Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 275
Phần 275

Đã biết thân phận của âm linh thì sự tình cũng dễ dàng hơn nhiều! Chu Nga Hoàng là một nữ nhân vô cùng hiền thục, sở dĩ biến thành lệ quỷ có lẽ là vì thống hận Lý Dục và muội muội của mình yêu đương vụng trộm, chỉ cần giải quyết vấn đề này, nàng tự nhiên sẽ không còn. Tôi đã lên mạng tìm hiểu rất nhiều điển cố có liên quan đến Lý Dục và Đại Tiểu Chu Hậu, nhưng khi tìm được thì lại làm tôi nản lòng thoái chí, bất luận là chính sử hay dã sử thì trong lúc Chu Nga Hoàng bệnh nặng Lý Dục đã cùng Tiểu Chu Hậu có điều ám muội, đây là sự thật lịch sử không thể sửa đổi.

Nhìn lại sử sách, tôi thổn thức không thôi với những gì Đại Chu Hậu đã trải qua, một mỹ nữ tài mạo song toàn và Lý Dục quả thực là trời sinh một cặp, có thể nói là hậu cung giai lệ độc sủng một mình nàng, nhưng cuối cùng vẫn là không bằng Tiểu Chu Hậu trẻ trung tinh nghịch. Tiểu Chu Hậu nhỏ hơn nàng 14 tuổi, Đại Chu Hậu khi chết bệnh đã 29 tuổi, sao có thể sánh với Tiểu Chu Hậu trẻ trung chưa nếm mùi tình ái bao giờ đây?

Tôi suy tính định chiêu hồn, từ giấc mộng hôm qua tôi có thể nhìn ra Lý Dục đối với tôi không có địch ý, hắn sẽ là một điểm rất tốt để đột phá! Tôi phải có bức họa kia thì mới có thể triệu hoán hồn phách Lý Dục, nghĩ đến Lý Dục vừa xuất hiện ở bệnh viện, như vậy bức họa hẳn là cách nơi này không xa. Nhưng muốn tìm một bức họa trong bệnh viện thì khác gì mò kim đáy bể, huống chi còn kinh động đến người trong bệnh viện…

Đang lúc không biết làm sao thì tôi bỗng nhiên nghĩ đến khi ở trong mộng, Lý Dục hẳn là không chỉ muốn tôi nhìn thấy Chu Nga Hoàng, hắn một đường dẫn tôi tới đó, tựa hồ có thâm ý khác! Tôi nhắm mắt nhớ lại con đường trong giấc mộng, yên lặng ghi tạc trong đầu, sau đó bắt đầu theo trí nhớ bước từng bước. Nơi này là khu giường bệnh, đi đến hành lang thứ nhất rẽ trái là nơi truyền dịch, từ khu truyền dịch đi qua lại rẽ trái là nơi xét nghiệm máu, đi tiếp về phía trước vài bước, tôi dừng trước cửa một văn phòng.

Xem ra bức họa ở chỗ này, giờ là sáng sớm, theo lý bên trong hẳn không có ai, tôi thử dùng tay đẩy, cửa kêu kẽo kẹt rồi mở ra. Sau khi đi vào tôi thấy một cái bàn làm việc, trên bàn bài trí rất đơn giản, chính giữa là bức họa kia. Tôi vừa muốn đi tới lấy bức họa thì thình lình phát hiện có một bóng trắng ngồi bên cạnh.

“Ngươi đã đến rồi.”

Thấy tôi tiến vào, Lý Dục mỉm cười nhìn tôi một chút, có vẻ là đang đợi tôi. Tôi nhất thời không biết nên nói gì, trực tiếp hỏi hắn về nhược điểm của Chu Nga Hoàng dường như không ổn lắm, cho nên đành phải trầm mặc.

Hắn lại như nói chuyện với bạn bè, chậm rãi hàn huyên với tôi. Hắn nói không nhiều lắm, đại ý là đã trải qua một ngàn năm thống khổ đã đủ mệt mỏi, hy vọng hết thảy ân oán có thể chấm dứt trong tay tôi. Sau đó hắn đưa bức họa cho tôi, nhẹ giọng nói:

“Nhược điểm của Nga Hoàng chính là ta.”

Nói xong hắn hóa thành một đạo bạch quang bay vào bức họa, mấy câu từ bên cạnh bức họa lập tức như sống dậy, thì ra âm linh của hắn trước đó đã bám vào bài từ trên bức họa.

Sau khi trời sáng hết thảy lại bình thường, tôi cầm bức họa được cuộn lại trong đầu không ngừng suy nghĩ về hành động tối nay. Nhược điểm của Chu Nga Hoàng là Lý Dục, nói cách khác tối nay tôi phải dùng âm linh Lý Dục để uy hiếp cô ta, mà làm như vậy Lý Dục nhất định sẽ bị thương, thậm chí là hôi phi yên diệt.

