Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 156
Phần 156

“Từ từ, để ta nhớ lại đã.”

Bà chủ ngẫm nghĩ thật lâu mới nói:

“Đúng rồi, lão Tống nói bản danh sách đó rất đáng sợ, tự chảy ra máu, giống như là nước mắt vậy.”

Trực giác cho tôi biết bản danh sách này chính là âm vật, tôi hỏi bà chủ còn biết manh mối nào khác không? Kết quả bà ta lắc đầu. Nhưng tôi cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy, nếu là năm gã bảo vệ phát hiện bản danh sách kia có quỷ, Dư Hoa vì sao lại mạo hiểm giết chết bọn họ? Cách giải thích duy nhất chính là, bọn họ đã phát hiện ra bí mật trong đó.

Nghĩ vậy tôi hỏi bọn họ có thấy điện thoại của Tống Trung không? Năm người đều đã chết, rất có thể bọn họ đã liên hệ với nhau.

“Điện thoại ở nhà, ngươi đi cùng ta.”

Nói xong vợ Tống Trung đưa chúng tôi về nhà. Vừa vào cửa tôi đã thấy Dư Hoa đang đi qua đi lại trong sân. Lý mặt rỗ sắc mặt lạnh lùng muốn động thủ, tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn đừng xúc động, sau đó mỉm cười hỏi Dư Hoa sao lại ở đây?

“Sáng sớm ta tới đây tìm các ngươi mới biết Tống Trung đã chết, cho nên mới tới nhà hắn xem thử.”

Nói đến đây Dư Hoa thần sắc ảm đạm, mặt đầy bi thiết thở dài. Nhìn vẻ mặt của hắn không giống giả vờ, lòng tôi lập tức rối rắm, chẳng lẽ tôi hiểu lầm hắn? Lúc này vợ Tống Trung hoảng loạn thất sắc từ trong phòng chạy ra, thở hổn hển nói:

“Đại sư, điện thoại mất rồi!”

“Cái gì?”

“Điện thoại vẫn luôn đặt trong ngăn kéo, sáng sớm hôm nay vẫn còn, giờ đã không thấy.”

Vợ Tống Trung nói. Tôi nhìn Dư Hoa, nhíu chặt lông mày.

Sau khi rời khỏi Xà Sơn Câu thôn, chúng tôi đến thẳng viện bảo tàng Thẩm Dương, tìm một khách sạn gần đó nghỉ. Dư Hoa nói bận việc nên sắp xếp cho chúng tôi xong thì rời đi. Dư Hoa vừa mới đi khỏi, Lý mặt rỗ rốt cuộc nhịn không được, nói:

“Trương gia tiểu ca, chúng ta còn phí lời với hắn làm gì? Ta thấy điện thoại chính là do hắn trộm.”

“Ta biết, nhưng giờ chưa phải lúc.”

Tôi nói.

Tuy rằng đã xác định Dư Hoa chính là hung thủ phía sau màn, nhưng chuyện này cũng thật sự là có âm vật quấy phá, tôi cảm thấy có Dư Hoa ở đây, chúng tôi hành động trong viện bảo tàng lên dễ dàng hơn nhiều. Lý mặt rỗ hiểu đạo lý này, cũng không nói gì nữa. Giữa trưa tôi gọi điện cho Tiểu Nguyệt, nàng bảo tôi đoàn phim đã xong việc, chuẩn bị tới tìm tôi. Tôi bảo nàng ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi, rất nhanh tôi sẽ trở về. Nàng không tin, một hai đòi tới, cuối cùng vẫn là nhờ có Lý mặt rỗ dẻo miệng thuyết phục nàng. Nhưng nàng yêu cầu tôi mỗi ngày phải gọi cho nàng báo bình an, tựa như một đứa trẻ vậy.

Buổi chiều rảnh rỗi không có việc gì, tôi và Lý mặt rỗ tới Thẩm Dương Đại soái phủ tham quan. Đây là nơi vào thời kỳ Quốc Dân Đảng, cha con quân phiệt Trương Tác Lâm và Trương Học Lương cư ngụ, trong một thời gian dài, đây là trung tâm của quân Đông Bắc. Nơi này bày rất nhiều đồ vật thời kỳ kháng chiến, qua những thứ này phảng phất có thể cảm nhận được thời đại mà anh hùng xuất hiện lớp lớp. Tôi xem rất nhập tâm còn Lý mặt rỗ lại có vẻ buồn chán. Hắn còn nói mấy thứ này căn bản không đáng tiền, có gì mà say mê?

“Cả đời này ngươi chỉ biết đến tiền.”

Tôi trừng mắt nhìn hắn một cái, không hề để ý tới hắn, tiếp tục cảm thụ bầu không khí ở đây. Không ngờ lần tham quan bình thường này lại khiến tôi tìm được một manh mối rất quan trọng! Đại soái phủ nổi tiếng nhất là Lão Hổ Sảnh, bên trong bày hai tiêu bản hổ, nghe nói là do thiếu soái Trương Học Lương bắt được. Hơn nữa Trương Học Lương còn đã từng ở Lão Hổ Sảnh bày Hồng Môn Yến, bắn chết hai vị tướng trong quân Đông Bắc đã đầu nhập người Nhật: Dương Vũ Đình và Thường Âm Hòe, bởi vậy danh hiệu Thiếu soái truyền khắp Đông Bắc.

