Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 128
Phần 128

Mạnh Đông Dã cũng nghi hoặc nói:

“Uy ca, không phải ta không tin ngươi, trong câu chuyện này, Giang Yêm ở trong mộng có được bút thần ngũ sắc, theo lý thuyết thì cây bút này không tồn tại a!”

Uy ca cười nói: “Mọi việc không thể chỉ xem bề ngoài, chân tướng có đôi khi cũng không như thần kỳ như trong truyền thuyết, cây bút này vốn là một âm vật, Giang Yêm không biết từ đâu mà có được nó, từ đó văn chương như suối chảy, nhưng khi người ngoài hỏi tới lại không thể nào nói rõ, đành nói dối là có được một cây bút thần trong mộng. Sau đó dần dần phát hiện ra tác dụng phụ của nó quá lợi hại nên đã xử lý, rồi nói với người ngoài là lão thần tiên đã thu hồi lại. Mạnh đại biên kịch, không phải ta khoác lác, các ngươi làm nghề này tuy rằng đọc sách nhiều, nhưng có một số việc chưa chắc đã hiểu rõ như chúng ta. Bởi vì có một số chân tướng căn bản sẽ không viết trong sách, vẫn là câu nói đó, tận tín thư bất như vô thư.”

(Tận tín thư bất như vô thư: Thành ngữ có nghĩa đen là: Tin hoàn toàn những gì trong sách thì không bằng không đọc. Diễn giải ra thì: Đọc sách cần phải phân tích, không nên tin sách một cách mù quáng hoặc tin hoàn toàn mà nên nhìn nhận vấn đề một cách biện chứng – baidu)

Điểm này tôi rất đồng ý với Uy ca, bản thân âm vật bao hàm rất nhiều tri thức lịch sử, những tri thức đó cũng chưa chắc đã có thể tìm được trong sách vở, tiếp xúc âm vật đã mấy năm, tôi và đã học được rất nhiều điều. Mạnh Đông Dã đang ngắm nghía thưởng thức cây bút lông:

“Ý của ngươi là, cây bút này có tác dụng phụ? Có thể nói cụ thể một chút không?”

Uy ca cười ha ha…

“Yên tâm đi, một cây bút mà thôi, sẽ không thể làm gì ngươi cả, cùng lắm là dùng một lần sẽ mất mấy năm dương thọ mà thôi, Giang Yêm vẫn luôn dùng nó đến lúc trung niên mới bỏ đi, có thể thấy được nó cũng không có gì ghê gớm.”

“Mất mấy năm dương thọ?”

Mạnh Đông Dã cau mày, dường như trong lòng đang đấu tranh. Người thường không dễ dàng đi một bước này, nhưng một khi đã bước ra thì thường không quay lại được, đây là lòng tham của con người.

Cuối cùng hắn nói…

“Chỉ cần có thể viết ra tác phẩm hay, cái giá này ta đồng ý, sinh mệnh của một tác giả không có dài ngắn, có một tác phẩm hay tự nhiên có thể làm cho tác giả lưu danh muôn đời.”

“Làm người rất sảng khoái!”

Uy ca liên tục vỗ tay…

“Một là ta thưởng thức sự thống khoái này của ngươi, hai là ngưỡng mộ danh hào của Mạnh đại biên kịch, cây bút này ta tặng ngươi, coi như là một chút tâm ý của ta.”

“Không không, như vậy sao được, các ngươi làm nghề này cũng không dễ dàng.”

Mạnh Đông Dã lập tức đẩy vali tiền cho Uy ca. Uy ca vốn dĩ chỉ là khách sáo, cho nên cũng không từ chối nữa, cầm tiền nói…

“Ta là người thích kết giao bằng hữu, hay là ký tên tặng cho ta được không?”

“Được được.”

Vì thế hai bên, một tay giao tiền một tay giao hàng, đã tiến hành mua bán.

