Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 84
Phần 84

Kim giáp võ sĩ lắc nhẹ tay một cái đã cuốn tôi và cả Thiên Lang Tiên văng ra ngoài. Hắn âm trầm nhìn tôi rồi quay đầu đi về phía hành lang, lúc này tôi mới nhận ra sau lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nhân lúc tôi ngăn chặn hắn, mấy tên y náo đã chạy thoát, kim giáp võ sĩ cũng không định bỏ qua, cứ dọc theo hành lang đi về phía trước. Tôi nhặt lấy Thiên Lang Tiên, réo tên Lý mặt rỗ, kết quả thấy hắn trốn đằng sau một cái bàn, hai tay ôm đầu run lẩy bẩy. Tôi tức giận thở hổn hển mà kéo hắn đi, Lý mặt rỗ hung hăng nói…

“Trương gia tiểu ca, Trương gia tiểu ca! Ta thấy việc này bỏ đi thôi, thứ này chúng ta không đối phó được, chỉ là một ngàn vạn mà thôi, sau này nhận thêm mấy mối làm ăn nữa cũng có thể kiếm được con số đó.”

“Xem ngươi nói kìa!”

Tôi mắng. Lý mặt rỗ ôm chân bàn không chịu đi, vẻ mặt cầu khẩn nói…

“Con mẹ nó hắn quá dọa người, một đao chém xuống chặt người ta thành hai khúc, thần tiên cũng ngăn không được a, việc này ta không làm, ta không làm!”

Tiểu Nguyệt nói…

“Ta phát hiện hắn có một nhược điểm, hắn chỉ giết ác nhân, không giết người tốt.”

Tôi gật đầu, vừa rồi kim giáp võ sĩ có hai cơ hội để giết tôi, nhưng hắn không xuống tay, xem ra đây là một âm vật rất có nguyên tắc.

Lý mặt rỗ nghe Tiểu Nguyệt nói vậy đã bớt sợ hãi, nhưng vẫn có chút không yên lòng, hỏi Tiểu Nguyệt…

“Đệ muội, ngươi cảm thấy lão ca là người tốt ư?”

“Ngươi đương nhiên là người tốt.”

Lý mặt rỗ lúc này mới an tâm cười nói…

“Trương gia tiểu ca, ta đã nghĩ thông suốt. Phú quý hiểm trung cầu, nghề này vốn là nghề nguy hiểm, núi đao biển lửa cũng phải xông vào nha!”

Tôi đã không còn lời nào để nói, khinh bỉ nhìn hắn một cái. Tình thế nguy cấp, cũng không kịp tìm người, tôi nhìn bốn phía, trông thấy có một cái xe đẩy bị hất đổ xuống đất, trên đó có dao phẫu thuật, kẹp, kìm cầm máu gì gì đó, có thể là mới từ trong phòng phẫu thuật đi ra. Dao phẫu thuật cũng là đồ vật giết người đã nhuốm máu, tuy nói là giết người gián tiếp, nhưng cũng có thể coi là hung khí, có lẽ sẽ phát huy được tác dụng. Tôi bảo Lý mặt rỗ cầm khay lên, sau đó chúng tôi lên lầu hai. Trên hành lang, bóng đèn như bị hỏng, lúc sáng lúc tối, mỗi cánh cửa đều đã đóng chặt, bác sĩ y tá, còn có cả bệnh nhân đều trốn bên trong, không dám thở mạnh một tiếng, giống như trong nháy mắt không có ai vậy. Trước một cánh cửa có một thi thể đang quỳ, máu bôi đỏ cánh cửa, nhìn qua biết người này bị một đao đâm chết từ phía sau.

Tên y náo này có thể là muốn vào phòng trốn tránh, nhưng người bên trong sống chết cũng không chịu mở cửa, kết quả là bị kim giáp võ sĩ giết chết trong chớp mắt! Hiện giờ mấy tên y náo này đã trở thành sao chổi, không ai dám cho bọn hắn vào, chỉ có thể trốn đông trốn tây. Mới rồi còn ngang ngược, đảo mắt đã thành chuột chạy qua đường, ngẫm lại thật đúng là mỉa mai, tôi thầm nghĩ làm nghề gì cũng được, miễn là không phải loại nghề hại người để kiếm lợi này. Tôi gõ cửa, người bên trong nói…

“Đừng vào, chúng ta không muốn chết.”

