Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 185
Phần 185

Chúng tôi chạy tới nhà Cao Nhị Hổ, vào trong phòng thì thấy vợ hắn đã rời giường, nhìn qua khí sắc cũng không tệ lắm, nào có bộ dáng sắp chết? Trên mặt đất có một bãi máu loãng mỏng, hiển nhiên âm linh đã tới đây. Tôi tìm trong phòng không thấy Cao Nhị Hổ, liền hỏi Cao Nhị Hổ đi đâu rồi?

“Các ngươi là ai?”

Nữ nhân này không những không trả lời, còn nghi hoặc cẩn thận nhìn chúng tôi. Ánh mắt cô ta lóe lên, bộ dáng có tật giật mình. Chẳng lẽ cô ta có việc gì gạt Cao Nhị Hổ, hoặc là hai vợ chồng này gạt chúng tôi cái gì đó?

Nhưng Cao Nhị Hổ đột nhiên biến mất, tôi cũng không có thời gian suy xét nhiều như vậy, chỉ khinh bỉ nhìn cô ta nói:

“Đại tẩu, ta tới cứu Nhị Hổ, ngươi tốt nhất là nói cho ta biết hắn đi đâu! Bằng không ngươi nhất định sẽ hối hận.”

“Đúng vậy, đại tẩu. Đây là một vị đại sư rất lợi hại! Hắn được Nhị Hổ gửi gắm, tới giúp các ngươi bắt quỷ.”

Đầu Trọc đi tới tận tình khuyên bảo. Nữ nhân sắc mặt do dự nhìn chúng tôi, trầm mặc thật lâu mới oà khóc:

“Nhị Hổ không biết sao lại như vậy, đột nhiên vào trong sân cầm dao, sau đó chạy đi giết Hầu Tam Nhi trong thôn.”

“Cái gì, giết người?”

Lý mặt rỗ nghe xong há to miệng, khó mà tin được, Nhị Hổ nhìn qua có vẻ là người thành thật, sao lại đi giết người? Tôi biết Cao Nhị Hổ tám phần là bị âm linh khống chế, nhưng tôi truy hỏi nhà Hầu Tam Nhi ở đâu, cô ta lại không nói, xem cô ta dường như có lý do gì khó nói. May mà Đầu Trọc biết Hầu Tam Nhi, liền mau chóng dẫn chúng tôi đi. Trên đường Đầu Trọc nói Hầu Tam Nhi cũng là một trong số mấy gã bán thịt heo lúc trước đã giúp chúng tôi, nhưng ngày thường hắn và Cao Nhị Hổ rất thân thiết, Cao Nhị Hổ không có lý do giết người a!

“Đến nơi sẽ biết…”

Tôi xoa mắt nói. Trải qua sự việc tối nay, tôi mơ hồ cảm giác được chân tướng đang ở ngay trước mắt, không ngừng thúc giục Đầu Trọc đi nhanh hơn. Lúc này trời đã sắp sáng, phương Đông mơ hồ có ánh mặt trời ló rạng, không khí rất lạnh, thổi đến làm người ta thần thanh khí sảng. Cuối cùng Đầu Trọc dừng xe trước một ngôi nhà riêng có sân lớn, nói đó là nhà của Hầu Tam Nhi. Tôi xuống xe phát hiện cửa nhà Hầu Tam Nhi mở lớn, đi về phía trước vài bước, mơ hồ nghe được bên trong có tiếng đánh nhau.

Tôi không dám trì hoãn, lập tức chạy về hướng âm thanh, xa xa đã thấy hai bóng người đang đánh nhau, lại gần mới phát hiện đúng là Cao Nhị Hổ và Hầu Tam Nhi. Hầu Tam Nhi có chút gầy yếu, giống như một cây gậy trúc thật dài, nhìn qua có vẻ là yếu ớt nhất trong đám đồ tể, nhưng trước mắt lại có thể cùng Cao Nhị Hổ đánh không phân thắng bại, tôi không khỏi bội phục hắn. Phải biết rằng Cao Nhị Hổ bị âm linh quấn thân, đến tôi ở trước mặt âm linh còn không có chút sức nào để chống cự…

Không ngờ lúc này, Hầu Tam Nhi đột nhiên nhìn về phía chúng tôi, hung tợn mắng:

“Lũ chuột nhắt ở đâu tới, mau cút đi!”

