lại, quả nhiên chính là tiểu nha đầu nhà Lão Ngô. Chẳng qua ánh mắt cô bé dại đi, như là một con rối bị khống chế, đôi tay không có móng tay đang cầm tấm gương đồng kia.

Ánh trăng lạnh lùng chiếu xuống, tôi ngạc nhiên phát hiện, trong gương có một nữ nhân mặc cổ trang, hai mắt mang nét oán hận nhìn tôi chằm chằm. Khuôn mặt nàng máu chảy đầm đìa, thê lương vô hạn. Nữ nhân trong gương quỷ dị cười:

“Ta không phải là tiểu nha đầu, ta là Hạ Nghênh Xuân.”

Hạ Nghênh Xuân! Tôi hoảng sợ, nếu không phải phía sau có Lý mặt rỗ và Triệu Võ Dương làm tôi có thêm can đảm, lúc này tôi khẳng định đã ngồi bệt trên mặt đất. Nhưng khi bình tĩnh lại, tôi lập tức hiểu rõ câu chuyện.

Ngôi mộ kia căn bản không phải là chôn Chung Vô Diệm, mà là mộ của Hạ Nghênh Xuân. Là tình địch của Chung Vô Diệm, khó trách nàng lại hận cái tên Chung Vô Diệm như vậy. Trước khi khai quan tôi đã cảm thấy kỳ quái, lúc ấy không cảm thấy rõ ràng, giờ mới nhận ra. Trong lịch sử Chung Vô Diệm dáng người cường tráng, xương cốt hẳn là giống như nam nhân, nhưng bộ xương trong quan tài lại nhỏ gầy, sao có thể là Chung Vô Diệm?

“Ngươi từng nghe tên ta sao?”

Nữ nhân trong gương nũng nịu hỏi. Nếu không phải gương mặt nàng quá mức huyết tinh đáng sợ, nếu chỉ nghe thanh âm này, thực sự sẽ khiến người ta suy nghĩ bậy bạ.

“Đương nhiên từng nghe qua.”

Tôi gật đầu, trong đầu nhanh chóng nghĩ cách đối phó nàng:

“Hữu sự Chung Vô Diệm, vô sự Hạ Nghênh Xuân a!”

“Đánh rắm!”

Hạ Nghênh Xuân lạnh giọng quát:

“Vì sao lại đánh đồng ta và nữ nhân đê tiện kia! Cô ta có gì mà thông minh? Vì sao, vì sao các ngươi không biết cô ta bề ngoài thông minh bên trong đê tiện!”

Thanh âm của nàng vô cùng thê lương, có vẻ như oán hận lại như không cam lòng. Cho dù là tình địch cũng không đến mức hận như vậy chứ? Tôi nhìn nàng máu chảy đầm đìa cả khuôn mặt, bỗng nhiên có một ý niệm nổi lên trong lòng:

“Mặt của ngươi không phải là…”

“Không sai.”

Hạ Nghênh Xuân nghiến răng nghiến lợi nói:

“Chung Vô Diệm con tiện nhân này, cô ta xấu xí, không được Tề Tuyên Vương sủng ái nên đã đố kỵ với ta. Thừa dịp Tề Tuyên Vương không có trong cung, cô ta lấy thân phận hoàng hậu lệnh cho thị nữ lột da mặt của ta… Tuyên Vương nhìn thấy ta biến thành như vậy, sao có thể sủng ái ta? Ngài sợ tới mức sai chôn sống ta. Đều là do con tiện nhân Chung Vô Diệm này! Là cô ta hại ta thành như vậy! Dựa vào cái gì mà khuôn mặt của ta không còn mà cô ta vẫn nguyên vẹn? Khuôn mặt các ngươi cũng còn đó! Trả lại mặt cho ta! Các ngươi trả mặt cho ta!”

Hạ Nghênh Xuân trong gương cuồng loạn rít gào.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297