Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 223
Phần 223

9 giờ sáng, chúng tôi lên xe buýt đi Kyoto. Dọc đường đi, Lý mặt rỗ và Như Tuyết vừa nói vừa cười, ồn ào làm tôi không thể tập trung tinh thần, tôi vài lần nhắc nhở bọn họ chú ý trật tự, đừng để mất mặt người Trung Quốc, đây là tuyến xe sớm, trên xe có không ít người đang ngủ. Như Tuyết bĩu môi nói:

“Trên xe lại không dán chữ cấm nói chuyện, sao không cho chúng ta nói chuyện.”

“Ngươi không thấy rất nhiều người đi làm đều đang ngủ sao?”

Tôi nói.

“Hắn ngủ mặc hắn, ta nói mặc ta, không ảnh hưởng đến nhau…”

Lúc này Tiểu Cao vội vàng lên giảng hòa, nói Nhật Bản và Trung Quốc không giống nhau, ở bên này những nơi công cộng tương đối yên tĩnh, nhỏ giọng chút mới tốt, Như Tuyết lúc này mới chịu thu liễm một chút. Tôi cảm giác Nhật Bản và Trung Quốc ở phương diện này rất có khác biệt, tỷ như khi xếp hàng lên xe, người Nhật rất tuân thủ trật tự, phân loại rác cũng làm cực kỳ tốt, ở Trung Quốc tuy vẫn luôn đề xướng, nhưng mọi người căn bản không hề có ý thức, hoặc nhà vệ sinh công cộng ở Nhật rất sạch sẽ, ở Trung Quốc thì lại hôi thối vang trời, thật rất khó coi.

Trong nhận thức của tôi, Nhật Bản luôn là một dân tộc lộ ra sự dã man từ trong xương cốt, các loại tin tức biến thái nhìn mãi đã quen mắt, chỉ là đến đây du lịch mới phát hiện, kỳ thật giáo dục của bọn họ vô cùng tốt. Trung Quốc lịch sử lâu đời, đất rộng của nhiều, sau cải cách thì kinh tế cất cánh, chỉ là giàu quá nhanh cũng có những điều hạn chế, ví tiền của mọi người ngày càng phình ra nhưng ý thức lại không theo kịp, tôi cảm thấy có một số mặt quả thực là nên học tập nước láng giềng này!

Tôi lại nghĩ về chuyện tối qua, Saito là kẻ cho vay nặng lãi, đại thúc hói đầu kia có thể là thiếu nợ lớn, trong lúc vô ý đã quen biết một yêu quái, liền cầu hắn ra mặt giúp thu phục Saito. Nhưng con hồ ly tinh đó pháp lực có vẻ khá cao cường, sao lại nghe lời một người bình thường đây? Lúc này tôi hơi đói bụng, chuẩn bị mua một phần đồ ăn ngay ở máy bán hàng trên xe, Tiểu Cao khuyên tôi đừng mua, để bụng lát nữa xuống xe đi ăn kaiseki. Từ Osaka đến Kyoto chỉ có 40 km, đi 1 tiếng đã đến, chúng tôi xuống xe rồi lại gọi taxi, đặt phòng khách sạn, giữa trưa thì tới thành phố, vào một nhà hàng có chút danh tiếng ăn trưa.

Ẩm thực Nhật Bản vô cùng tinh mỹ, nhưng điều kỳ lạ là bọn họ chú ý tới “sắc, hương, ý”, tức là màu sắc, hương vị và ý cảnh của đồ ăn… Ý cảnh là cái quỷ gì? Kaiseki tuy rằng cũng không tệ, nhưng tôi cảm thấy vẫn kém hơn lẩu cay xè lưỡi của Trung Quốc, quả thực là kém xa. Ăn xong, chúng tôi đi dạo phố, Tiểu Cao giới thiệu cho chúng tôi, Kyoto là thành phố cổ có lịch sử lâu đời, có rất nhiều chùa miếu, thần xã và di tích văn hóa, quy hoạch của thành phố này bắt chước Trường An của Trung Quốc, từng là thủ đô của Nhật Bản trong rất nhiều năm, đã trải qua mấy triều đại, ở Nhật Bản vị trí của nó tương đương với Nam Kinh của Trung Quốc.

Tôi cảm thấy không khí ở Kyoto không giống với Osaka, nơi nơi đều có kiến trúc cổ đại, mọi người sống cũng rất chậm, rất nhàn nhã, con đường cũng nhỏ, ít khi nhìn thấy mấy toà nhà cao tầng bê tông cốt thép, hoàn toàn không giống một thành phố hiện đại. Tiểu Nguyệt nói:

“Nơi này quá tốt, thật muốn tới đây an hưởng tuổi già.”

Tiểu Cao nói:

“Muốn di dân sang Nhật Bản rất phiền toái, xét duyệt rườm rà không nói, tới lúc đó còn phải đổi sang tên Nhật Bản…”

Như Tuyết cười to nói:

“Nếu muốn đặt tên Nhật Bản, Doãn tỷ dứt khoát gọi là Sơn Bản Tân Nguyệt Tử (tiếng Nhật sẽ là Shintsukiko Yamamoto), tỷ phu là Điền Trung Cửu Lân (tiếng Nhật sẽ là Kurin Tanaka) đi.”

“Thật khó nghe! Ta không muốn chuyển sang Nhật Bản sống.”

Tôi lắc đầu nói. Như Tuyết rất nhanh đã phát hiện ra thứ hay ho, ở cửa một nhà hát kịch, một soái ca mặc cổ trang như đang cosplay đứng phát tờ rơi, cô ta chạy tới chụp ảnh với soái ca cổ trang rồi cầm một tờ rơi về.

