Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 245
Phần 245

Trong khoảng thời gian này, việc làm ăn trong tiệm ngày càng ít, ngay cả những kẻ ngày thường không có việc gì đi tìm tôi làm mấy chuyện vô nghĩa cũng ít tới, làm cho tôi chỉ có thể mỗi ngày ngồi không đến phát ngốc. Lý mặt rỗ thì mỗi ngày đều phải hầu hạ Như Tuyết đang ở cữ. Tôi lái xe đến mấy vùng nông thôn gần nhà đi dạo, chuẩn bị thử thời vận xem có thể thu được 1 – 2 kiện âm vật hay không. Nhưng đi một vòng cũng không thấy một cọng lông nào, đành phải quay lại tiệm đồ cổ.

Được một tuần như vậy, tôi cảm giác chân tay như phát cuồng, thật sự là chịu không nổi, đang nghĩ có nên tới chợ đồ cổ dạo một vòng không thì chuông điện thoại lại đột ngột vang lên. Tôi vừa nhìn thì một số lạ, địa chỉ ở Quảng Tây, tinh thần tôi lập tức tỉnh táo. Bởi vì tôi không lưu số của nhiều người trên điện thoại này, ngoại trừ người quen, đa số đều là khách hàng tìm tôi giải quyết phiền toái.

Quả nhiên, tôi vừa nghe máy thì đối phương đã gấp không chờ nổi mở miệng:

“Xin hỏi ngài là Trương tiên sinh? Ta là Hồng Thiên Bảo, gần đây ta gặp một việc rất kỳ quái, qua người khác giới thiệu được biết ngài là cao nhân, cho nên muốn mời ngài qua đây xem thử…”

Hồng Thiên Bảo tuy nói rất nhanh, nhưng cũng may là vẫn rõ ràng, nói một hồi tôi đã biết đại khái.

Hồng Thiên Bảo ở Quảng Tây bán ngọc thạch, 1 tuần trước hắn nhận được điện thoại của em trai, nói cha hắn là Hồng lão hán gần đây rất kỳ lạ, buổi đêm luôn chạy trong sân, đến ban ngày lại không nhớ gì cả. Hồng Thiên Bảo vốn cho rằng đây không phải là chuyện gì lớn, hơn nữa bận bịu buôn bán cũng không để ý, nhưng hôm trước đã xảy ra một việc làm hắn không thể không đem giao việc làm ăn lại cho vợ con, vội vàng chạy nhà.

Thì ra là cha hắn đã đốt nhà của một hộ giàu có trong thôn, hơn nữa vừa đốt lại vừa cười lớn, cũng may là lửa mới bốc lên thì đã bị phát hiện, bằng không hậu quả thật không dám tưởng tượng! Phải biết rằng giết người phóng hỏa là trọng tội, tình huống này nếu dây đến cảnh sát thì cha hắn tuyệt đối sẽ phải vào nhà lao, em Hồng Thiên Bảo là Hồng Thiên Cường cầu xin nhà người ta, lại bồi thường 2 vạn tệ, người ta mới không báo cảnh sát.

Hồng Thiên Bảo ra ngoài buôn bán nhiều năm, cũng đã gặp rất nhiều chuyện tà môn, hắn về nhà đã cảm thấy cha hắn có thể là đã gặp mấy thứ uế vật. Lúc này mới trăm phương nghìn kế xin được số điện thoại của tôi, nhất định mời tôi phải tới giúp, còn trả thù lao rất lớn cho tôi. Tôi đang nhàn rỗi đến phát sầu, thù lao lại nhiều, đương nhiên không lý nào lại từ chối. Tôi lập tức mua vé máy bay, khi tới sân bay Quảng Tây thì Hồng Thiên Bảo tự mình tới đón, chúng tôi lên xe đến quê của Hồng Thiên Bảo ở Kim Điền Thôn.

Hồng Thiên Bảo vừa to vừa khỏe, thoạt nhìn ít nhất phải nặng hơn một tạ. Vừa lên xe hắn đã gấp không chờ nổi hỏi tôi việc này nên giải quyết như thế nào? Tôi có chút bất đắc dĩ cười cười, nói với hắn khi còn chưa thấy được người bị hại thì tôi cũng không biết phải giải quyết thế nào. Hắn nghe xong thì chắp tay xin lỗi, nói mình đã quá nóng nảy. Tôi thấy hai mắt hắn thâm quầng nên cũng không trách cứ, người xảy ra chuyện là cha hắn, không nóng nảy mới là lạ.

