Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 296
Phần 296

Nói xong, người kia giơ một con dao chọc tiết lên, nhắm đầu Lâm Hạ chém tới. Dưới tình thế cấp bách tôi cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp nhảy vào biệt thự vung Thiên Lang Tiên, một roi đánh bay con dao, sau đó kéo Lâm Hạ chạy ra ngoài. Chạy được một nửa tay tôi đột nhiên cảm thấy đau đớn, tôi vừa quay đầu lại thì phát hiện Lâm Hạ đờ đẫn nhìn tôi, đang dùng răng cắn xé cánh tay tôi. Mẹ nó cái thằng khốn này!

Tôi nhịn không được mắng một tiếng, gia hỏa này khẳng định là đã phát hiện ra tôi, cầm dao chém Lâm Hạ chính là muốn bức tôi ra, sau đó lại khống chế Lâm Hạ tấn công tôi. Tôi cắn chặt răng, dùng toàn lực đánh cho Lâm Hạ một roi, chỉ thấy một cái bóng trong suốt kêu thảm từ trong thân thể Lâm Hạ bay ra, chạy tới bên người người kia. Tôi lúc này mới thấy rõ hình dáng của cái bóng trong suốt, đó là âm linh có gương mặt to lớn. Lâm Hạ mơ mơ màng màng hỏi tôi sao hắn lại ở đây?

Tôi không có thời gian giải thích, bình tĩnh nói với hắn bên ngoài có xe, bảo hắn mau chóng lái xe đến tiệm đồ cổ của tôi, bảo Lý mặt rỗ mang đồ đạc tới giúp tôi, nói xong còn cho hắn vài đạo linh phù. Lâm Hạ là người thông minh, nghe tôi nói xong hơi sửng sốt rồi lập tức ngậm miệng, nắm lấy phù chú chạy ra bên ngoài. Người kia vung tay, âm linh bay tới hướng Lâm Hạ, tôi đột nhiên vung Thiên Lang Tiên chặn đường nó. Một chiêu này đã kịp câu giờ cho Lâm Hạ chạy ra xe ô tô.

Nam nhân thấy Lâm Hạ đã lái xe chạy đi, liền đổi hướng khống chế âm linh đối phó tôi. Mấy roi tiếp hạ xuống, Thiên Lang Tiên đã mất đi pháp lực, tôi thu hồi Thiên Lang Tiên quấn lại bên hông, lấy ra mấy lá phù dán lên cánh tay bị thương một lá, tiếp đó định dán lên người âm linh. Máu trên tay tuy không phải tinh huyết nhưng cũng có một lượng dương khí nhất định!

Người kia vừa thấy tôi dùng chiêu này lập tức khống chế âm linh lui về phía sau, nhưng khi hắn khống chế hạ âm linh có chút không đủ linh hoạt, tránh né không kịp đã bị tôi dùng linh phù dán lên trán âm linh. Âm linh lập tức phát ra một tiếng hét thảm, thân ảnh cũng lập tức nhỏ lại, người kia thấy vậy giật mình mau chóng thu hồi âm linh vào đoạn xương ngón tay. Tôi hơi thở ra nhẹ nhõm, hiện giờ đối thủ chỉ còn lại hắn!

Tôi lấy từ ba lô ra một cây chủy thủ sắc bén, nhìn chằm chằm người kia, hỏi hắn vì sao muốn hại Lâm Thu Sinh? Người kia âm hiểm cười vài tiếng, nói đó việc riêng của hắn và Lâm Thu Sinh, khuyên tôi không nên xen vào việc của người khác. Tôi nhổ một ngụm nước bọt, giơ cánh tay đổ máu lên nói:

“Con mẹ nó ngươi sai khiến âm linh cắn ta một cái, sau đó lại bảo ta đừng xen vào việc của người khác?”

Người kia sắc mặt tối sầm, nhặt lên con dao chọc tiết trên mặt đất đâm tới.

Tôi nhanh chóng vặn người qua một bên, tránh thoát một chiêu đồng thời vòng ra sau lưng hắn, chủy thủ theo tay đâm ra trực tiếp găm thẳng vào ngực hắn, sau đó hung hăng đẩy hắn ra! Thường xuyên tiếp xúc với âm vật, tôi đã gặp qua không ít thi thể, đối với cơ thể con người hiểu rất rõ, ra tay mau lẹ chuẩn xác, một đòn này tuy làm hắn bị thương nhưng không ảnh hưởng đến tính mạng. Hắn gầm nhẹ một tiếng, con dao trên tay dư thế vẫn không giảm chém tới tôi.

Chiến đấu một hồi vừa rồi, tôi đã có chút mệt mỏi, động tác chậm mất nửa nhịp, con dao của hắn đã đâm vào bả vai tôi, lập tức máu tươi tuôn ra. Để phòng ngừa người kia tiếp tục tấn công, tôi thuận thế lăn sang một bên. Vừa quay đầu đã thấy người kia ôm ngực đuổi theo, tôi cắn chặt răng, giơ chủy thủ lên hung tợn trừng mắt nhìn hắn. Khi hắn xông tới càng lúc càng gần, tôi nắm chặt chủy thủ chuẩn bị cùng hắn liều chết một phen thì ngoài bụi cỏ bỗng nhiên vang lên tiếng động cơ ô tô!

