Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 78
Phần 78

Tôi rõ ràng nhìn thấy trên mặt Triệu Quát lộ ra một tia kinh khủng tột độ tựa như gặp phải một sức mạnh tối thượng, sức mạnh mà y không thể nào chống đỡ. Tôi thầm nghĩ không biết thanh đao này rốt cuộc là bảo vật gì, lai lịch thế nào? Còn chưa kịp định thần, một đạo hắc sắc quang mang phá không mà lên, cùng lúc đó, tiểu đao trong tay gia gia cũng không thấy đâu nữa.

Triệu Quát còn đang thất kinh, quang mang đã cắt lên cổ y. Xoẹt! Đầu của thiếu nữ áo trắng bay ra, máu phun cao đến mấy mét. Thanh cổ kiếm trong tay thiếu nữ lập tức keng một tiếng rơi xuống đất. Một cỗ hắc khí từ thanh cổ kiếm bay lên, tựa hồ muốn chạy trốn. Gia gia cũng sẽ không cho y cơ hội, không biết gia gia từ đâu móc ra một bình sứ nhỏ, sau đó hướng về cỗ hắc khí mở ra.

Đạo hắc khí tựa hồ gặp khắc tinh, ở giữa không trung chạy loạn, nhưng bất luận thế nào cũng không trốn thoát khỏi lòng bàn tay gia gia. Gia gia trừng mắt, cỗ hắc khí liền bị hút vào trong bình sứ. Cùng lúc đó, các khô lâu binh trong sơn cốc như mất đi linh hồn, tất cả đều răng rắc chia năm xẻ bảy, xương cốt áo giáp rơi lả tả trên đất. Bịch bịch! Tôi đang nghĩ ngợi muốn nhặt lấy chút âm vật trên những khung xương này để kiếm chút phí tổn thất tinh thần, nhưng xương khô lại như khối băng, phút chốc đã hòa tan trên mặt đất, sau đó chậm rãi biến mất.

Bạch Mi thiền sư chắp tay trước ngực, niệm một câu “A di đà Phật.” Tôi không biết thiền sư niệm có hữu dụng không, nhưng trong lòng mỗi người hoặc nhiều hoặc ít đều có chút an ủi. Có lẽ Phật kinh này vốn dùng để siêu độ Triệu Quát. Lúc này Tiểu Nguyệt trốn trên sườn núi cuối cùng đã đi xuống, nàng có chút buồn bã nói…

“Đáng tiếc cô nương ấy chết rồi.”

Tôi lúc này mới nhớ đến, thiếu nữ kia đã thành kẻ chết thay cho Triệu Quát, bị gia gia chém đứt đầu. Gia gia lúc này chắp tay đi tới, khẽ cười nói…

“Không sao, cô nương này tuổi thọ chưa hết, ta vẫn có cách.”

Nói xong người sai tôi đi nhặt lại đầu của thiếu nữ. Mặc dù đầu của thiếu nữ đã chuyển nhà, nhưng không biết vì sao vẫn hít thở, tôi giật nảy mình. Gia gia ngồi xổm xuống bỏ vào trong miệng thiếu nữ một đạo phù chú, sau đó mới nói với chúng tôi…

“Sau này trở về, tìm một gốc cây liễu làm quan tài, nhất định phải là cây liễu già sinh trưởng bên bờ sông ba mươi năm trở lên, sau đó bỏ thân thể và đầu cô nương này vào trong quan tài, trong đó bỏ thêm bảy bảy bốn mươi chín con đỉa, vùi sâu vào trong đất, sau ba ngày đào ra nàng sẽ tỉnh lại.”

Tôi đang buồn bực biện pháp này rốt cuộc có đáng tin không, chợt nghe Bạch Mi thiền sư nói…

“Diệu Dương huynh, còn chưa nói được hai câu đã muốn đi?”

Tôi ngẩng đầu nhìn, lúc này mới phát hiện gia gia đã đi xa mười mấy mét, chỉ để lại một bóng lưng. Tôi vội vàng gọi…

“Gia gia, người còn chưa nhìn mặt cháu dâu!”

“Đã nhìn rồi…”

Tôi còn muốn nói thêm, gia gia đã càng đi càng nhanh. Tôi đuổi theo mấy bước, cái bóng của gia gia đã càng lúc càng mông lung, cuối cùng biến mất trong đêm tối. Tôi có chút thương tâm nhìn theo, toàn thân run rẩy, không biết phải nói gì. Sau đó, Trần liên trưởng đưa chúng tôi vào trong tháp canh. Chúng tôi đang ở trong phòng của Trần liên trưởng, nhìn thanh cổ kiếm mà bàn luận ầm ĩ.

