Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 222
Phần 222

Tôi vừa nghe, lập tức giận sôi máu:

“Tiểu tử Nhật Bản này có phải bị bệnh hay không? Chúng ta gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, hắn chẳng những không cảm tạ, còn ăn vạ chúng ta phải không.”

Tiểu Cao hỏi tôi:

“Trương tiên sinh, ta nên trả lời hắn như thế nào?”

“Cứ nói như vậy!”

Tôi cả giận nói.

“Như vậy không tốt lắm đâu…”

Saito vẫn luôn trừng mắt chờ chúng tôi trả lời, tôi thầm nghĩ xã hội đen nào cũng giống nhau, hung thần ác sát, không phải cái gì tốt.

Tiểu Cao nói với hắn vài câu tiếng Nhật, thần sắc Saito mới dần dần hòa hoãn, không ngừng gật đầu, nghiến răng một cái.

“Ngươi nói với hắn cái gì?”

Tôi hỏi.

“Ta giúp ngươi đồng ý rồi.”

Tiểu Cao cười khổ nói.

“Cái gì?”

“Ai da, kế hoãn binh mà thôi, trước tiên thoát thân đã rồi nói sau.”

Tiểu Cao liên tục nhìn tôi đưa mắt ra hiệu. Trước mắt tựa hồ chỉ có biện pháp này, tôi cũng chỉ có thể cố sức gật đầu. Lúc này Nhất Sơ nhàn nhạt hỏi:

“Lý mặt rỗ đi bao lâu rồi?”

Tôi kêu một tiếng không xong, vội vàng chạy tới toilet, những người khác cũng đi theo.

Tôi đẩy cửa từng ô, liên tiếp mấy ô cửa đều không có ai, khi đẩy cánh cửa cuối cùng thì phát hiện Lý mặt rỗ ngồi bên trong, đang cúi đầu, hai tay gãi lên mặt.

“Ngươi ở đây làm gì vậy? Sao vậy, mặt bị mèo cào à?”

Tôi tò mò hỏi.

“Tiểu ca, sao mặt ta lại ngứa như vậy?”

Âm điệu của hắn bén nhọn, nghe quái quái, hắn ngẩng đầu lên, khi thấy mặt hắn, tôi không khỏi hít vào một hơi khí lạnh. Miệng Lý mặt rỗ trở nên vừa nhọn vừa dài, trên mặt mọc đầy lông tơ, con ngươi cũng biến thành màu xanh lục.

Khi hắn ngẩng đầu, một đôi tai hình tam giác màu đỏ lộ ra sau đầu.

“A, yêu quái, các ngươi là yêu quái…”

Lý mặt rỗ nhìn thấy tôi, đột nhiên kêu một tiếng, lao về phía tôi, tôi nhanh chóng lui lại. Khi hắn lao ra, đám người sau lưng tôi sợ đến ngây người, đám xã hội đen rút dao ra, tôi hô lớn:

“Đừng động thủ, đây là bạn của ta.”

Lý mặt rỗ đẩy tôi vào bồn tiểu, thét lên chói tai đẩy mọi người ra chạy đi. Chúng tôi nhanh chóng đuổi theo, mọi người thấy một đại thúc gương mặt hồ ly chạy ra, sợ tới mức liên tục thối lui, thét lên một trận, có mấy cô nương còn ngất xỉu tại chỗ.

“Yêu quái! Yêu quái!”

Lý mặt rỗ như con ruồi chạy loạn, quay người chạy về phía cửa sổ, trực tiếp nhảy từ lầu 4 xuống. Tôi giật thót, lúc này Lý mặt rỗ từ ngoài cửa sổ “bay lơ lửng”, thì ra bên ngoài có một cái đệm khí chữa cháy.

“Là huyễn thuật!”

Nhất Sơ nói:

“Mau cắn đầu lưỡi.”

