Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 31
Phần 31

Đại thúc cười lạnh nói “Lão lừa trọc, ta vẫn còn sống mà, đánh tiếp!” Bạch Mi thiền sư bất đắc dĩ đi tới, đang lúc tôi không chú ý, thiền sư không chút do dự quất phật châu xuống, đại thúc một tiếng hét thảm ngã trên mặt đất. “A di đà phật, lần này có thể tỉnh ngộ không?” – “Hỗn trướng!”

Bạch Mi thiền sư lại niệm phật hiệu rồi quất phật châu xuống “Có thể tỉnh ngộ không?” Tôi im lặng, phương thức Bạch Mi thiền sư phổ độ chúng sinh thật đúng là đặc biệt. Đại thúc giận dữ, nhấc kiếm lên, chật vật đứng dậy muốn cùng Bạch Mi thiền sư phân cao thấp. Bạch Mi thiền sư thừa dịp đối phương còn chưa đứng lên, lại vụt phật châu “Vậy lão nạp hôm nay lại khổ cực một phen, đánh cho ngươi tỉnh ngộ mới thôi.”

Tôi nín cười đến đỏ cả mặt, lúc này Bạch Mi thiền sư đâu giống một vị đắc đạo cao tăng a, quả thực là một tên lưu manh vô lại. Đại thúc nghịch thiên không thành, cho nên thiên kiếp cũng ngừng lại. Xa xa tôi liền thấy một đám thôn dân chạy tới, dẫn đầu là Lý mặt rỗ. Lão Lý trông thấy đại thúc mặt mũi sưng húp, lập tức vui vẻ “Chậc chậc, vừa rồi không phải rất uy phong sao? Lúc này sao không uy phong nữa?”

“Đại thúc, hóa ra là ngươi muốn hại bọn ta.” Trong đám đông, một người trẻ tuổi đi ra “Lão thái thái một tay nuôi ngươi lớn, thôn dân cũng cưu mang ngươi, ngươi vậy mà… Vậy mà tâm địa ác độc muốn hại chết chúng ta, ngươi rốt cuộc có lương tâm hay không.” Xem ra, Lý mặt rỗ đã đem đầu đuôi sự tình báo cho thôn dân, các thôn dân đều muốn hỏi tội đại thúc.

Đại thúc lạnh hừ một tiếng “Ha ha, nói như vậy, các ngươi giết cha mẹ ta, ta còn phải cảm ân các ngươi cho ta chút cơm cháo?” Đại thúc nói như vậy, các thôn dân lập tức im lặng nhìn nhau, trên mặt có vẻ áy náy. “Điều này cũng trách không được chúng ta.” Trong đám người, một cái lão giả đi ra “Nếu không phải cha mẹ ngươi chủ tâm hại chết thôn dân vô tội, chúng ta cũng sẽ không trừng phạt bọn hắn, lại nói, cái chết của bọn hắn, hoàn toàn là ngoài ý muốn.” Lão giả nói nhẹ nhàng.

Lão giả năm đó cũng tham gia bắt cương thi, cũng là người bị đôi vợ chồng kia chọn làm cống phẩm tế tự cương thi. Dưới sự trợ giúp của gia gia tôi, bọn hắn cuối cùng dùng Ngũ Linh Quan Tài chế trụ cương thi, mà đối với đôi vợ chồng kia cũng bị đuổi ra ngoài, đồng thời bắt bọn hắn thề muôn đời không được báo thù thôn dân.

Nhưng hiển nhiên đôi vợ chồng này không phải loại lương thiện, gặp phải Bất Hóa Cốt, sao chịu dễ dàng buông tha? Hai người sau đó lại vụng trộm trở lại, tiến vào nghĩa trang cất giữ Ngũ Linh Quan Tài, lại chuẩn bị thả cương thi đi. Nhưng hai người cuối cùng vẫn kinh động đến thôn dân trông coi nghĩa trang, các thôn dân dưới cơn nóng giận đã nhốt hai vợ chồng này trong lồng giam.

Tuy nói năm đó thời đại thay đổi, thôn dân ngu muội nhưng trong lòng họ cũng rõ ràng, hại hai mạng người là sẽ gặp rắc rối. Lúc ấy cũng không định hại chết hai người, chỉ muốn chờ trời sáng rồi báo cảnh sát để cảnh sát xử trí. Ai ngờ hôm sau nhìn lại, hai vợ chồng đã mất mạng, trên người có vết cắn của cương thi.