Lý mặt rỗ vẫn luôn không hề để ý gì nhưng khi nhìn thấy tiêu bản hai con hổ liền hứng thú, hắn mặc kệ bảng “Xin đừng tới gần”, rất vô ý thức vượt qua dây xích căng ngang muốn sờ thử một phen. Tôi muốn ngăn hắn nhưng đã không kịp, đành phải kệ hắn, rồi dọa hắn sẽ gọi quản lý tới. Nhưng Lý mặt rỗ vừa sờ vào, sắc mặt liền ngưng trọng rụt tay về, cả người không được tự nhiên.

“Sao vậy, sợ à?”

Tôi trêu ghẹo hắn, cho rằng hắn sợ bị phạt tiền.

Không ngờ Lý mặt rỗ liên tục phất tay nói:

“Trương gia tiểu ca, nơi này có chút tà môn, xung quanh tiêu bản quá lạnh, giống như tủ lạnh vậy, mới vài giây ta đã nổi gai ốc.”

Hắn nói làm tôi nhăn mày lại, nói…

“Ngươi không gạt ta chứ?”

Ban ngày ban mặt, nếu toàn bộ Đại soái phủ chỉ có một nơi lạnh lẽo đến thấu xương, vậy nhất định có vấn đề. Nghe Lý mặt rỗ khẳng định, tôi cũng không nghĩ nhiều, vượt qua lan can sờ vào con hổ.

Quả nhiên như lời hắn, khi tới gần tiêu bản không khí đột nhiên lạnh lẽo, càng gần con hổ thì hàn khí càng thịnh, tựa như mùa đông khắc nghiệt vậy. Trong hàn khí còn kèm theo oán khí mãnh liệt! Oán khí xuất hiện ở đây, chỉ sợ cũng chỉ có Dương Vũ Đình và Thường Âm Hòe. Tôi đọc sách lịch sử, biết năm đó Dương Thường hai người đều là những vị tướng cần mẫn, tuy rằng tính tình cổ quái, nhưng đánh chết cũng sẽ không làm Hán gian đầu nhập người Nhật Bản. Lúc ấy Trương Học Lương trúng kế ly gián của người Nhật mới giết đi hai vị mãnh tướng đắc lực này.

Hai người hàm oan mà chết, khẳng định âm hồn bất tán, tôi nhưng không muốn dính vào vũng nước đục này, chuẩn bị lui về lại phát hiện một vấn đề: Cỗ oán khí này tựa hồ rất giống với âm linh quấn lấy Tống Trung! Chẳng lẽ, lần này âm vật lại liên quan đến tướng quân Dương Vũ Đình đại danh đỉnh đỉnh? Nghĩ vậy, tôi không cầm lòng được mà rùng mình, nhưng không phải là do sợ hãi, mà là xuất phát từ sự kính sợ trong nội tâm.

Lại liên tưởng đến lời đối thoại ở khu mộ địa, hắn nói chính mình một lòng vì nước vì dân, ánh mắt cô độc của kẻ trên cao ấy, tôi cơ hồ có thể kết luận âm linh chính là Dương Vũ Đình. Cuối cùng tôi giả bộ như không có chuyện gì, rời khỏi Lão Hổ Sảnh. Dọc đường Lý mặt rỗ đều hỏi tôi vì sao không nhúng tay? Ban đầu tôi mặc kệ hắn, về sau thật sự không chịu nổi mới nghiêm túc nói:

“Đó là một người đã từng động can qua với người Nhật, một anh hùng dân tộc thề sống chết không thỏa hiệp! Ngươi nói ta có thể xuống tay sao?”

“Ha, anh hùng thì thôi vậy.”

Lý mặt rỗ làm bộ hiểu chuyện gật đầu.

Tôi thở dài thật mạnh. Lý mặt rỗ hỏi tôi vì sao lại thở dài, tôi lắc đầu cười khổ nói:

“Không có gì, đột nhiên cảm khái mà thôi.”

Giờ tôi đã hiểu rõ nỗi khổ của Nhất Sơ, hắn không nhúng tay vào việc này, chính là vì không muốn đối mặt với Dương Vũ Đình tướng quân, cũng sợ ảnh hưởng đến suy nghĩ của tôi, cho nên từ đầu chí cuối hắn không nói cho tôi biết chi tiết về âm vật. Nhưng tôi đã biết, mà tôi cũng rất kính trọng Dương Vũ Đình tướng quân!

Năm đó quân đoàn Phụng hệ đóng ở Đông Bắc, không ai địch nổi, Dương Vũ Đình đi theo đại soái Trương Tác Lâm, không biết đã đánh qua bao nhiêu tên quỷ Nhật Bản, làm người Nhật sợ tới mức không dám bước chân vào Đông Bắc. Nếu không phải Trương Học Lương tự hủy trường thành, giết đi đại tướng, mang theo quân đội chạy khỏi Đông Bắc như đám trẻ nít, người Nhật sẽ phát động chiến tranh xâm lược Trung Hoa sao? Tuyệt đối không.

Âm vật thương nhân hoặc là không nhúng tay, hoặc là nhúng tay thì phải quản cả đời, quy củ này tôi chưa từng phá hoại, giờ phút này lại có chút dao động… Nhưng khi nghĩ tới về nhà có Tiểu Nguyệt đang đợi tôi, còn có ánh mắt bất lực của vợ Tống Trung, cùng với hung thủ giết người phía sau, tôi càng cảm nhận được trách nhiệm của mình. Không thể từ bỏ!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297