“Có kẹp giấy, giấy trắng, bật lửa không?”

Tôi hỏi.

“Không có!”

“Thật không có? Vậy ta đạp cửa vào đó.”

Tôi uy hiếp nói. Người bên trong sợ tôi làm thật, vội vàng nói…

“Chờ một chút.”

Một lát sau, một cái thùng giấy từ trong khe cửa đưa ra, sau đó phanh một tiếng cửa đã đóng lại, thật đúng là thói đời.

“Trương ca, cần những vật này làm gì?”

Tiểu Nguyệt hỏi.

“Còn nhớ Nhất Sơ làm hạc giấy truy tìm âm vật không?”

Tôi cười nói.

“Nhớ a!”

“Hôm nay ta sẽ cho nàng xem.”

Tôi nói.

Chiêu đó của Nhất Sơ tôi đương nhiên là không biết rõ, chỉ có thể vụng về bắt chước, tôi dùng bật lửa đi hơ cằm thi thể, cằm của thi thể rung rung, đến khi bật lửa nóng đến mức tôi không cầm được nữa, mới có một giọt dầu nhỏ chảy ra. Thi thể mới chết rất khó chiết được thi du (dầu từ thi thể), nhưng chút xíu này là đủ rồi. Tôi bảo Tiểu Nguyệt gấp giấy thành một con thuyền nhỏ, sau đó nhỏ thi du lên thuyền, đặt vào trong vũng máu dưới đất, thuyền giấy trong nháy mắt bắt đầu chuyển động! Nhân lúc này, tôi khép hai mắt thi thể lại, lấy kẹp giấy đặt lên mí mắt thi thể, thấm chút dầu tiết ra trên da thi thể, sau đó xâu thành chuỗi đeo vào thắt lưng.

“Trương ca, thuyền giấy đứng yên rồi.”

Tiểu Nguyệt bỗng nhiên nói. Tôi cúi đầu nhìn, thuyền nhỏ dính thi du có chút nhếch lên, dường như là đang chỉ về một hướng, tôi nói…

“Đại pháo ở hướng đó, đi!”

Chúng tôi theo cầu thang, đi tìm từng lầu một, khi đến lầu năm, tôi ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc. Hiện trường vô cùng thê thảm, trên mặt đất có ba thi thể, một bị chém ngang lưng, hai nửa thân thể cách nhau hơn mười mét, ở giữa là máu tươi và gan ruột. Một thi thể khác cũng bị chặt thành hai nửa, tay chân cũng bị chặt đứt, một đoạn ruột treo trên bóng đèn, máu chảy đầy đất.

Hai thi thể đầu tiên đều là y náo, thi thể thứ ba lại là một bác sĩ, xem ra trước khi chết đang điên cuồng tháo chạy, kết quả đầu bị chặt đứt một nửa, có thể thấy rõ óc bên trong.

“Tiểu… Tiểu ca, sao hắn lại giết cả bác sĩ, không phải nói chỉ giết người xấu thôi sao?”

Lý mặt rỗ sợ đến đầu lưỡi cứng cả lại. Tôi phát hiện trước ngực bác sĩ phình lên, móc ra xem thì là một xấp Euro thật dày, vẫn còn mới tinh, đổi sang nhân dân tệ chắc phải hơn mười vạn. Bác sĩ mang nhiều tiền như vậy trên người, lại là ngoại tệ, vừa nhìn đã biết là nhận phong bì.

“Nhận phong bì cũng giết sao?”

Tiểu Nguyệt kinh ngạc nói.

“Mặc dù nhận phong bì là không đúng, nhưng làm như vậy là quá mức rồi, chúng ta phải nghĩ biện pháp ngăn cản hắn.”

Lý mặt rỗ tiếp lấy xấp Euro trên tay tôi, chuẩn bị nhét vào trong ngực. Tôi trừng mắt liếc hắn một cái, hỏi hắn có muốn sống nữa không, lúc này hắn mới ngượng ngùng trả lại, kiếm cớ nói…

“Ta đã lớn như vậy vẫn chưa từng thấy Euro hình dáng thế nào.”

