Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 217
Phần 217

Tôi không nói gì, chậm rãi tới gần hắn, sau đó lấy trong túi ra một lá bùa, dùng hết chút sức lực cuối cùng chụp lên người hắn. Chu Thiên bị tôi chụp một cái thân hình lay động một chút, ngay sau đó không hiểu mà hỏi tôi đang làm gì vậy?

“Không… Không có việc gì.”

Xem ra hắn thật sự là Chu Thiên, tôi nhẹ nhàng thở ra, tiếp đó hôn mê bất tỉnh. Khi tôi tỉnh lại thấy mình đang nằm trong bệnh viện, trong phòng bệnh chỉ có một mình tôi.

Tôi ngồi dậy lắc lắc cái đầu nặng nề, lúc này mới nhớ ra có lẽ là mình bị mất máu quá nhiều mà hôn mê. Tôi không biết mình đã hôn mê bao lâu, cũng không biết trong khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì, trong lòng đột nhiên luống cuống. Nếu khi tôi hôn mê mà âm vật lại trở về quấy phá, Chu Thiên có thể sẽ gặp nguy hiểm! Nghĩ vậy tôi liền chuẩn bị xuống giường, hai chân lại truyền đến một trận đau nhức, tôi xốc chăn lên phát hiện hai chân bị quấn băng gạc thật dày.

“Con mẹ nó!”

Tôi bực tức đánh một quyền lên tường. Chân không giống với những chỗ khác, chân bị thương thì không thể đi lại, người làm nghề này như chúng tôi bị đau chân khác nào sói bị nhổ răng, chỉ có ngồi chờ chết. Tôi hiểu chỉ dựa vào chính mình thì khó mà qua được cửa ải khó khăn trước mắt, liền gọi cho Nhất Sơ hoặc và Lão Thử tiền bối cầu cứu. Không ngờ tìm cả nửa ngày cũng không thấy điện thoại, nhất thời không biết nên làm gì mới phải.

Đúng lúc này cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, sau đó một bác sĩ khoác áo blouse trắng đi đến, người này đeo kính rất dày, trên mặt còn đeo khẩu trang, nhìn thấy tôi thì nhẹ nhàng cười cười. Tôi chỉ có thể nhìn thấy hai mắt người này, cho nên chú ý thấy trong mắt hắn lộ ra một tia hung ác, tôi đột nhiên cảm giác nguy hiểm, vội vàng tóm lấy con dao gọt hoa quả trên tủ đầu giường, cẩn thận hỏi:

“Ngươi là kẻ nào?”

“À…”

Hắn thấy tôi kích động như vậy, xấu hổ đứng tại chỗ nói:

“Vừa rồi có người gửi đồ cho ngươi, bảo ta đưa tận tay ngươi.”

Nói xong hắn đưa một cái thùng giấy bự vào phòng rồi rời đi. Tôi nhẹ nhàng thở ra, đồng thời cảm thấy có chút không đúng, nhưng lại không thể nghĩ ra vấn đề ra ở đâu. Tôi cũng không nghĩ nhiều, xuống giường mở thùng giấy, nghĩ thầm ai lại gửi đồ cho tôi? Ngoài người nhà Chu Thiên, còn có ai biết tôi nằm viện sao? Trực giác cho tôi biết trong đó không có thứ gì tốt, chỉ là vì hiếu kỳ, tôi không nhịn được dùng dao gọt hoa quả mở thùng giấy ra.

Vừa mở ra tôi ngây ngẩn cả người, bên trong lại là cái rương đồng! Tôi bỗng nhiên nghĩ ra vì sao vừa rồi lại cảm thấy không đúng, vị bác sĩ kia khẳng định chính là kẻ giấu mặt phía sau màn, khi tôi theo dõi đã từng nhìn thấy hắn, cho nên hắn mới dùng khẩu trang che mặt, nhưng tôi vẫn dựa vào đôi mắt mà nhận ra hắn. Nhưng vì sao hắn lại muốn đưa âm vật tới đây? Tôi còn chưa nghĩ ra nguyên nhân, liền cảm thấy ngực rất khó chịu, cúi đầu thì kinh ngạc phát hiện âm linh đã từ trong rương đồng bay ra, nó hóa thành một cỗ sương mù màu đỏ vây quanh tôi.

Rất nhanh trước mắt tôi có một mảnh đỏ máu, toàn thân vô cùng đau đớn, hô hấp càng ngày càng khó khăn, tôi chỉ cảm thấy sức lực trên người bị rút cạn. Khi tôi cho rằng mình sắp chết thì áp lực trên người đột nhiên biến mất, sau đó tôi ngạc nhiên phát hiện làn sương đỏ biến thành bóng người, qua cửa sổ biến mất nhanh như chớp. Ngay sau đó tôi nghe thấy trong hành lang có tiếng bước chân dồn dập, sau đó cửa phòng bị đẩy ra, người vào là Nhất Sơ.