Tôi có chút do dự, từ khi bức họa xuất hiện đến khi bị tôi mua được, trước đó tôi luôn cảm thấy quá trùng hợp, hiện giờ xem ra hiển nhiên là Lý Dục cố ý an bài, kể cả khi tôi lên đường đã đột nhiên cầm theo bức họa cũng đều là hắn âm thầm ảnh hưởng đến tôi. Lý Dục muốn kết thúc ân oán ngàn năm này, nhưng tôi thật sự phải tự tay tiêu diệt vị “thiên cổ từ đế” này hay sao?

Hôm nay cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Lý mặt rỗ cũng đã tỉnh lại, nhìn bộ dáng hắn đùa giỡn với y tá, tôi biết hắn đã không có gì đáng ngại, nhưng Tranh Tử vẫn còn đang hôn mê, bác sĩ kiểm tra đã nói dấu hiệu sự sống của cô ta vẫn bình thường, sở dĩ không tỉnh lại có thể là do không muốn đối diện với hiện thực. Thẩm Hạo Nhiên vừa nghe đã biết Tranh Tử không muốn đối diện với cái gì, chuyện đêm đó thật sự quá mức kinh khủng, cô ta chấn kinh quá độ, hiện giờ không muốn tỉnh lại cũng là bình thường.

Tôi bảo Thẩm Hạo Nhiên cứ yên tâm, sau khi âm linh được giải quyết, Tranh Tử tự nhiên sẽ tỉnh. Thẩm Hạo Nhiên cười, đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn cười tươi như vậy, trong nụ cười mang theo nét hy vọng. Tôi ăn qua loa một chút rồi đi quanh bệnh viện. Trấn nhỏ này vào thời cổ cũng không phải là kinh đô của Nam Đường, âm linh Lý Dục ở xuất hiện đây là vì có bức họa, vậy Chu Nga Hoàng ở đây tự nhiên cũng phải dựa vào âm vật!

Đi quanh bệnh viện cũng không phát hiện ra có gì không bình thường, tôi cũng không tiếp tục, quay lại phòng bệnh của Tranh Tử. Thấy lúc trước bày ra linh phù, bột lá ngải đều vô dụng, lần này tôi đặt một khối gạch xây Vạn Lý Trường Thành rất lâu đời dưới gối Tranh Tử. Viên gạch này biểu trưng cho tinh thần chống ngoại địch của dân tộc Trung Hoa, bản thân nó có chứa uy lực rất lớn. Mà Đại Chu Hậu cả đời sống trong cung, khi nhìn thấy gạch xây Vạn Lý Trường Thành khẳng định sẽ nghĩ rằng đó là Hoàng thành, tự nhiên sẽ không dám tới gần.

Tiếp đó tôi lại bố trí ở cửa sổ và cửa ra vào 2 trận pháp tương sinh tương khắc. Cái gọi là tương sinh tương khắc chính là dựa theo bút ký ông nội lưu lại, sau đó tôi tự mình cân nhắc tạo ra một trận pháp. Chỉ để lại sinh môn và tử môn trong bát môn, âm linh từ cửa nào tiến vào thì cửa đó chính là sinh môn, cửa còn lại sẽ chuyển hóa thành tử môn. Vì phòng ngừa Chu Nga Hoàng xung phá sinh môn, tôi mới cố ý bố trí 2 tiểu trận. Như vậy có thể bảo đảm cô ta không thể trốn thoát, ở giữa 2 pháp trận còn lưu lại một không gian.

Bố trí xong hết thảy thì trời cũng đã tối đen, tôi bảo Thẩm Hạo Nhiên cùng đám bạn bè của hắn về nhà, tránh cho bọn hắn lại gặp việc gì. Âm linh Lý Dục nói với tôi, Chu Nga Hoàng có thể cảm ứng được vị trí của hắn, cho nên sẽ không tới nơi khác quấy phá. Tôi đã hiểu vì sao trên đường tới tiểu trấn thì nữ quỷ lại đột nhiên xuất hiện, không nghi ngờ gì chính là vì cảm nhận được Lý Dục trong bức họa trên xe. Thẩm Hạo Nhiên kiên quyết không đi, tôi cũng không tiện đuổi hắn, bèn bảo hắn ở lại chăm sóc Lý mặt rỗ.

Tiếp theo tôi lấy Âm Dương Tán căng ra bảo vệ Lý mặt rỗ và Thẩm Hạo Nhiên, rồi mới vào phòng Tranh Tử. Sau đó tôi lấy bức họa ra đặt trên bàn, sau đó dùng bật lửa hơ vào một góc của bức họa. Đương nhiên tôi đã khống chế ngọn lửa, bảo đảm sẽ không tổn hại đến Lý Dục mà lại có thể lừa Chu Nga Hoàng ra. Tôi vừa mới bắt đầu thì ngoài cửa sổ đã có tiếng xôn xao. Tôi vội vàng nắm chặt Thiên Lang Tiên, nhìn chằm chằm vào cửa sổ đang rung lắc, nhưng thật lâu sau cũng không thấy nữ quỷ đâu. Đang lúc tôi hết sức nghi hoặc, đột nhiên một đôi bàn tay lạnh như băng bóp lấy cổ tôi!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297