“Nhưng cái phong bì này cũng quá hào phóng đi?”

Tiểu Nguyệt nói…

“Cô của ta phẫu thuật tử cung, cũng chỉ nhận một ngàn tệ bồi dưỡng mà thôi, hơn mười vạn thật quá khoa trương…”

Tôi cầm thẻ bác sĩ xem xét, là người của khoa não, lập tức hiểu ra…

“Là tối qua mỹ phụ trung niên đưa tiền cho hắn!”

Ca phẫu thuật tối qua chí ít có đến năm sáu bác sĩ, nếu mỗi người đều nhận phong bì, vậy tức là bọn họ đều là con mồi của kim giáp võ sĩ. Ghét ác như thù mà đến mức này thì không phải là chính nghĩa, mà là biến thái! Lúc này, trên lầu đột nhiên có tiếng cầu cứu. Chúng tôi chạy lên thấy kim giáp võ sĩ đang đuổi giết một bác sĩ, hắn vừa chạy vừa điên cuồng gõ cửa, nhưng không ai mở cửa ra. Lúc này hắn nhìn thấy chúng tôi, chạy tới bắt lấy cánh tay tôi nói…

“Đại sư, đại sư, mau cứu ta.”

Tôi bảo Lý mặt rỗ ném dao phẫu thuật, kìm cầm máu về phía kim giáp võ sĩ, Lý mặt rỗ làm theo thì bóng hình kim giáp võ sĩ lóe lên một cái rồi biến mất không thấy nữa.

“Có ích như vậy ư?”

Lý mặt rỗ kinh ngạc nói.

“Cũng chỉ có thể cầm chân hắn được một lát thôi, kìm cầm máu, kẹp cũng không cần nữa, giúp ta nhặt dao phẫu thuật lại, chút nữa còn dùng đến.”

Tôi lo lắng nói. Những thứ đồ dính máu này cũng không thể khắc chế kim giáp võ sĩ, mà chỉ là để nó cảm thấy chán ghét. Giống như người đi trên đường trông thấy một bãi cứt chó sẽ lách qua, nhưng nếu đang gấp, dù phải một cước giẫm lên cũng sẽ không để ý.

Tôi nhìn thẻ trên ngực vị bác sĩ kia, quả nhiên lại là khoa não, tôi hỏi hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bác sĩ nói đang họp trong phòng, bên ngoài đột nhiên kêu loạn, có người mở cửa ra xem, kết quả thân thể người đó khẽ đảo về phía sau, đầu đã bị chặt mất, toàn bộ bác sĩ trong phong lập tức sợ hãi bỏ chạy. Sau đó một người mặc kim giáp liền vọt vào phòng giết tứ tung, giết liên tiếp ba người, hắn và một người khác trốn thoát, nhưng người đó chạy được nửa đường đã bị chém chết…

“Những người chết đều là bác sĩ tham gia ca phẫu thuật não tối qua sao?”

Tôi hỏi.

“Sao ngươi biết?”

Vị bác sĩ có chút kỳ quái. Tôi bảo hắn lấy phong bì ra, vị bác sĩ xấu hổ móc trong ngực ra một xấp Euro, quả nhiên là của mỹ phụ trung niên đưa cho. Tôi hỏi hắn có muốn sống không, vị bác sĩ liều mạng gật đầu.

“Đưa tiền cho ta!”

Tôi vươn tay.

“Cái gì?!”

Vị bác sĩ kinh hãi…

“Ngươi muốn cướp tiền?”

“Con mẹ nó ngươi có muốn sống hay không!”

Vị bác sĩ mười phần không tình nguyện đưa tiền cho tôi, tôi quay người lại nhét toàn bộ số tiền vào hòm quyên góp tiền của hội chữ thập đỏ trên tường, vị bác sĩ liền khó hiểu nhìn tôi. Kim giáp võ sĩ hẳn là có thể cảm ứng được tà niệm trên người, cho nên tôi thay hắn xử lý số tiền kia, hắn sẽ an toàn hơn một chút. Lúc này, kẹp giấy rung bần bật, dường như là cảm ứng được cái gì, tôi vội vàng nói…

“Sắp tới rồi, mau bố trận!”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297