Tôi thấy hắn thì trong lòng lập tức kiên định, muốn chào hỏi hắn nhưng lại yếu ớt nói không nên lời, cuối cùng chỉ có thể nhìn hắn mà cười. Nhất Sơ nhìn thấy tôi dáng vẻ như thế này, mày kiếm lập tức dựng lên, khi hắn nhìn đến cái rương thì ánh mắt lập tức quay về bên cửa sổ. Tiếp đó hắn bảo tôi cứ ở lại bệnh viện đừng làm gì rồi nhanh như chớp nhảy ra khỏi cửa sổ đi mất. Sau khi Nhất Sơ rời đi, Chu Thiên tiến vào, hắn cẩn thận đi qua cái rương đồng, đỡ tôi lên trên giường, sau đó lấy trong túi ra điện thoại của tôi.

Tôi nhìn hắn chớp mắt, hắn hiển nhiên cũng hiểu ý của tôi, cười hắc hắc rồi kể lại. Tôi hôn mê đã một ngày một đêm, trong lúc đó Chu Thiên đi đón Nhất Sơ. Thì ra Nhất Sơ gần đây muốn phóng sinh 1000 con vật nhỏ để trả nợ âm, gọi điện thoại cho tôi thì Chu Thiên nghe máy. Chu Thiên biết Nhất Sơ là bạn của tôi, liền kể lại mọi chuyện cho hắn, Nhất Sơ lập tức tới đây. Nói xong Chu Thiên nhịn không được tán thưởng:

“Trương đại sư, người bạn này của ngươi thật lợi hại, mới đi tới ngoài hiên đã cảm giác được trong phòng bệnh có âm linh quấy phá…”

“Ha ha.”

Tôi cười, áp lực trong lòng nháy mắt đã biến mất. Đêm qua âm linh bị tôi đả thương, cho nên không dám đến tìm Chu Thiên gây phiền toái. Tối nay nó còn chưa kịp động thủ, Nhất Sơ đã giết đến, đây có tính là vận mệnh đã chú định sẵn rồi không? Tôi nghĩ hẳn là có. Qua nửa giờ, Nhất Sơ đã trở lại, sắc mặt hắn không tốt lắm, có chút uể oải nói thứ đó chạy quá nhanh, không đuổi kịp.

“Ngươi quá lợi hại, nó khẳng định là sợ tới mức chạy vắt giò lên cổ a!”

Tôi đã khỏe hơn một chút, nói đùa với hắn.

Tôi nỗ lực xuống giường, đi đến trước cái rương, đưa cái khăn tơ vàng và khối ngọc cho Nhất Sơ, thu lại nét cười nghiêm túc nói:

“Chính là thứ này vẫn luôn quấy phá, ngươi biết lai lịch thứ này không?”

Nhất Sơ không nói gì, quan sát khăn tơ vàng, sau đó ánh mắt lạnh lùng đánh giá khối ngọc, vẻ mặt dần dần trở nên ngưng trọng. Thấy hắn như vậy, tôi cũng căng thẳng. Chu Thiên lại càng là không dám thở mạnh, hai chúng tôi cứ như vậy không nhúc nhích nhìn chằm chằm Nhất Sơ.

Một lát sau hắn đột nhiên nói:

“Ta nghĩ ra rồi!”

“Cái gì?”

Tôi mau chóng hỏi.

“Hòa Thị Bích, đây là Hòa Thị Bích!”

Lần đầu tiên Nhất Sơ lộ ra vẻ kích động, gương trắng đã đỏ lên. Tôi nghe xong thì trong lòng nổi lên sóng nằm mơ cũng không thể nghĩ tới khối ngọc bình thường này lại là Hòa Thị Bích trong truyền thuyết! Nhưng lòng nhiệt tình của tôi rất nhanh đã tiêu tán, cảm thấy Nhất Sơ đã nhìn lầm. Đây không phải là nghi ngờ con mắt của hắn, mà là lịch sử ghi lại, sau khi Tần diệt 6 nước, Tần Thủy Hoàng đã cho người chế tác Hòa Thị Bích thành ngọc tỷ truyền quốc.