Các thôn dân đều sợ hãi, lập tức đem thi thể đi chôn. Mà lúc này, bọn hắn mới phát hiện bụng cương thi bị bới ra, một thanh hắc kiếm trong thân thể cương thi lộ ra, trên thân hắc kiếm toàn là long lân (vảy rồng), phóng ra hàn ý, người đến gần không ai không bị hàn ý làm cho run rẩy. Các thôn dân biết thanh hắc kiếm không phải bình thường, lại lần nữa tìm đến gia gia.

Gia gia biết thôn dân đã hại chết hai vợ chồng kia, rất phẫn nộ, nhưng nể tình bọn họ không cố ý nên không truy cứu. Chỉ bảo thôn dân đối xử tốt với đứa trẻ con của hai vợ chồng, thuận tay lấy hắc kiếm ra, đến ban đêm đem cương thi và thi thể hai vợ chồng đi hoả táng.

Mặc dù hai vợ chồng kia chết là gieo gió gặt bão, nhưng các thôn dân vẫn hổ thẹn trong lòng, những năm gần đây luôn bị lương tâm giày vò. Điều duy nhất bọn hắn có thể làm là mười năm liền dâng hương cho hai vợ chồng, chiếu cố cho đứa trẻ. Đại thúc sau khi nghe xong, cực kỳ bi thương, hung hăng trừng mắt nhìn đám người “Ngu muội, vô tri. Cha mẹ ta chỉ muốn lấy Thiên Niên Hàn Kiếm trong người cương thi mà thôi, các ngươi lại hại tính mạng bọn họ. Hừ, thật sự cho rằng như thế này là có thể chuộc tội rồi ư? Các ngươi hại, không chỉ là hai người, mà là một gia đình a, tương lai của một đứa bé a.”

Lão giả kia bất đắc dĩ thở dài “Những năm gần đây, bởi vì chuyện năm đó mà hổ thẹn trong lòng, mỗi ngày ta đều sống trong giày vò, nếu ngươi muốn báo thù, cứ việc nhắm vào ta là được. Đừng liên lụy đến những thôn dân vô tội này, năm đó xảy ra chuyện, bọn hắn có những người thậm chí còn chưa ra đời.” Đám người yên tĩnh, ánh mắt đều nhìn đại thúc.

Đại thúc nhìn mặt đất, thê thảm cười một tiếng “Thôi bỏ đi, oan oan tương báo đến khi nào, Long Tuyền sơn trang ta cũng không phải không nói đạo lý. Chỉ hy vọng phụ mẫu trên trời có linh thiêng, có thể tha thứ cho các ngươi.” Nói rồi đại thúc thất hồn lạc phách từ dưới đất đứng lên, từng bước một rời đi. Nhìn bóng lưng thê thảm kia, tôi bỗng có chút đồng cảm với hắn.

Đến khi thân ảnh đại thúc biến mất trong bóng tối, tôi mới khuyên các thôn dân trở về, phòng ốc sụp đổ cần phải sửa chữa. Tất cả mọi người không ai nói gì, chỉ quay người rời đi. Còn tôi thì cầm Kim Lũ Ngọc Y và Thiên Niên Hàn Kiếm lên, hàn ý trên kiếm biến mất hơn phân nửa, dưới trời nóng bức mà cầm Thiên Niên Hàn Kiếm, cả người mát lạnh, hết sức thoải mái.

Tôi đưa Kim Lũ Ngọc Y và Thiên Niên Hàn Kiếm cho Bạch Mi thiền sư, hỏi hiện giờ hẳn là đã biết điển cố của hai món đồ này rồi chứ? Thiền sư gật đầu, nhìn Kim Lũ Ngọc Y có một chữ “Lưu” thật to, như có điều suy nghĩ. Từ chữ “Lưu” đó, tôi cũng đại khái có thể đoán ra xuất xứ của Kim Lũ Ngọc Y.

Đây có lẽ là Kim Lũ Ngọc Y của Tây Hán chư hầu vương Lưu Thắng! Trung Hoa năm ngàn năm lịch sử, nhưng chỉ có duy nhất một Kim Lũ Ngọc Y lưu truyền lại, chủ nhân của nó chính là Tây Hán chư hầu vương Lưu Thắng (Lưu Thắng vua chư hầu thời Tây Hán). Kim Lũ Ngọc Y bên ngoài hoàn hảo, phía trên còn có một chữ Lưu, niên đại xa xưa, hẳn là không sai.

