Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 219
Phần 219

Lòng tôi nhảy lên, biết là âm linh kia tới. Lập tức tôi đâm Âm Dương Tán ra phía sau, đồng thời xoay người. Không ngờ thứ đó đã rút kinh nghiệm, trước khi tôi đâm tới đã lui về phía sau, sau đó biến thành quỷ ảnh không có chân.

“Biện Hòa, thu tay lại đi!”

Thực ra tôi đối với vị danh nhân lịch sử này có vài phần khâm phục, huống chi tao ngộ của hắn quả thực rất đáng thương, hơn nữa hắn cũng không phải là hung linh, tôi thật không muốn đả thương hắn.

Ai ngờ hắn căn bản không hề cảm kích, phát ra tiếng cười hắc hắc, bỗng chốc há to miệng phun ra một làn sương đỏ. Tôi đại kinh thất sắc căng Âm Dương Tán ra nhanh chóng xoay tròn, bức lui đám sương đỏ. Nhưng như vậy thì chỉ có thể tự bảo vệ mình, căn bản không thể bứt ra mà giúp Nhất Sơ, chỉ cần tôi hơi chậm lại, Biện Hòa sẽ tới gần. Điểm chết người chính là tôi căn bản không thể đả thương được nó, qua một đêm tĩnh dưỡng, Biện Hòa tựa hồ đã lợi hại hơn rất nhiều!

Sức lực của tôi yếu dần, động tác cũng ngày càng chậm, cuối cùng đành phải tấn công, mạnh mẽ niệm Bắc Đẩu Thiên Lang Quyết vung roi. Thiên Lang Tiên lập tức hiện ra một tầng huyết quang, tỏa ra hàn mang chói mắt, tôi cắn chặt răng dùng toàn bộ sức mạnh vung roi, Biện Hòa đã không kịp phản ứng, sắc mặt lộ ra một tia sợ hãi. Thấy một roi này sắp thành công, lòng tôi có chút tiếc hận, một roi này đủ để khiến hắn hồn phi phách tán!

Không ngờ khi trúng đòn, hắn không kêu thảm thiết như tôi tưởng tượng, thậm chí trên mặt cũng không có nét đau đớn.

“Sao có thể?”

Tôi há to miệng, không thể tưởng tượng được nhìn Biện Hòa, lại kinh ngạc phát hiện ra bên cạnh tôi không biết từ lúc nào đã có rất nhiều bóng hình Biện Hòa đang cười lạnh! Không ngờ hắn biết phép phân thân, thứ tôi vừa đánh trúng chỉ là một đạo phân thân, chưa làm hắn tổn thương một sợi lông nào. Nhưng tôi đã hết sức lực, hai chân nhũn ra, hơn nữa nội tâm bị đả kích, thân mình lảo đảo rồi ngã xuống đất. Lúc này Biện Hòa lộ ra nét dữ tợn tươi cười, lại há miệng phun ra một đám sương đỏ.

Sương đỏ từ bốn phương tám hướng đánh tới, nhưng tôi đã không có sức để vung Thiên Lang Tiên nữa. Lúc nghìn cân treo sợi tóc này Nhất Sơ đã vọt tới, thanh âm kỳ ảo niệm chú ngữ. Ngay sau đó trường kiếm ra khỏi vỏ, Bát Diện Hán Kiếm tỏa ra lam quang sắc bén.

“Nghiệp chướng lớn mật, nhìn thấy bản tiên còn không quỳ xuống!”

Giọng nói của kiếm tiên Lữ Động Tân phát ra từ miệng của Nhất Sơ, tôi nhẹ nhàng thở ra, đồng thời lại có chút khó chịu với Lữ Động Tân, lúc trước tôi thỉnh hắn thì hắn cứ thong dong không chịu ra, tới khi Nhất Sơ ra tay thì lại vừa gọi là đến, thực sự không công bằng.

