Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 98
Phần 98

Tôi kéo Lão Lý lại…

“Hắn cũng là vì miếng cơm thôi, kiếm sống không dễ dàng, tất cả mọi người có chỗ khó xử. Đừng gây chuyện, đi gặp bằng hữu của ngươi mới là quan trọng.”

Lý mặt rỗ nghe vậy mới từ bỏ…

“May cho hắn mạng lớn, lão tử hôm nay có chuyện quan trọng, nếu không phải bắt hắn nói cho ra lẽ. Lúc lão tử tung hoành giang hồ hắn còn đang cởi truồng chạy ngoài đường.”

Tôi cũng không muốn nói gì thêm với hắn. Lý mặt rỗ vẫn tiếp tục khoác lác…

“Huống chi chúng ta dáng dấp anh tuấn phong lưu tiêu sái lỗi lạc, vừa nhìn đã biết không thể là người xấu a. Ngu dân, đó chính là một tên đại đại ngu dân. Hắn hoài nghi hai chúng ta, thật đúng là mắt chó bị mù.”

Tôi thật không nhịn được, cẩn thận quan sát vẻ ngoài xấu xí của Lý mặt rỗ, da mặt của hắn lỗ chỗ mấp mô như bề mặt của mặt trăng, nào có vẻ gì là anh tuấn phong lưu tiêu sái, tôi liền ho nhẹ một tiếng. Lý mặt rỗ lúng túng nhìn tôi cười cười…

“Ta nói ngài, là ngài.”

“Nhưng, Lý mặt rỗ, ta rất bội phục ngươi.”

Tôi khó khăn lắm mới nghiêm túc được nói…

“Ngươi dù có chút gian manh, mồm mép dẻo quẹo nhưng quen biết không ít bằng hữu, tam giáo cửu lưu, không có gì mà ngươi không quen biết…”

Không chờ tôi nói xong, Lý mặt rỗ đã kích động nói “Đúng vậy! Người hành tẩu trong giang hồ là dựa vào một chữ “nghĩa”. Nếu không có bằng hữu thì còn lăn lộn thế nào? Trương gia tiểu ca, không phải ta khoác lác, trong nghề này, không có ai mà Lý mặt rỗ ta không quen biết, muốn làm gì, đi đường nào, cứ nói cho ta hay, ta đảm bảo với ngài chắc chắn sẽ làm được, nếu không chữ “Lý” trong họ của ta sẽ viết ngược.” Trong lời nói lộ ra chút đắc ý. Tôi cười cười, chỉ sợ còn nói nữa sẽ khiến Lý mặt rỗ tự thổi bản thân hắn bay lên trời mất, đành phải đổi chủ đề…

“Vị huynh đệ này của ngươi xem ra có chút vốn liếng a.”

“Cái rắm!”

Lý mặt rỗ nhếch miệng…

“Trương gia tiểu ca, hai ta quen biết đã lâu, ta có chuyện gì cũng không dám giấu diếm ngươi. Nói thật với ngươi, tổ tiên nhà hắn nghèo vô cùng. Nghèo tới mức nào? Một chút cũng không dám nói láo, ăn xin đi ngang qua nhà bọn hắn xin ở nhờ một đêm, sáng hôm sau trước khi đi còn cho nhà hắn mười đồng tiền.”

Tôi thực sự nhịn không được, phốc phốc cười ra tiếng.