“Không ngờ một thanh cổ kiếm thông thường mà có thể dẫn đến tai nạn lớn như thế.”

Tôi nói.

“Kiếm là chết, người là sống, thứ dẫn phát tai nạn cũng không phải là thanh kiếm này, mà là lòng cừu hận của con người.”

Nhất Sơ nói. Trần liên trưởng đối với nghề này không hiểu rõ, nhưng việc khô lâu binh hồi sinh hắn đã chính mắt nhìn thấy.

“Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ta thật không tin trên thế giới này có loại đồ vật quỷ thần như vậy a.”

Trần liên trưởng đầu đầy mồ hôi nói.

“A di đà Phật.”

Bạch Mi thiền sư chắp tay trước ngực…

“Trần thí chủ vẫn nên quên chuyện này đi.”

“Vì sao?”

Trần liên trưởng hơi kinh ngạc.

“Bởi vì chính phủ sẽ không tiếp nhận chuyện phong kiến mê tín như vậy.”

Bạch Mi thiền sư nói.

“Nhưng ngàn vạn bộ xương trắng còn ở trong sơn cốc, chứng cứ vô cùng xác thực, không cách nào chống chế được!”

Trần liên trưởng có chút cố chấp. Bạch Mi thiền sư lắc đầu…

“Ngươi còn quá trẻ, Trần thí chủ nếu không tin, ngày mai có thể phái người đi tìm trong sơn cốc. Nhưng lão nạp đoán rằng, ngươi khẳng định ngay cả nửa cục xương cũng không tìm được.”

Bạch Mi thiền sư nói lời này gọn gàng dứt khoát, Trần liên trưởng lúc đầu có chút không vui, nhưng lại nghĩ tới Bạch Mi thiền sư và cấp trên có quan hệ lại không dám nói gì. Hôm sau trời vừa sáng, Trần liên trưởng mang theo hai xe tải lớn chở đầy binh sĩ, lên núi đào xương. Kết quả giống như Bạch Mi thiền sư nói, liên tục đào ba ngày vẫn không thấy nửa cục xương.

Bốn mươi lăm vạn đại quân như thủy triều cứ như vậy vô thanh vô tức biến mất, không ai biết bọn chúng đã đi đâu. Thanh cổ kiếm là văn vật quốc gia, cho nên tôi cuối cùng đã giao viện bảo tàng Vũ Hán, được giám đốc viện bảo tàng coi là trấn viện chi bảo, bày trong tủ kính lớn nhất. Mặc dù trong lòng mười phần đau xót, nhưng đây cũng là chuyện không có cách nào khác, tôi chỉ là một thương gia đồ cổ bình thường, đồ cổ bình thường thì tôi dám mua bán, nhưng không dám động vào quốc bảo.

Kết quả này, từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy thanh cổ kiếm đó đã dự liệu được. Bởi vì không có lợi ích gì mà lại rất nguy hiểm, cho nên tôi mới không dám thu nó. Lại không nghĩ rằng nhờ sai sót ngẫu nhiên mà tôi vẫn bị cuốn vào chuyện lần này. Một tuần sau thiếu nữ đã tỉnh lại, vết thương trên cổ cũng khép lại như kỳ tích, nàng không có một chút ký ức nào về chuyện lúc trước. Chỉ mơ mơ màng màng nói mình mơ một giấc mộng rất dài, thấy mình hóa thân thành một võ tướng, bị địch nhân vạn tiễn xuyên tâm.

Chúng tôi đều đoán được, giấc mơ của nàng chính là hồi ức của Triệu Quát. Thiếu nữ tên thật là Triệu Lâm, tổ tiên nàng có phải là người Triệu quốc thời Xuân Thu Chiến Quốc hay không đã không thể kiểm tra. Nhưng chúng tôi có đầy đủ lý do tin rằng nàng là hậu nhân của Triệu Quát. Mỗi người đều có cừu hận, điều khác biệt chính là cách ngươi đối xử với nó. Ngươi càng so đo, lửa cừu hận sẽ càng vượng, cuối cùng thậm chí hại ngươi dẫn lửa tự thiêu.

Độ tận kiếp ba huynh đệ tại, tương phùng nhất tiếu mẫn ân cừu!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297