Dọc đường đi tôi đều nhắm mắt dưỡng thần, Hồng Thiên Bảo cũng thức thời, tuy rằng sốt ruột cũng không quấy rầy tôi. Đi được mấy tiếng, Hồng Thiên Bảo đánh thức tôi, tôi mở mắt thì thấy xe đã dừng lại.

“Trương tiên sinh…”

Hồng Thiên Bảo chà xát hai tay, có chút do dự. Tôi cắt lời hắn:

“Hồng đại ca, ngươi lớn tuổi hơn ta, trực tiếp gọi tên ta là được, không cần khách khí như vậy.”

Hồng Thiên Bảo không hổ là nhân tinh (người đã thành tinh) trong giới làm ăn, nghe tôi nói vậy lập tức gọi Cửu Lân huynh đệ, Cửu Lân huynh đệ liên mồm. Hắn do dự là vì cha hắn hiện giờ đã phát cuồng, rất phản cảm người khác nói mình trúng tà. Hồng lão hán cảm thấy mình không có vấn đề gì, cho nên nghĩ rằng hết thảy là do Hồng Thiên Bảo vì không muốn nuôi lão mới bịa đặt ra. Cho nên Hồng Thiên Bảo sợ rằng khi tôi tới nhà hắn, Hồng lão hán sẽ có hành động ngang ngược gì đó với tôi.

Tôi tỏ vẻ không sao, người làm nghề này như chúng tôi bị người khác nghi ngờ là quá bình thường, tôi đã sớm học được cách bình thản ung dung. Rốt cuộc thì âm vật, âm linh là chuyện mà không phải người bình thường có thể tiếp thu được, huống chi Hồng Thiên Bảo đã nói cha hắn hiện giờ không nhớ gì cả, có hành vi quá khích cũng có thể lý giải. Thấy tôi tỏ vẻ không để ý, Hồng Thiên Bảo thở dài nhẹ nhõm một hơi, mở cửa xuống xe.

Nhà Hồng Thiên Bảo rất bình thường, có 3 gian nhà ngói, phía trước có một cái sân không lớn không nhỏ phơi một ít đồ khô. Thấy chúng tôi xuống xe, một nam nhân trung niên tưởng mạo giống Hồng Thiên Bảo đến 4 – 5 phần lập tức ra đón, nghe Hồng Thiên Bảo giới thiệu mới biết người tuy có vẻ hơi già hơn so với Hồng Thiên Bảo nhưng lại là em trai hắn – Hồng Thiên Cường. Hồng Thiên Cường là một nông dân chính cống, rất giản dị, cũng không nói lời khách khí, chắp tay một cái rồi dẫn tôi vào nhà ngồi, sau đó lại pha trà, lấy bánh hấp cho tôi ăn.

Ở thành phố đã lâu, ăn mấy thứ đồ ăn vặt ở nông thôn cảm thấy rất ngon, tôi ngồi trong phòng cùng bọn họ trò chuyện.

“Cha ngươi đâu?”

Nói cả nửa ngày, tôi vẫn không thấy Hồng lão hán đâu, có chút kỳ quái hỏi. Huynh đệ bọn họ nhìn nhau một cái, sau đó thở dài một hơi. Hồng Thiên Cường sắc mặt đỏ lên, nghẹn cả nửa ngày cũng không phun ra chữ nào, tôi càng kỳ quái, chẳng lẽ Hồng lão hán lại xảy ra vấn đề gì?

Hồng Thiên Bảo do dự một hồi rồi cũng nói ra. Thì ra, bọn họ sợ Hồng lão hán buổi tối lại ra ngoài đốt nhà, cho nên tạm thời khóa lão trong phòng, hôm qua Hồng lão hán làm loạn cả một đêm, hiện giờ phỏng chừng là đang ngủ. Tôi đưa mắt nhìn, quả nhiên có một phòng bị khóa lại, khó trách bọn họ nói không nên lời, hành vi nhốt cha mình lại ở nông thôn là vô cùng bất hiếu. Nhưng tôi cảm thấy điều này cũng bình thường, phóng hỏa đốt nhà nói lớn thì lớn nói nhỏ thì nhỏ, nếu thật sự làm lớn chuyện, cha hắn không phải vào nhà lao thì cũng vào bệnh viện tâm thần.