Lý mặt rỗ vừa cười vừa nói…

“Cũng may vị huynh đệ đó cũng có chút tiền đồ! Huynh đệ bọn họ có bốn người, kẻ thì ngồi tù, kẻ thì chết, cuối cùng chỉ còn lại hắn không sao. Năm đó có một thương nhân buôn trà đi ngang qua thôn, xem chừng lúc ấy thực sự thiếu người, thấy hắn trung thực nên đã thu hắn làm đồ đệ. Nếu không phải như thế, hắn đã sớm chết đói. Thương nhân buôn trà đó mấy năm sau đã bệnh chết, vị huynh đệ đó liền thuận tay tiếp nhận việc buôn bán của sư phụ, mấy năm trước rất khó khăn, có ai nhàn rỗi đi uống trà? Cho nên công việc buôn trà cũng chỉ tàm tạm, mấy năm gần đây tốt hơn, mọi người mới bắt đầu biết thưởng thức trà. Lại thêm thời tiết phương Nam phù hợp, chất lượng lá trà cũng không tệ, công việc của vị huynh đệ đó mới dần dần tốt lên. Có đôi khi ta cũng nghĩ, không hiểu lý lẽ ở đâu? Lúc trước hắn là có mệnh ăn mày, bây giờ lại ở biệt thự, lái xe sang, ăn ngon uống sướng. Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, con người thật sự là không thể so sánh với nhau, người so với người làm ta tức chết.”

(Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây: Thành ngữ nói về con sông Hoàng Hà có chu kỳ 60 năm, cứ 30 năm đổi hướng một lần, nếu bên này là phía Tây, thì sau 30 năm, nó đổi thành hướng Đông. Ý nói sự đời thay đổi, chưa biết trước được điều gì. Ở VN có câu tương tự là “sông có khúc người có lúc”)

Lý mặt rỗ nói xong, bước đến trước một căn biệt thự lịch sự tao nhã.

“Chính là nơi này.”

Lý mặt rỗ chỉ vào cửa nói. Xung quanh biệt thự có một luồng khí tức rất kỳ quái, không khí ở đây cũng vì thế mà trở nên oi bức. Có chút không đúng a.

“Kiềm chế một chút.”

Tôi mở miệng nhắc nhở Lý mặt rỗ. Lão Lý cẩn thận tiến lên nhấn chuông cửa. Không bao lâu sau, một nam nhân trung niên sắc mặt xám trắng ra mở cửa. Hắn cẩn thận kéo cửa từng li từng tí hé ra một đường nhỏ, cảnh giác nhô ra nửa cái đầu, thấy người đến là Lý mặt rỗ mới thở ra một hơi, từ từ mở cửa ra…

“Mặt rỗ, ngươi đã tới.”

Thanh âm của hắn khàn khàn khó nghe, không hề hợp với tướng mạo, tựa như thanh âm của một lão nhân sắp chết vậy.

Khuôn mặt hắn giống như đã lâu không tiếp xúc với ánh mặt trời, không có một chút huyết sắc, mạch máu màu xanh rất rõ ràng như nét vẽ trên sứ Thanh Hoa, mười phần kinh khủng. Lý mặt rỗ bị bộ dáng của hắn làm giật mình…

“Lão Cảng, sao ngươi… sao ngươi lại trông như quỷ thế này?”

Lý mặt rỗ hiển nhiên rất kinh hãi, lời chuẩn bị từ trước cũng không nói ra được, thậm chí hắn đã bước một chân vào cửa cũng thu lại. Trong nhà Lão Cảng, trong phòng khách hoàn toàn không có một tia sáng, màn cửa bị che kín, trong phòng gió thổi sưu sưu, lộ ra mấy phần quỷ dị. Lão Cảng như bắt được cây cứu mạng, tóm lấy Lý mặt rỗ…

“Mặt rỗ, ngươi mau cứu ta, còn như vậy nữa, ta chỉ có đường chết.”

Hắn đột nhiên cử động làm Lý mặt rỗ giật mình…

“Ta không phải đã tới sao? Ngươi yên tâm, ta tới để cứu ngươi. Ngươi buông tay ra, ngươi buông tay ra trước đã.”

Mặc cho Lý mặt rỗ nói thế nào, Lão Cảng vẫn không chịu buông tay, thậm chí còn quỳ xuống.

“Mẹ kiếp, lão Cảng, ngươi mau buông tay, con mẹ nó ngươi bóp quá mạnh…”

Lý mặt rỗ kêu đau. Coong, coong, coong! Đúng lúc này, trong phòng đột nhiên có tiếng chuông đồng hồ điểm giờ kêu vang. Ba giờ rồi. Ba tiếng chuông đồng hồ này vang lên mười phần cổ quái.