Lại thấy Biện Hòa vừa nghe tiếng Lữ Động Tân thì ngây ngẩn cả người, làn sương đỏ đang bay tới cũng biến mất. Tiếp đó phân thân của Biện Hòa đều biến mất, chỉ còn lại một bóng hình đứng trước mặt tôi, nhìn tôi rồi lại nhìn Nhất Sơ, sát khí trong mắt tiêu tán, thay vào đó là vẻ mặt mê man. Lúc này, phía sau căn nhà gỗ đột nhiên có tiếng của một ông lão:

“Làm việc ngươi nên làm đi, người này căn bản không phải là thần tiên, hắn đang lừa gạt ngươi!”

Vừa dứt lời, ánh mắt của Biện Hòa lại hiện sắc đỏ máu, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Nhất Sơ, phát ra tiếng khóc thê lương, sau đó lại phân thân, hơn nữa lần này số lượng phân thân nhiều gấp đôi lúc trước, vây quanh tôi và Nhất Sơ. Tôi sửng sốt một chút sau đó đã nhận ra: Lữ Động Tân là người thời Đường, Biện Hòa sống vào thời Tiên Tần nên không biết tới!

“Không biết tự lượng sức!”

Nhất Sơ hừ lạnh một tiếng, thân mình như mũi tên nhảy lên, Bát Diện Hán Kiếm xoay tròn, tôi còn chưa thấy rõ có chuyện gì xảy ra, phân thân của Biện Hòa đã bị vô số kiếm hoa đánh nát.

Mỗi khi một đóa kiếm hoa hiện ra, trong tai tôi sẽ nghe thấy một tiếng hét thảm của Biện Hòa. Đến cuối cùng chỉ còn lại một Biện Hòa, hắn hoảng sợ nhìn Nhất Sơ, biến thành một đám sương mù màu đỏ bay về phía căn nhà gỗ.

“Muốn chạy?”

Nhất Sơ lăng không ném Bát Diện Hán Kiếm đi, chỉ thấy thân kiếm lóe lên u quang trực đâm thủng sương mù, sau đó âm linh của Biện Hòa nhanh chóng tiêu tán. Cùng lúc đó, trong căn nhà gỗ có tiếng khóc tê tâm liệt phế của Chu Thiên:

“Cha, cha…”

Sau khi giải quyết xong âm linh, Lữ Động Tân không nói gì, trực tiếp rời đi.

Nhất Sơ chậm rãi mở hai mắt, đi tới căn nhà gỗ, tôi cũng chật vật đi theo, vào trong phòng thấy Chu Thiên đang ôm ông lão thất thanh khóc rống. Trong miệng ông lão không ngừng phun ra máu tươi, tứ chi run rẩy, sắp không sống nổi. Chu Thiên trong miệng luôn mồm gọi ông lão là cha, tôi đột nhiên hiểu ra vì sao sau khi đi tới đây thì sắc mặt hắn không bình thường. Thì ra cha hắn căn bản là không hề chết, mà là trốn trong bóng tối tìm cơ hội để hại hắn!

Nhưng một người cha, vì sao lại dùng trăm phương ngàn kế hại con mình đây? Tất cả những chuyện này thật sự làm người ta không thể tưởng tượng được. Mà sau chuyện của bà lão, Chu Thiên đã biến thành một hiếu tử, tuy biết cha muốn hại mình, vẫn quỳ xuống cầu xin tôi và Nhất Sơ cứu ông lão. Tôi bị hiếu tâm của hắn làm cảm động, muốn tới cứu ông lão, lại phát hiện hồn phách của lão đã tiêu tán hơn phân nửa, căn bản không cứu được.

Tôi hỏi Nhất Sơ đây là sao? Không ngờ Nhất Sơ lạnh lùng nói:

“Ngươi cho rằng Biện Hòa chỉ cần một đêm là có thể luyện ra phân thân sao? Đó là vì ông lão này đã dùng linh hồn của mình để cho Biện Hòa luyện hóa, cho nên khi Biện Hòa hồn phi phách tán, ông ta cũng sẽ gặp phản phệ.”