Lúc Uy ca đưa tay nhận tiền, tôi chú ý thấy trên cánh tay hắn có rất nhiều vết máu, có mới có cũ, hắn thấy ánh mắt của tôi bèn nhanh chóng dùng tay áo che đi. Tôi âm thầm hoài nghi, sự tình chỉ sợ là không đơn giản như vậy, Uy ca tựa hồ nhất định phải bán cái bút này đi. Mạnh Đông Dã lại hỏi hắn cây bút đó dùng như thế nào, Uy ca nói, đỉnh bút có một cái lỗ nhỏ, dùng máu đầu ngón tay nhỏ vào đó ba ngày, cũng không cần dùng quá nhiều máu, cách sáu tiếng đồng hồ lại làm một lần là được. Chờ khi máu đầy, toàn bộ đầu bút có màu đỏ tươi ẩm ướt thì nó sẽ bị đánh thức, sau đó cứ tùy tiện viết ra, bảo đảm văn chương sẽ như suối phun.

“Dùng nó viết?”

Mạnh Đông Dã hỏi. Uy ca cười to…

“Ngươi thật là hài hước, ngày thường ngươi dùng cái gì để viết thì cứ tiếp tục dùng cái đó. Âm vật chỉ cần ở bên người là có tác dụng rồi, mấy thanh đao dùng để tiêu tai trừ tà cũng không cần phải thật sự lấy nó đi chém ma quỷ chứ?”

“Được, ta biết rồi.”

Mạnh Đông Dã lộ ra nét hài lòng tươi cười. Chúng tôi cáo từ Uy ca, lúc rời khỏi toà nhà này, tôi dặn dò Mạnh Đông Dã, nếu khi sử dụng xuất hiện điều gì dị thường, phải liên hệ ngay với tôi. Hắn đồng ý một tiếng rồi đi trước. Tôi xoay người đi về phía tiệm tạp hóa gần đó, Tiểu Nguyệt hỏi tôi làm gì, tôi nói đi nghe ngóng sự tình một chút.

Bà chủ tiệm đang ngồi sau quầy cắn hạt dưa xem TV, tôi đi tới muốn hỏi thăm chút chuyện thì bà ta thái độ rất hờ hững, sau đó tôi mua một bao thuốc Nhuyễn Trung Hoa, thái độ của bà ta lập tức thay đổi.

“Đại thẩm, xin hỏi, tòa nhà xây dở phía sau đã được bao lâu rồi?”

Tôi hỏi.

“Hai ba năm gì đó.”

Bà chủ nói.

“Xin hỏi lúc trước vì sao lại dừng xây?”

Bà ta nghĩ nghĩ nói…

“Hình như là xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, làm chết mười mấy công nhân, nơi có người chết ai mà dám ở lại a! Những căn nhà đã bán lúc trước đều bị trả lại, chủ đầu tư không thu hồi được vốn nên đã vỡ nợ và trốn sang Đài Loan, rồi từ đó bắt đầu bỏ hoang như thế này…”

Bà ta nhìn tôi đánh giá một lượt, hỏi tôi có phải muốn mua lại khu đất này không, tôi hàm hồ nói là hỏi thăm giúp một người bạn. Chủ tiệm nói…

“Ngươi hãy khuyên nhủ người bạn đó đừng làm loại chuyện cầm tiền ném qua cửa sổ này, ngươi biết nơi này trước kia là gì không? Là pháp trường, phạm nhân đều bị đưa đến đây để chém đầu, trước kia mấy công ty bất động sản định bán với giá rẻ, kết quả lại xảy ra đại loạn. Nơi này phong thuỷ rất kém, buổi tối ta chưa bao giờ ở lại đây, nghe nói nơi này thường xuyên có người không đầu đi tới đi lui.”

Tôi thầm mắng một câu, bị Uy ca lừa rồi! Tôi vội vàng trở về đi, trên đường Tiểu Nguyệt hỏi tôi…

“Trương ca, một nơi hung địa như vậy, hắn sao lại muốn ở đây?”

“Hắn muốn lấy độc trị độc, cây bút kia khẳng định không phải là cái gì tốt, vì muốn trấn trụ cây bút này, hắn mới chọn nơi đại hung chi địa để ở.”

Tôi vội vàng giải thích.

“Lấy độc trị độc, chuyện này có thể sao?”