Tiếng thứ nhất phảng phất mười phần xa xôi, giống như đi lại trong núi nghe được ở phương xa truyền đến tiếng chuông chùa buổi sớm. Tiếng thứ hai lại phảng phất như ở rất gần chúng tôi, giống như có một cái chuông lớn kề bên lỗ tai chúng tôi mà gõ, thanh âm đinh tai nhức óc, cơ hồ muốn đâm xuyên màng nhĩ. Tiếng thứ ba nếu nói là chuông đồng hồ, chẳng bằng nói là tiếng một nữ nhân gào thét thảm thiết, thanh âm tràn ngập sự không cam lòng và phẫn uất, thậm chí tôi còn ngầm nghe thấy một tia thanh âm kỳ quái, giống như là dùng móng tay dài cào lên sàn nhà. Ba tiếng chuông đồng hồ vang lên, lão Cảng như mất đi toàn bộ sức lực, ngã ngồi trên mặt đất, hai mắt trở nên trống rỗng vô thần. Hắn run rẩy nói…

“Chuông vang rồi, đồng hồ vang rồi…”

Lý mặt rỗ không đỡ lão Cảng, ngược lại còn quay đầu lại nhìn tôi. Tôi vừa tức vừa buồn cười…

“Ngươi nhìn ta làm gì? Mau đỡ hắn.”

Mới vừa rồi còn mở miệng ra là huynh đệ, lúc gặp nguy hiểm, hắn trở mặt còn nhanh hơn bất kỳ ai. Con người Lý mặt rỗ, lật khắp Tân Hoa từ điển (từ điển tiếng Trung hiện đại) cũng không tìm ra một từ thích hợp để hình dung hắn.

Lý mặt rỗ thấy tôi sắc mặt như thường, mới chậm rãi tiến lên đỡ tay lão Cảng. Động tác của hắn có mấy phần do dự, chỉ cần Lão Cảng hơi có chút kỳ lạ, hắn sẽ lập tức bỏ chạy. Lão Cảng lại không nhúc nhích, giống như một khối đá. Lý mặt rỗ thoáng thở ra một hơi, nhưng vừa mới sờ vào quần áo của Lão Cảng, Lý mặt rỗ như bị điện giật rút tay trở về…

“Trương gia tiểu ca, có chút… có chút không đúng.”

Hắn sợ đến mức nói lắp.

“Sao vậy?”

Tôi cau mày tới gần. Lý mặt rỗ chỉ vào hai mắt vô thần của Lão Cảng nói…

“Ngươi nhìn, quần áo của hắn ướt cả rồi.”

Cứ như vậy trong vài phút ngắn ngủi, Lão Cảng giống như bị bệnh nặng, trên người toát ra không ít mồ hôi lạnh, thậm chí còn thấm ướt quần áo. Nhưng điều kỳ quái là, trên mặt hắn vẫn khô cong, không hề có một giọt mồ hôi. Cái này có chút kỳ quái. Tôi đẩy Lý mặt rỗ ra, nhẹ nhàng đỡ Lão Cảng dậy. Lão Cảng dường như toàn thân đã mất đi khí lực, khẽ tựa vào người tôi, nhờ tôi ra sức mới miễn cưỡng ngồi được trên ghế sofa.

Tôi quay đầu nói với Lý mặt rỗ còn đang đứng ở trước cửa…

“Mở đèn.”

“Uhm.”

Lý mặt rỗ vội vàng đi tìm công tắc. Lão Cảng vốn yên lặng như đã chết bỗng nhiên nhảy dựng lên, tiếng nói vừa nhọn lại vừa mịn…

“Đừng… đừng bật đèn.”

Thanh âm hắn biến hóa quá nhanh, khiến tôi sửng sốt. Rốt cuộc là âm vật gì có thể tra tấn một người trở thành như vậy? Lòng hiếu kỳ của tôi đã bị đánh động.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297