Người kia biết viện binh của tôi đã tới, sắc mặt kịch biến, mau chóng chạy vào bụi cỏ dại cao ngang đầu người, sau đó biến mất trong màn đêm. Toàn bộ động tác liền mạch lưu loát, hiển nhiên là mượn sức mạnh của âm linh. Lý mặt rỗ và Lâm Hạ xuống xe, nhìn thấy tôi bị thương đều luống cuống. Lý mặt rỗ xử lý qua loa vết thương cho tôi, sau đó đưa tôi tới bệnh viện. Tới bệnh viện thì bác sĩ dùng cồn tẩy trùng cho tôi, vết thương trên vai nhìn rất dọa người, kỳ thật chỉ là mất đi một lớp da mà thôi, ngược lại cánh tay bị âm linh cắn đã bị thương tới gân mạch, phải rất lâu mới có thể khỏi hẳn.

Lý mặt rỗ khuyên tôi tĩnh dưỡng cho tốt, tìm Lão Thử tiền bối hoặc Nhất Sơ tới nhận vụ này. Tôi cảm thấy không cần thiết, dù cánh tay bị thương nhưng cả người vẫn có thể hoạt động bình thường, không phải là không thể nhúc nhích. Hơn nữa hôm nay lăn lộn như vậy, cũng có chút thu hoạch. Hiện giờ xem ra thực lực của âm linh cũng chỉ bình thường, chỉ cần giải quyết kẻ khống chế nó là được! Điều duy nhất mà tôi lo lắng chính là khi ở biệt thự tôi đã cho người nọ một chủy thủ, không biết ngày mai hắn có thể tới gặp Như Tuyết hay không.

Lý mặt rỗ buồn bực nói:

“Trương gia tiểu ca, não ngươi có phải cũng bị đánh đến hỏng rồi không? Ngươi không phải đã gặp người kia rồi sao? Kết hợp với Lâm Thu Sinh mô tả các đặc điểm của người đó không phải là được sao.”

Tôi nghe xong thì không tìm ra lý do để phản bác… Sáng sớm hôm sau, tôi cùng Lâm Thu Sinh nói về diện mạo của người kia, Lâm Thu Sinh nghe tôi nói xong thì sắc mặt liền khó coi, qua nửa ngày mới thở ra một hơi, thở phì phì mắng:

“Không ngờ lại là hắn!”

“Chuyện là thế nào?”

Vừa nghe Lâm Thu Sinh quen biết người này, tôi lập tức tập trung. Lâm Thu Sinh nói người kia tên là Vương Kiệt, là bạn cùng phòng của hắn thời đại học. Hai người cũng chỉ có quan hệ bình thường, sau khi tốt nghiệp cũng không hề liên hệ, mãi đến 2 năm trước ngẫu nhiên đi họp lớp thì gặp lại, mới lần nữa liên hệ với nhau. Lý mặt rỗ nghe xong thì cong môi:

“Vậy vì sao hắn muốn hại ngươi?”

Lâm Thu Sinh sắc mặt cứng đờ, thở dài nói:

“Vương Kiệt và ta đều là mỹ thực gia, chỉ là hắn không có thiên phú, làm không tốt lắm. Thấy ta làm không tệ, cho nên liền xin ta có cơ hội thì giúp đỡ hắn, ai biết giúp hắn một hồi lại thành thù hận…”

Thì ra Lâm Thu Sinh đã từng tiến cử Vương Kiệt với công ty của mình, để hắn làm trợ thủ cho mình. Sau đó Lâm Thu Sinh tận tâm tận lực chỉ bảo hắn, dốc túi truyền thụ kinh nghiệm về mỹ thực, sau một năm học tập, Vương Kiệt cũng muốn tự mình chủ trì một chương trình, nhưng hắn thật sự là không có thiên phú, chủ trì một lần thì thất bại một lần.

Sau đó không biết hắn nghe ai xúi giục, Vương Kiệt cho rằng Lâm Thu Sinh sợ bị hắn đoạt mất vị trí chuyên gia ẩm thực, thông đồng với đài truyền hình phá hỏng chương trình của hắn, trong lòng bất mãn bạo phát, đã từ chức khi tức giận. Sau đó hai người đã không còn liên hệ, không ngờ Vương Kiệt lại không biết tốt xấu như vậy, còn muốn hại cả nhà Lâm Thu Sinh. Tôi nghe xong cảm thấy không thể tin được, Vương Kiệt lại vì một chuyện nhỏ như hạt mè như vậy mà muốn đoạt mạng ân nhân?

Lý mặt rỗ lại rất tán đồng, nói trên đời này loại người nào cũng có, có loại khốn kiếp như vậy cũng rất bình thường.

“Vị giác của ngươi biến mất rất kỳ lạ, sao đi bác sĩ khám mãi vẫn không khỏi?”

Tôi suy nghĩ, đột nhiên hỏi. Lâm Thu Sinh nháy mắt đã hiểu được ý của tôi:

“Chẳng lẽ đây cũng là do Vương Kiệt làm?”

Tôi gật đầu, tuy rằng không thể khẳng định, nhưng kinh nghiệm lại cho tôi biết chuyện này tám chín phần không thoát khỏi có can hệ với Vương Kiệt.

Lâm Thu Sinh mặt đỏ bừng, thở phì phì mắng Vương Kiệt là đồ không có lương tâm. Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, nếu đã biết hung thủ là ai, vậy Như Tuyết cũng không cần phải đi nữa.

“Không, vẫn phải đi!”

Lâm Thu Sinh vô cùng nghiêm túc nói. Tiếp theo hắn nói với tôi, Vương Kiệt không chỉ tham tài mà còn đặc biệt háo sắc, chỉ cần vết thương của hắn không đặc biệt nghiêm trọng, hắn khẳng định vẫn sẽ đến y hẹn. Dù sao sự tình sớm hay muộn đều phải giải quyết, tôi suy nghĩ rồi cũng đồng ý!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297