Tôi làm theo, cắn lên đầu lưỡi, cảm giác đau đớn làm tôi run lên, lại thấy Lý mặt rỗ ngoài cửa sổ mặt mũi đã trở lại bình thường. Tôi, Nhất Sơ và Tiểu Cao đuổi theo tới cửa sổ, Lý mặt rỗ không biết nhìn chúng tôi thành cái gì, sợ tới mức cả người run lên, không quay đầu lại mà một đường chạy trốn.

Lúc này đám người Saito cũng chuẩn bị chạy tới, tôi linh cơ vừa động, bảo Tiểu Cao:

“Nói bọn họ đừng tới đây, ta không bảo vệ được bọn họ! Lại bảo hắn giúp ta để ý cái túi ở chỗ ngồi, bên trong có ví tiền và hộ chiếu của ta.”

Tiểu Cao và Saito nói chuyện một hồi, hỏi tôi:

“Trương tiên sinh, hộ chiếu của ngươi ở trong túi?”

“Lừa hắn thôi, ta làm gì có túi, hộ chiếu ở khách sạn, tiền và điện thoại đều ở trên người.”

Tôi nói. Tôi muốn nhân cơ hội này ra chiêu kim thiền thoát xác.

Thấy Lý mặt rỗ sắp chạy tới đường cái, tôi gấp đến độ mồ hôi đầy đầu, hận không thể trực tiếp từ nhảy lan can qua, Nhất Sơ bỗng đưa tay ngăn lại, hắn chỉ lên đỉnh đầu, nói:

“Các ngươi nhìn nơi đó xem.”

Tôi ngẩng đầu, chỉ thấy một con hồ ly màu lông trắng thuần ghé vào cửa sổ, híp mắt đánh giá chúng tôi, dường như đang cười.

“Nghiệp chướng, tìm chết!”

Nhất Sơ vừa dứt lời, trong ngực hắn có một cái đầu chui ra, đúng là Tiểu Lân mặc yếm đỏ. Thân thể Tiểu Lân như quả cầu bằng khí, phiêu lãng bay lên trời, hồ ly thấy thế lập tức nhảy qua một cái cửa sổ khác, hai bên dẫm lên cửa sổ nhảy tới nhảy lui mà truy đuổi, chúng tôi nhìn mà kinh tâm động phách.

Lúc này, Tiểu Lân đột nhiên bắt được đuôi hồ ly, hồ ly đau đớn kêu loạn, lông toàn thân xù lên. Nó quay đầu cắn vào cổ Tiểu Lân, Tiểu Lân cũng dùng hai tay ôm lấy thân thể của nó. Sau đó hai bên dây dưa qua lại, từ trên cửa sổ té xuống, rớt xuống nóc một chiếc xe hơi, làm nóc xe lõm xuống. Người qua đường kinh hô, hồ ly thả ra một làn khói, khói tựa sương mù tràn ngập bốn phía, phàm là người hít phải đều ho khan kịch liệt. Tôi liều mạng dùng tay quạt gió, vất vả lắm mới xua làn khói ra, lại thấy hồ ly đã biến mất, khẳng định là đã chạy thoát, Tiểu Lân cũng đã không thấy đâu.

“Thằng nhóc vừa rồi đã chết rồi sao?”

Tiểu Cao kinh ngạc hỏi.

“Đang ở trên tay ta.”

Nhất Sơ nói xong liền tung Thiên Chỉ Hạc trong lòng bàn tay. Tôi thấy Lý mặt rỗ đứng trên đường vẻ mặt mờ mịt, vì thế đi tới kéo hắn, hắn vừa nhìn thấy tôi thì như thấy người nhà, thiếu chút nữa đã khóc không ra tiếng.

“Ai da, các ngươi đều ở đây a, vừa rồi ta như nằm mơ vậy, thấy nơi nơi đều là yêu quái đáng sợ! Sợ tới mức chạy trối chết, chỉ chớp mắt đã chạy tới đường cái, ta còn tưởng rằng đã lạc mất các ngươi.”

Lý mặt rỗ nói.

“Ngươi trúng phải huyễn thuật của hồ ly tinh.”

Tôi giải thích.

“Cái gì? Các ngươi đã bắt được hồ ly tinh chưa?”