Tôi thấy thời gian cũng không còn sớm, liền nói tôi phải đi nghỉ ngơi, khi trời tối thì gọi tôi dậy. Hai anh em họ gật đầu, sắp xếp một phòng sạch sẽ cho tôi. Bọn họ ở tạm phòng khách một đêm, tôi cũng không khách khí vừa ngả đầu là ngủ. Tới gần 12 giờ, tôi bị Hồng Thiên Bảo đánh thức. Vừa mở hai mắt đã thấy hắn đưa ngón tay lên miệng suỵt một tiếng, ý bảo tôi im lặng, sau đó cẩn thận chỉ vào căn phòng bị khóa kia.

Tôi lập tức nhận ra Hồng lão hán bắt đầu hoạt động, mau chóng xoay người xuống giường, nhẹ nhàng đi đến trước cửa phòng Hồng lão hán, dán lỗ tai lên nghe. Rất nhanh đã nghe thấy trong phòng có tiếng bước chân nặng nề, hẳn là Hồng lão hán đang nóng nảy tìm lối ra, thậm chí tôi có thể nghe thấy từng đợt tiếng thở dốc như dã thú. Xem ra lão đã bị quỷ nhập thân, âm linh kia phát hiện không ra được cho nên mới nóng nảy.

Tôi lặng lẽ ra hiệu cho Hồng Thiên Bảo mở cửa. Hồng Thiên Bảo gật đầu, cắm chìa khóa vào ổ không cẩn thận phát ra một chút âm thanh, tiếng bước chân bên trong lập tức ngừng lại.

“Mau tránh ra!”

Tôi ý thức được chuyện không tốt, kéo Hồng Thiên Bảo qua một bên. Lúc này Hồng Thiên Cường dụi mắt đi tới hỏi chúng tôi sao vậy, hắn vừa tỉnh ngủ đã gặp chuyện này, nhất thời không phản ứng kịp.

Tôi còn chưa kịp giải thích, cửa phòng đã bị mạnh mẽ đá văng, một lão hán 7 – 8 chục tuổi phăm phăm đi ra. Lão nhìn chúng tôi một cái, ánh mắt đỏ bừng, như là thấy kẻ thù vậy. Hồng Thiên Bảo tiến lên một bước muốn nói chuyện, nhưng bị tôi kéo lại. Tôi biết hiện giờ Hồng lão hán đã bị âm vật hoàn toàn khống chế, Hồng Thiên Bảo đi lên rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.

“Cha, cha… không sao chứ?”

Tôi vừa giữ chặt Hồng Thiên Bảo đã thấy Hồng Thiên Cường đi tới kéo tay Hồng lão hán, vẻ mặt lo lắng. Tim tôi nhảy lên tới cổ họng, tay trái lén nắm một lá linh phù, chuẩn bị đến thời khắc mấu chốt sẽ xông lên cứu Hồng Thiên Cường một mạng. Không ngờ tôi vừa lấy linh phù ra, ánh mắt Hồng lão hán liền chuyển tới tôi. Động tác của lão vô cùng thong thả, thậm chí tôi có thể nghe thấy khi đầu lão chuyển động sẽ phát ra tiếng xương cốt lách cách, tựa như một người máy rỉ sét.

Ánh mắt lão không ngừng đánh giá hai tay tôi, có lẽ là đã nhìn ra trong tay tôi có linh phù. Nhưng lão không hề sợ hãi, thậm chí còn khinh miệt cười một tiếng. Tôi lập tức khó chịu, một tay kéo Hồng Thiên Bảo ra phía sau, rồi chuẩn bị tư thế cho tên gia hỏa cuồng vọng này một trận giáo huấn! Nhưng tôi còn chưa ra tay, Hồng lão hán đột nhiên kéo cổ áo Hồng Thiên Cường, sau đó nhấc cả người hắn lên. Một lão nhân 7 – 8 chục tuổi lại có thể nhấc một người trưởng thành lên dễ như trở bàn tay, cảnh tượng này thập phần quỷ dị.

“Ngươi, không được.”

Lão nâng Hồng Thiên Cường lên ném tới, tôi và Hồng Thiên Bảo vội vàng đỡ lấy Hồng Thiên Cường, khi vừa ném con trai đi, Hồng lão hán đã chậm chạp nói ra 3 chữ. Không biết tại sao tôi nghe xong thì trong lòng đột nhiên giật thót. Kỳ quái là, hắn không đả thương chúng tôi mà lạnh lùng đi ra ngoài. Tôi bảo Hồng Thiên Bảo và Hồng Thiên Cường ở lại, sau đó đứng dậy đuổi theo!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297