Tôi nghe xong không biết nên nói gì, đành phải nâng Chu Thiên dậy. Nhất Sơ nghĩ nghĩ rồi ngồi xổm bên cạnh ông lão, nhàn nhạt hỏi:

“Trước khi chết, có thể nói rõ vì sao lại làm như vậy không?”

“Khụ…”

Ông lão phun ra một ngụm máu tươi, cố sức mà hỏi lại một câu:

“Tiểu tử, ngươi nghe qua điển cố Chu thị thủ linh chưa?”

“Cái gì, ngươi là người của Chu thị?”

Nhất Sơ sửng sốt, tiếp đó trong ánh mắt tràn ngập tôn kính, chậm rãi đọc một bài thơ cổ:

“Chu thị thủ linh Nam Sơn trắc, thiên tái phong vân tang điền một, xú thê vô hối chung thân niệm, niết bàn sơn thủy vị Biện Hòa.”

Ông lão lẳng lặng nghe Nhất Sơ đọc xong thì nhìn Chu Thiên mấp máy muốn nói cái gì, nhưng còn chưa kịp nói ra đã nhắm mắt lại.

“Cha!”

Chu Thiên ôm ông lão gào khóc. Tôi không chịu được loại tang thương này, kéo Nhất Sơ ra ngoài, hỏi hắn Chu thị là ai, bài thơ đó có ý nghĩa gì. Nhất Sơ nói, Chu thị kỳ thật chính là thê tử của Biện Hòa, vì vợ mình diện mạo xấu xí, Biện Hòa liền bỏ vợ, cưới một nữ nhân xinh đẹp khác. Nhưng trời còn có khi mưa gió thất thường, Biện Hòa hiến Hòa Thị Bích không những không được ban thưởng, ngược lại còn bị chặt hai chân, nữ nhân xinh đẹp kia liền vứt bỏ Biện Hòa.

Ngược lại Chu thị bị bỏ rơi vẫn luôn dốc lòng chăm sóc Biện Hòa, làm Biện Hòa cảm động lệ nóng doanh tròng, sau khi Biện Hòa chết, Chu thị canh giữ cạnh mộ sống nốt quãng đời còn lại. Cho nên Chu thị thủ linh là tượng trưng cho sự trung trinh! Nhất Sơ nói tới đây thì thở dài, nhìn Chu Thiên trong phòng nói:

“Hậu nhân Chu thị vì hoàn thành di nguyện tổ tiên nên đời đời kiếp kiếp canh mộ cho Biện Hòa. Lão ta có thể thao túng âm linh Biện Hòa, vậy thì chính là người giữ mộ. Mà vì sao lão lại muốn hại con mình thì ta nghĩ chỉ có mẹ của Chu Thiên là biết…”

Quả nhiên, khi chúng tôi trở về kể lại sự tình cho bà lão, bà ta lập tức thất thanh khóc rống, run rẩy không thôi nói:

“Ông à, sao lại ngu ngốc như vậy, ông bảo tôi biết sống thế nào đây.”

Thì ra Chu Thiên không phải là con ruột của ông lão, mà là trong khi ông lão tham gia quân ngũ, bà lão bị du côn trong thôn cưỡng hiếp mà sinh ra. Ông lão xuất ngũ trở về đã thấy Chu Thiên, biết đó không phải là con ruột của mình, nhưng lão vẫn rất yêu vợ mình nên không vạch trần. Lão vẫn luôn lén hỏi thăm tin tức, cuối cùng biết được tên du côn kia đã mắc bệnh mà chết.

Lửa giận không có chỗ phát tiết, ông lão đành phải trút giận lên đứa con hoang này, nhưng vì không muốn bà lão thương tâm, mới nghĩ cách tìm âm vật giết người. Lão đau khổ vạch kế hoạch hơn nửa đời người, cuối cùng lại vì tôi xuất hiện thất bại, đây có lẽ là ý trời. Nhưng nhìn ánh mắt cuối cùng của ông lão trước khi chết thì có lẽ là đã nhận đứa con trai này. Dùng cái chết để đổi lấy tấm lòng hiếu tâm của Chu Thiên, cũng coi như là chết có ý nghĩa!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297