Lý mặt rỗ hỏi. Tôi lo lắng đám xã hội đen đuổi theo, liền lắc đầu:

“Chưa đâu, nhanh về khách sạn, trở về rồi nói!”

Tiểu Cao lo lắng nói:

“Trốn ở khách sạn không được, mấy người Trung Quốc chúng ta quá bắt mắt, đám người Saito chỉ một hồi là có thể tìm được chúng ta.”

“Chết tiệt! Gọi cho Tiểu Nguyệt và Như Tuyết, chuẩn bị chạy trốn!”

Tôi nói.

Lý mặt rỗ hỏi tôi đã trêu chọc ai, tôi trả lời là yakuza, hắn sợ tới mức thất thanh:

“Mẹ kiếp, Trương gia tiểu ca, ngươi quá trâu rồi! Chỉ chớp mắt đã chọc phải xã hội đen, ta từng xem trên phim, đám yakuza này rất tàn nhẫn, chặt tay người ta làm thành sushi còn bắt chính họ phải ăn, ngươi trêu ai không trêu, lại đi trêu chọc bọn họ?”

Tôi uy hiếp nói:

“Ngươi mà còn nói bừa, ta sẽ đem chuyện ngươi sờ mông mấy muội tử ở đây nói cho Như Tuyết.”

Lý mặt rỗ nhanh chóng câm miệng.

Tôi gọi cho hai người Tiểu Nguyệt, bảo bọn họ thu hành lý đến cửa khách sạn chờ chúng tôi, trước đó chúng tôi đã thống nhất, chuyện đi hộp đêm tuyệt đối không được nói ra, chỉ nói là đến quán rượu uống rượu sake, việc này nói thì dễ nhưng nghe thì không hề dễ. Lý mặt rỗ khẳng định sẽ không nói, Nhất Sơ là một tên đầu gỗ, Tiểu Cao dựa vào chúng tôi để kiếm tiền, tự nhiên cũng sẽ giữ kín như bưng. Tình bạn của nam nhân, lúc này mới được phát huy toàn diện.

Một lát sau, chúng tôi đã chạy về tới khách sạn, thấy Tiểu Nguyệt và Như Tuyết đang chờ bên ngoài, sau đó gọi 2 xe taxi rời đi, trên đường tôi kể lại chuyện xảy ra nói cho Tiểu Nguyệt, đương nhiên, hiện trường cũng đổi thành quán rượu. Tiểu Nguyệt thông minh lập tức nghe ra sơ hở, cười hỏi tôi:

“Quán rượu sao lại có nữ nhân tiếp rượu? Thành thật đi, các ngươi rốt cuộc đã đi đâu?”

Tôi đành phải nói thật là đi mấy cửa hàng truyền thống, cũng may Lý mặt rỗ và Như Tuyết ở trên một chiếc xe khác.

“Ta tuyệt đối không làm gì, không tin lát nữa nàng hỏi Nhất Sơ.”

Tôi nói.

“Muội tin tưởng huynh, nhưng lần sau phải đưa muội theo, muội cũng muốn kiến thức một chút truyền thống của Nhật Bản.”

Tiểu Nguyệt cười véo má tôi.

“Kỳ thật… Cũng không có gì vui.”

Tôi nhanh chóng lắc đầu. Tiểu Cao ở ghế trên quay lại, mặt mày hớn hở nói Nhật Bản còn có cả Ngưu Lang, chính là chỉ host…

Những người tiếp rượu chuyên phục vụ nữ giới. Tôi trừng mắt nhìn hắn một cái, còn ở đó mà nhiều chuyện, nếu không phải hắn nói đi tới cái gì mà cửa hàng truyền thống, sao lại bị yakuza bức cho phải chạy trốn suốt đêm? Mới đến Nhật Bản được một ngày đã gặp phải tình tiết trong phim điện ảnh. Chúng tôi tìm nhà nghỉ gần nhà ga qua đêm, sáng sớm hôm sau ngồi xe buýt đi về Kyoto.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297