Tiểu Nguyệt có chút nghi hoặc. Tôi gật đầu, oan hồn và nơi có oan hồn cũng không phải là hòa hợp với nhau, thông thường mà nói thì quỷ cổ đại và quỷ hiện đại đều có chút không thích nhau, cách lấy độc trị độc này lúc trước tôi hay dùng, đương nhiên là để đối phó với âm vật. Khi tôi trở lại, thấy Uy ca đang thu dọn đồ đạc, vừa thu vén vừa vui vẻ hát tiểu khúc, thấy chúng tôi quay lại, hắn ngượng ngùng nói…

“Vợ ta vừa gọi điện thoại nói tìm cho ta một tầng hầm, ở đây lâu dài cũng không phải là cách, ta đang chuẩn bị dọn đi đây.”

“Vừa khéo như vậy?”

Tôi cười lạnh nói…

“Bị cảnh sát theo dõi căn bản là giả! Ngươi là muốn trấn trụ cây bút này.”

“Trương gia tiểu ca, ngươi nói vậy oan uổng chết ta, Đại Uy ta buôn bán từ trước đến nay luôn giữ bổn phận, sao có thể bán thứ có vấn đề cho khách hàng.”

Uy ca bắt đầu phân bua.

“Ngươi thích trốn đông trốn tây đúng không? Có tin ta dùng chút thủ đoạn sẽ cho ngươi trốn cả đời không thoát không?”

Tôi gầm lên một tiếng. Uy ca mặt trắng bệch, vội vàng cầu xin…

“Đừng đừng, ngài là nhân vật tầm cỡ nào, ta rất rõ.”

“Biết thì tốt, mau nói, cây bút đó rốt cuộc là thế nào!”

Uy ca gãi gãi đầu, ngượng ngùng liếc tôi một cái nói…

“Cây bút đó… lúc trước từng hại chết người.”

Tôi không quá kinh ngạc, bảo hắn nói tiếp, hắn nói cây bút đó lúc trước đã qua bốn đời chủ nhân, hai người đầu tiên là tiểu thuyết gia internet, hai người sau là nhà văn, hắn vừa nói tôi đã nhớ ra, trước đây quả thật có tin tức nói một tác gia internet nào đó đã tự sát vì áp lực cuộc sống quá lớn. Cây bút này quả thật có thể cho người ta linh cảm vô hạn, làm người ta viết văn như có thần giúp, nhưng tác dụng phụ quá lớn, rất nhanh đã tra tấn chủ nhân đến mức cả tâm thần và thể xác đều mệt mỏi, điều càng đáng sợ chính là, mỗi một người chết đi, oan hồn sẽ bị trói buộc trong bút. Từ khi Uy ca thu cây bút này, trong nhà quả thực chưa có một ngày bình yên, có bốn con ác quỷ cả ngày cứ liều mạng mà cào cấu hắn, bắt hắn trả bút lại cho chúng, ngủ cũng không thể ngủ, cơm cũng không thể ăn, quả thực muốn điên rồi.

Cuối cùng bất đắc dĩ, hắn phải trốn tới đây, nơi này quả thật cũng có quỷ, nhưng nếu so sánh với bốn tên hung thần ác sát kia, thì quỷ ở đây tốt bụng như cha vợ hắn vậy. Uy ca cởi quần áo ra cho chúng tôi xem, trên người hắn toàn là vết máu bị cào rách, cơ hồ không có một khối da lành lặn. Tôi nhíu mày nói…

“Vì sao ngươi không tới tìm ta?”

“Tìm ngươi? Làm ơn đi, mọi người đều ăn chén cơm âm vật, quy củ trong nghề ngươi không hiểu ư?”

“Quy củ gì?”

Tôi ngây ngốc.

“Ngươi mà nhúng tay, thứ này không phải sẽ thuộc về ngươi sao? Ngươi mà lại qua tay bán đi thì có phải là đầu ta có vấn đề không? Cây bút này là ta tốn hai mươi vạn tệ mới thu được, ta đâu có phải làm từ thiện đâu.”

Uy ca nói.

“Mẹ kiếp! Ngươi cần mạng hay cần tiền?”

Uy ca nói một câu thiếu chút nữa làm tôi tắc thở:

“Cả hai ta đều cần!”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297