Từ đó về sau ngọc tỷ trở thành vật tượng trưng cho hoàng đế chí cao vô thượng, bị các đời tranh đoạt, cuối cùng biến mất trong dòng sông lịch sử. Tôi cảm thấy ngọc tỷ dù đã qua thời gian dài cũng sẽ không rách nát như thế này. Nhất Sơ dường như đã nhìn ra sự nghi ngờ của tôi, nhàn nhạt giải thích:

“Hòa Thị Bích kỳ thật là một khối ngọc hoàn mỹ không tì vết, ngọc tỷ chỉ là một phần trong đó thôi. Nếu ta đoán không sai, âm vật này chính là phần còn lại của khối ngọc sau khi chế tạo ngọc tỷ.”

“Nói như vậy thì còn có khả năng.”

Chu Thiên vuốt ve khối ngọc nói:

“Nhìn qua thì thật sự đúng là vật liệu còn thừa.”

Nhất Sơ gật đầu, hỏi tôi có biết Biện Hòa nổi danh thời Xuân Thu không?

“Ta biết, là Biện Hòa đi Tây Dương sao, trên sách giáo khoa có nói.”

Tôi còn chưa nói gì, Chu Thiên đã ra vẻ hiểu biết mà mở miệng, nói xong còn cười lấy lòng Nhất Sơ, xem ra hắn đã hoàn toàn trở thành fan của Nhất Sơ rồi.

Tôi nhăn mày bực bội, ho nhẹ một tiếng nói người đi Tây Dương là Trịnh Hòa, Biện Hòa là người đầu tiên trong lịch sử phát hiện ra Hòa Thị Bích. Nói đến đây tôi bỗng nhiên nhận ra, vô cùng khiếp sợ hỏi Nhất Sơ:

“Ý ngươi là âm linh kia là Biện Hòa?”

“Không sai, bằng không sao lại không thấy hai chân hắn đâu?”

Nhất Sơ quả quyết nói, tôi nghĩ nghĩ quả thật đúng là có chuyện như vậy.

Theo truyền thuyết Biện Hòa là một nông phu khổ cực, là người nước Sở thời Xuân Thu, có một lần vào trong núi nhặt được một khối ngọc thô, sau đó hiến cho Sở Lệ Vương. Lệ Vương gọi mấy người am hiểu về ngọc tới giám định, kết quả đám người đó nhất trí cho rằng chỉ là một cục đá, Lệ Vương giận dữ, cho rằng Biện Hòa lừa mình, phạm tội khi quân, sai đao phủ chặt bỏ chân trái của hắn. Không lâu sau, Lệ Vương chết, Sở Võ Vương lên ngôi, Biện Hòa lại đem khối ngọc hiến cho Võ Vương. Võ Vương cũng sai người tới giám định, kết quả cũng nói là cục đá, Võ Vương lại bắt tội chém chân phải của Biện Hòa…

Sau khi Võ Vương chết, Sở Văn Vương lên ngôi. Biện Hòa ôm ngọc đến dưới chân núi khóc lớn, khóc ba ngày ba đêm. Nước mắt đã khô cạn, cuối cùng khóc ra máu. Văn Vương biết tin thì phái người tới hỏi hắn:

“Kẻ bị bị chém đứt chân trong thiên hạ rất nhiều, họ đều không khóc như vậy, vì sao ngươi lại khóc bi thương như vậy?”

Biện Hòa trả lời:

“Ta không phải khóc vì bị chặt chân, ta bi thương chính là vì có người nói ngọc thành cục đá, cô phụ khối ngọc truyền lại cho đời sau này a!”

Vì thế Văn Vương liền phái người cắt khối ngọc thô ra, bên trong quả thực có một khối ngọc đẹp đẽ sáng bóng. Vì thế liền gọi khối ngọc này là “Hòa Thị Bích”. Sau đó Hòa Thị Bích rơi vào tay Tần Thủy Hoàng, trở thành ngọc tỷ truyền quốc, khắc lên 8 chữ lớn “Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương”, trở thành thứ tượng trưng cho các đời quân vương.

Tôi không khỏi bội phục nhãn lực của Nhất Sơ, không có hai chân, mỗi ngày khóc lóc thảm thiết, điều này hoàn toàn ăn khớp với Biện Hòa. Chỉ là không rõ vì sao Hòa Thị Bích đã vang danh thiên hạ, mà Biện Hòa vẫn biến thành âm linh? Lại nói ông lão kia rốt cuộc là ai, vì sao hắn phải dùng âm vật hại Chu Thiên. Tôi đem mấy vấn đề này nói với Nhất Sơ, hắn xoa xoa huyệt Thái Dương suy nghĩ, cuối cùng cầm lấy khăn tơ vàng cẩn thận quan sát. Thấy hắn như vậy, tôi cũng hiểu rõ, việc Biện Hòa quấy phá tám phần là có liên quan đến cái khăn tơ vàng này!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297