Hai mắt hắn đỏ tươi, âm thanh thô lỗ, rất không hợp với tuổi tác, tôi đã nhận ra, hắn cũng bị âm linh bám vào người. Trách không được hai người dây dưa mãi, hóa ra là hai âm linh dùng thân thể của bọn họ đánh nhau. Tôi biết hiện giờ mà không đi, bọn họ rất có thể sẽ liên thủ đối phó tôi, đành phải nhìn Lý mặt rỗ và Đầu Trọc vẫy tay.

Sau khi ra khỏi nhà Hầu Tam Nhi, bên trong lại có tiếng bọn họ đánh nhau. Thấy trời sắp sáng, Lý mặt rỗ nôn nóng hỏi:

“Trương gia tiểu ca, chúng ta cứ thế mà đi ra sao?”

Xem ra hắn cũng biết cơ hội khó có được, tôi đau đầu nhìn căn nhà, đột nhiên nhìn thấy đèn sáng lên, trong nháy mắt đã có chủ ý. Tôi hỏi Đầu Trọc có biết số điện thoại của vợ Hầu Tam Nhi hay không? Đầu Trọc lấy điện thoại ra tìm nửa ngày mới tìm được, tôi bảo hắn gọi đi. Điện thoại rất nhanh đã kết nối, truyền đến tiếng một nữ nhân nhỏ giọng khóc nức nở.

“Hầu đại tẩu, chúng ta tới cứu Hầu Tam Nhi, hiện giờ ở trước cửa nhà ngươi, ngươi có thể nói cho ta biết lúc trước đã xảy ra chuyện gì không?”

Tôi nhanh chóng nói. Nữ nhân kia khóc lóc một lúc mới run run nói:

“Ta cũng không biết, ta và Lão Hầu đang ngủ ngon giấc, đột nhiên bị lạnh mà tỉnh dậy, mở mắt ra đã thấy bên mép giường có một bóng người, trong tay hắn cầm dao phay, cười lạnh nói phải giết Lão Hầu, trong miệng còn không ngừng mắng chửi.”

“Mắng cái gì?”

“Cái gì mà đồ vô sỉ, chủ bán cầu vinh linh tinh, giống như là một người thời cổ đại, nhưng khi ta bật đèn lại phát hiện người đó là Cao Nhị Hổ.”

Cô ta khó tin nói:

“Phải biết rằng Lão Hầu và Nhị Hổ quan hệ rất tốt, thế mà hắn lại muốn hại chúng ta! Càng kỳ quái là Lão Hầu thấy Nhị Hổ muốn giết mình, sửng sốt nửa ngày rồi ngã xuống đất run rẩy, khi đứng lên lại như thành người khác, giọng nói cũng thay đổi…”

Nghe xong, tôi mơ hồ đã hiểu đại khái về âm vật này, nhưng vẫn không thể xác định chắc chắn.

Tôi bảo cô ta cứ tiếp tục để máy, sau đó buộc điện thoại vào dây thừng, từ trên lầu chậm rãi thả xuống. Rất nhanh, trong điện thoại có tiếng sột soạt, hiển nhiên là cô ta đang thả dây thừng. Hai phút sau, tôi nghe thấy tiếng chém giết! Cao Nhị Hổ quát:

“Hầu Thành lớn mật, vong ân phụ nghĩa đầu nhập Tào tặc, bản Ôn Hầu hôm nay phải lấy mạng chó của ngươi!”

Sau đó Hầu Tam Nhi âm dương quái khí cười nói:

“Chim khôn lựa cành mà đậu, Lữ Phụng Tiên ngươi không coi ai ra gì, uổng cho ngựa Xích Thố và Phương Thiên Họa Kích, mỗi ngày chỉ biết sủng hạnh Điêu Thuyền, đánh đập chúng ta, huynh đệ chúng ta vì sao phải bán mạng cho ngươi?”