Tương truyền Lưu Thắng hoang dâm vô đạo, mỗi ngày đều phóng túng với vô số phi tử, căn bản không để ý tới triều chính. Cho nên Lưu Thắng cả đời có hơn một trăm hai mươi đứa con trai, khoa trương vô cùng. Hắn rất sợ chết, cho nên đặc biệt sai người chế tạo một kiện Kim Lũ Ngọc Y, bất luận đi đến đâu cũng mặc. Kim Lũ Ngọc Y này là Lưu Thắng tạo ra, là kiện Kim Lũ Ngọc Y đầu tiên mà sử sách ghi lại!

Mà đệ đệ cùng cha khác mẹ của Lưu Thắng là Quảng Xuyên Vương Lưu Bành Tổ, lại hoàn toàn ngược lại với Lưu Thắng, cả ngày lo nghĩ chuyện nước, cúc cung tận tụy đến chết mới thôi. Hắn mười phần nhìn không thuận mắt hành vi của Lưu Thắng, mấy lần cùng Lưu Thắng tranh luận, nhưng căn bản không nói được đối phương.

Lưu Thắng cả ngày say mê nữ sắc, cướp bóc dân nữ khắp nơi, Lưu Bành Tổ không cam lòng. Hắn biết tiếp tục như vậy sẽ khiến bách tính bất mãn, đến lúc đó tất sẽ xảy ra khởi nghĩa, uy hiếp đến giang sơn xã tắc Đại Hán! Nhưng Lưu Thắng tay cầm mười vạn hùng binh, trên người lại có Kim Lũ Ngọc Y, muốn giết hắn nào dễ như vậy? Cho nên Lưu Bành Tổ liền tìm công tượng (thợ khéo), dùng lãnh thiết (sắt lạnh) dưới băng sơn chế tạo hàn kiếm. Hắn mang hàn kiếm trên người, đến gặp Lưu Thắng, nói là Tây Vực tiến cống một nhóm mỹ nữ, muốn tặng cho Lưu Thắng.

Lưu Thắng tự nhiên là vui vẻ, liền mở tiệc chiêu đãi Lưu Bành Tổ. Trong bữa tiệc Lưu Thắng bị mỹ nữ Tây Vực mê mẩn tâm trí, nhân cơ hội này, Lưu Bành Tổ không chút do dự rút Thiên Niên Hàn Kiếm, xuất ra lực mạnh như chín trâu hai hổ, thành công đâm rách Kim Lũ Ngọc Y, Thiên Niên Hàn Kiếm xuyên qua thân thể Lưu Thắng!

Thấy huynh đệ cùng cha khác mẹ bị mình giết chết, Lưu Bành Tổ trong lòng áy náy, hắn chịu không nổi lương tâm giày vò nên dùng Thiên Niên Hàn Kiếm tự sát. Trước khi chết, Lưu Bành Tổ biết Lưu Thắng chết oan khuất, trong lòng có oán khí, tương lai tất thành cương thi.

Nhưng hắn lại không muốn thân huynh đệ của mình cứ như vậy bị đốt thành tro, hồn phi phách tán, liền lưu lại di thư cho Hán Vũ Đế, hy vọng có thể mặc Kim Lũ Ngọc Y lên bên ngoài thân xác của Lưu Thắng, còn Thiên Niên Hàn Kiếm thì phong lại bên trong thân xác.

Mặc Kim Lũ Ngọc Y bên ngoài, là lo lắng cừu địch của Lưu Thắng rất nhiều, khi xuống đất, Kim Lũ Ngọc Y có thể bảo vệ hồn phách của Lưu Thắng an toàn. Mà phong Thiên Niên Hàn Kiếm bên trong, là lo lắng tương lai một ngày nào đó, Lưu Thắng sẽ thi biến, hậu nhân có thể sử dụng Thiên Niên Hàn Kiếm đối phó cương thi.

Hiện tại xem ra, Lưu Bành Tổ rất có tiên kiến (dự đoán trước chính xác), Thiên Niên Hàn Kiếm quả thật có tác dụng lớn. Về phần Kim Lũ Ngọc Y mê mê hoặc lòng người, khiến người ta nhìn thấy tuyệt sắc nữ thi, hẳn là vì năm đó Lưu Thắng sau khi chết đã đem mỹ nữ chôn cùng a?

Tục ngữ nói nước có thể nâng thuyền cũng có thể lật thuyền, người có được lòng dân người, mới có được thiên hạ. Nếu là không lo nghĩ cho dân cho nước, cho dù ngươi có mặc vào khôi giáp cứng rắn, cũng sẽ có Thiên Niên Hàn Kiếm đâm xuyên tim ngươi!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297