“Trên đó viết gì?”

Như Tuyết hỏi Tiểu Cao.

“Hình như là diễn kịch về Abe Seimei.”

Tiểu Cao nói.

“Abe Seimei không phải là âm dương sư nổi tiếng nhất Nhật Bản sao?”

Tôi hỏi.

“Đúng vậy, Abe Seimei là âm dương sư vĩ đại nhất Nhật Bản, đã hàng phục vô số yêu ma, để lại rất nhiều truyền thuyết động lòng người. Nghe nói mẹ của Abe Seimei là một con cửu vĩ hồ ly.”

Tiểu Cao gật đầu nói.

“Sao người Nhật lại thích hồ ly tinh như vậy?”

Như Tuyết hỏi. “Ở Nhật Bản, hồ ly được chia làm gia hồ (chồn nhà), dã hồ (chồn hoang), huyễn hồ, thiên hồ… Trong đó huyễn hồ trong truyền thuyết dân gian là thần linh bảo vệ đồng ruộng cho nông dân, tựa như thổ địa ở Trung Quốc, rất được người dân tôn kính. Thiên hồ là một tồn tại gần với thần, chỉ có Tamamonomae mới có thể được xưng là thiên hồ.” Tiểu Cao giải thích.

“Đó không phải là Đát Kỷ của Trung Quốc sao?” Tôi hỏi. Tiểu Cao nói với chúng tôi, quả thực có truyền thuyết này, năm đó sau khi đại chiến Phong Thần bảng, quân Tây Kỳ đã lật đổ sự thống trị tàn bạo của nhà Thương. Vì đế trốn tránh Khương Tử Nha đuổi giết, hồ yêu Đát Kỷ đã chạy tới Nhật Bản, biến thành Tamamonomae mỹ diễm tuyệt luân, mê hoặc thiên hoàng Nhật Bản, trở thành vương phi. Bị Tamamonomae mê hoặc, thiên hoàng không để ý tới triều chính, chỉ ăn chơi, ngắm mỹ nữ nhảy múa. Cuối cùng các đại thần đã hoài nghi, mời âm dương sư Abe Seimei tới thu phục yêu ma.

Qua một hồi ác chiến, Tamamonomae bị Abe Seimei giết chết, khi chết đã đem oán khí hóa thành viên Sát Sinh Thạch, Sát Sinh Thạch này có thể hấp thu vong hồn trong phạm vi mấy trăm dặm để Tamamonomae khôi phục thân thể. Abe Seimei biết không thể hoàn toàn tiêu diệt hồ yêu, liền phong ấn nó vào một nơi không ai biết đến… Chúng tôi nghe xong thì sửng sốt, Như Tuyết hỏi: “Đó đều là truyền thuyết không có thật phải không?” Tiểu Cao cười nói: “Chỉ là truyền thuyết, cũng không có ai khảo cứu.”

Tôi quay đầu lại thì phát hiện Nhất Sơ không ở đó, hắn đứng trước cửa sân khấu kịch, đang nhìn chằm chằm vào poster của Abe Seimei. Hắn quay đầu nói: “Ta muốn đi xem kịch.” Tiểu Cao nói loại kịch này là kịch Noh, một loại kịch vô cùng cổ xưa của Nhật, đừng nói là người Trung Quốc không biết tiếng Nhật, ngay cả hắn phiên dịch tiếng Nhật xem cũng không hiểu. Đại khái là giống như một người Mỹ đi xem kinh kịch Hoàng Mai, khẳng định là xem mà không hiểu gì…

Tôi có thể hiểu được tâm tình của Nhất Sơ, tuy văn hóa bất đồng, nhưng Abe Seimei cũng coi như là tiền bối của hắn, hơn nữa còn là nhân vật danh tiếng như thần. Hiếm khi thấy được hắn có hứng thú như vậy, vì thế tôi đề nghị đi cùng hắn, còn Tiểu Cao và những người khác đi dạo phố, khi xem xong sẽ gặp nhau ở đây, cuối cùng mọi người đều đồng ý.

Chúng tôi mua vé vào, chọn một chỗ gần sân khấu ngồi xuống, chờ một lát, ánh đèn tắt hết, tấm màn sân khấu chậm rãi kéo ra, diễn viên đeo mặt nạ mặc kimono vừa lên tới, khán giả đã vỗ tay, sau đó yên tĩnh thưởng thức. Diễn tầm 2 tiếng, diễn viên hát rất hay, biểu diễn rất nghiêm túc, vô cùng duyên dáng, hiệu ứng sân khấu cũng rất tốt, vở kịch này diễn về… Con bà nó một câu tôi cũng không hiểu!!!

Mới xem nửa tiếng tôi đã chịu không nổi nữa, mí mắt sụp xuống, trong tai đều là tiếng ê ê a a, chỉ là Nhất Sơ ngồi đó xem đến nhập thần, tôi không muốn làm hắn mất hứng, đành phải gắng gượng xem tiếp. Một lát sau, tôi thật sự không kiên trì được, chọc chọc Nhất Sơ, hỏi hắn có muốn đi ra ngoài hít thở không khí không. Ai ngờ Nhất Sơ đột nhiên ngồi thẳng lên, tôi kinh ngạc hỏi: “Ngươi ngủ từ lúc nào?”

“Không có, ta vẫn luôn xem.” Rõ ràng là nói dối, tôi và hắn đều cười hinh hích, hắn xua xua tay: “Thôi, chúng ta đi!”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297