Nói xong bọn họ lại động thủ, Lý mặt rỗ và Đầu Trọc nghe được đoạn nói chuyện thì há hốc miệng. Dù đã biết chân tướng, lòng tôi vẫn nổi lên sóng to gió lớn. Âm linh chúng tôi gặp lại là đệ nhất chiến thần thời Tam quốc: Lữ Bố! Như vậy âm vật rất có thể chính là Phương Thiên Họa Kích! Lữ Bố trong lịch sử thật sự là quá nổi danh, không ai địch nổi, anh hùng vô song, khi 18 lộ chư hầu thảo phạt Đổng Trác, Lữ Bố đơn thương độc mã chém giết đám danh tướng do liên quân phái ra như bổ dưa thái rau.

Khi ở Hổ Lao Quan còn đại chiến với Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi. Cho dù thời Tam quốc mãnh tướng như mây, nhưng mọi người đều cho rằng, đệ nhất chính là Lữ Bố, cho nên mới có câu danh ngôn “nhân trung Lữ Bố, mã trung Xích Thố.” Chỉ tiếc sau đó Lữ Bố lại bị Tào Tháo vây khốn ở Từ Châu, thủ hạ của Lữ Bố là Hầu Thành và Tống Hiến nhân lúc Lữ Bố đang ngủ đã trộm mất Phương Thiên Họa Kích, sau đó trói gô Lữ Bố dâng cho Tào Tháo. Kết quả Lữ Bố bị Tào Tháo chém đầu, ngựa Xích Thố bị Tào Tháo tước lấy tặng cho Quan Vũ, Phương Thiên Họa Kích từ đó không rõ tung tích.

Nghĩ đến đây tôi kích động, hai tay nhè nhẹ run lên, Phương Thiên Họa Kích chính là tuyệt thế thần binh có thể đếm được trên đầu ngón tay thời Tam quốc, đừng nói là bây giờ, dù là ở năm đó thì cũng là vô giá! Lý mặt rỗ sửng sốt nửa ngày mới phản ứng lại, kích động hô:

“Trương gia tiểu ca, phen này chuẩn bị cho tốt là hai huynh đệ ta sẽ phát tài lớn!”

Tôi không nói gì nhưng trong lòng vô cùng vui vẻ. Dù không phải là Phương Thiên Họa Kích thì ít nhất cũng là một kiện âm vật giá trị liên thành.

Huống chi còn có Hầu Thành, tiểu tử này trong lịch sử ít nhiều cũng có chút danh khí, âm vật hắn bám lên cũng sẽ có giá trị rất lớn! Lý mặt rỗ nói xong mới khó hiểu nhìn tôi, nói…

“Sao ta có cảm giác ngươi đã sớm đoán được là Lữ Bố? Sao ngươi biết được?”

“Bởi vì âm linh này mặc áo giáp thời Tam quốc, hơn nữa anh dũng vô địch. Nội Mông thời ấy thuộc phạm vi Tịnh Châu, danh nhân ở Tịnh Châu không nhiều lắm, trong đó võ tướng lại càng ít ỏi không có mấy, cho nên ta lập tức nghĩ đến Lữ Bố!”

“Đại ca thật lợi hại, cái này mà ngươi cũng có thể nghĩ đến!”

Lý mặt rỗ hấp háy đôi mắt nhỏ nói, sau đó hỏi tôi kế tiếp phải làm sao.

“Chờ, chờ đến sáng chúng ta sẽ giải quyết từng kẻ một.”

Tôi nói. Lữ Bố là tồn tại cấp bậc nào? Đến Quan Vũ còn không tiếp được hắn 50 hiệp, Hầu Thành trong mắt hắn chỉ sợ đến rắm còn không bằng. Hiện giờ bọn họ đánh nhau chưa phân thắng bại, khẳng định là do Lữ Bố bị tôi làm bị thương. Nghĩ vậy tôi đột nhiên nổi tính tàn nhẫn, lập tức bảo Đầu Trọc lái xe đưa chúng tôi về khách sạn.

Đến nơi, tôi cầm mấy túi vôi ở góc tường rải vào cái hố mà Lữ Bố ẩn thân, sau đó cho thêm nước. Rất nhanh vôi đã sôi trào, sóng nhiệt từ bên trong tỏa ra, chúng tôi đành phải lui lại về phía sau. Tiếp đó tôi bảo Lý mặt rỗ lấy hết đồ trên xe xuống rồi chờ Lữ Bố trở về! Vôi gặp nước tỏa ra nhiệt lượng cực cao, có thể ngăn chặn âm khí, từ xưa đến nay vẫn luôn là dương khí, hóa thân của chính khí. Vu Khiêm triều Minh còn cố ý viết ra bài “Thạch hôi ngâm” (vôi ngâm), đánh ngàn vạn lần vẫn cứng cỏi để ca tụng vôi.

Lữ Bố qua một đêm chiến đấu, khẳng định sẽ đến đây bổ sung âm khí, đến lúc đó vôi phát ra dương khí mãnh liệt sẽ cắn nuốt âm khí trên người hắn, tôi dùng Âm Dương Tán bắt hắn dễ như trở bàn tay. Sau khi chuẩn bị xong, Lý mặt rỗ lại cẩn thận khác thường hỏi tôi có cần giải quyết Hầu Thành trước không, rốt cuộc thì hắn vẫn dễ đối phó hơn Lữ Bố nhiều.

“Hử?”

Tôi ngoài ý muốn nhìn hắn một cái, tính cách Lý mặt rỗ khéo đưa đẩy nhưng khi xử lý âm vật chưa bao giờ hàm hồ, sao lần này đột nhiên lại thay đổi.

“Ta cũng không biết, luôn cảm thấy hôm nay không thích hợp để thu thập Lữ Bố, cảm thấy sắp xảy ra chuyện!”

Lý mặt rỗ không đầu không đuôi nói một câu. Tôi nghe xong trong lòng nhảy lên, làm nghề này này lâu rồi có đôi khi phải tin vào giác quan thứ sáu, cho nên tôi quyết định nghe theo ý kiến của hắn, thu hồi những đồ này chạy tới nhà Hầu Tam Nhi. Còn chưa vào nhà, ở xa xa đã nghe thấy tiếng khóc và tiếng nhiều người khe khẽ nói nhỏ. Lòng tôi dâng lên dự cảm bất tường, đi vào trong đã thấy trong sân có một cái linh đường.

Ở giữa có một cỗ quan tài chưa kịp sơn xong, có mấy người đang sơn đỏ lên quan tài. Mà cách quan tài không xa ở dưới đất là một vũng máu tươi, đây chính là chỗ mà Lữ Bố và Hầu Thành đánh nhau. Chẳng lẽ Hầu Tam Nhi đã chết? Tôi lướt qua mọi người đi vào trong phòng, nhìn thấy một nữ nhân khoác đồ tang ngồi ở mép giường lau nước mắt. Đầu Trọc nhỏ giọng nhắc tôi đó là vợ Hầu Tam Nhi, xem ra Hầu Tam Nhi thật sự đã chết. Lúc này mà tiến lên dò hỏi có chút bất kính, nhưng tôi chỉ đành vỗ vai cô ta, nói câu nén bi thương.

Cô ta nghe thấy giọng tôi thì sửng sốt, sau đó bỗng nhiên ngẩng đầu quan sát tôi một cái, trong mắt thoáng qua một tia hận ý. Xem ra là cô ta trách chúng tôi lúc trước thấy chết mà không cứu. Tôi muốn cứu nhưng không đủ sức a!

“Đại tẩu, Hầu đại ca đi như thế nào?”

Đầu Trọc vốn hay nói lúc này đã có chút nghẹn lời, áy náy hỏi vợ Hầu Tam Nhi chuyện đã xảy ra, như vậy chúng tôi mới có thể báo thù cho Hầu Tam Nhi.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297