Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 201
Phần 201

Từ châu Âu trở về, chuyện đầu tiên tôi làm chính là gọi điện thoại cho Nhất Sơ hỏi hắn có cần giúp gì không. Hắn nói sự tình đã giải quyết xong, lại hỏi tôi thế nào, tôi suy nghĩ rồi nói chuyện Long Tuyền Sơn Trang nhúng tay vào, sau đó hỏi hắn có biết mục đích của Long Tuyền Sơn Trang hay không. “Hẳn là không phải cố ý.” Nhất Sơ rất nhanh đã hiểu ý của tôi, nhưng hắn cho rằng chúng tôi đều đồng thời gặp phiền toái không phải là do Long Tuyền Sơn Trang làm khó dễ, còn nói nếu thật sự như vậy, Giang Bắc Trương gia sẽ không thể ngồi yên.

Tôi cũng cho là có lý, liền không nghĩ nhiều, sau đó gọi điện thoại cho Lão Thử tiền bối. Lão già này tuy rằng vô sỉ nhưng đã nhiều lần giúp tôi trong lúc nguy cấp, hơn nữa bản thân lão cũng là người của Trương gia, còn cùng bối phận với ông nội tôi. Cho nên bất tri bất giác tôi đã đối đãi với lão như với ông nội, thật sự lo lắng lão bị kẻ thù đuổi tới, xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

“Cháu trai, tìm ta có chuyện gì a?”

Điện thoại kết nối, giọng nói đáng khinh của Lão Thử tiền bối truyền tới. Nghe là biết lão vẫn ổn, tôi nhẹ nhàng thở ra, cười nói…

“Lão già này đừng chiếm tiện nghi của ta, cẩn thận ông nội ta trở về xử lý ngươi.”

Nói xong tôi nghiêm túc hỏi lão thế nào, có cần giúp gì không.

“Còn có thể thế nào, bọn chúng muốn tìm ta cũng không dễ dàng như vậy, nhưng ta muốn hoàn toàn thoát khỏi bọn chúng cũng không đơn giản. Cho nên ta dứt khoát mặc kệ, chạy loanh quanh Đông đi Tây ghé như đi du lịch.”

Lão Thử tiền bối không tim không phổi nói, tâm thái lạc quan này làm tôi phải bội phục. Chúng tôi nói chuyện một hồi, tôi đang chuẩn bị tắt máy, Lão Thử tiền bối lại hạ giọng, hỏi tôi gần đây có rảnh không.

“Hả?” Tôi nhăn mày lại, nghĩ thầm không phải là bảo tôi nhận vụ làm ăn nào đó chứ? Tôi mau chóng lắc đầu nói…

“Đừng lừa ta, lần này ta có thể sống mà trở về là đã không tồi, muốn nghỉ ngơi một thời gian.”

“Nói gì vậy, ngươi là cháu của Diệu Dương, có khác gì cháu của ta đâu?”

Lão cười hắc hắc, nói tiếp mấy ngày trước lão đi khắp nơi trốn tránh kẻ thù, khi đi ngang qua huyện Lâm Chương tỉnh Hà Bắc đã nghe được một việc lạ.

Đó là có một người bất chấp tuyết rơi lớn vẫn đi bắt thỏ rừng trên cánh đồng, kết quả người này đột nhiên biến mất, 3 ngày sau mới trở về. Vào đêm ngày người đó trở về, vợ và con đều chết trong nhà, thậm chí đầu cũng bị chặt đứt. Nhưng hắn không những không thương tâm, còn nhìn thi thể cười ha hả, hơn nữa thỉnh thoảng còn mắng vài câu, tựa như người chết là kẻ thù vậy.

Chuyện hắn biến mất 3 ngày các thôn dân đều biết, cho nên rất nhiều người cảm thấy hắn gặp phải cái gì không sạch sẽ, bị quỷ nhập, có người còn nói hắn cố ý giả ngây giả dại, chính là hắn muốn giết người. Nhưng cảnh sát điều tra lại phát hiện tinh thần của hắn bình thường, vợ và con cũng không phải do hắn giết. Thậm chí hiện trường không có dấu vân tay, vợ và con hắn dường như là tự cắt đầu vậy. Cuối cùng cảnh sát chỉ có thể qua loa kết án, Lão Thử tiền bối lại nhạy cảm ngửi được mùi quỷ dị trong đó, liền đến huyện Lâm Chương.

Quả nhiên, mấy ngày sau gần đó lại xảy ra mấy vụ kỳ án chặt đầu, cảnh sát sứt đầu mẻ trán mà không tìm được chút manh mối nào, lại phát hiện Lão Thử tiền bối cũng đang theo dõi chuyện này. Hai bên nói chuyện với nhau, Lưu cục trưởng của cục cảnh sát địa phương muốn mời Lão Thử tiền bối hỗ trợ. Không ngờ Lão Thử tiền bối chân trước mới vừa nhận lời, chân sau kẻ thù đã đuổi tới.

“Cửu Lân a, ta đã nhận tiền trà nước của cảnh sát, ngươi nhất định phải đến xử lý trọn vẹn, bằng không bảng hiệu của ta sẽ bị đập vỡ!” Lão Thử tiền bối ra vẻ đáng thương nói, thanh âm có bao nhiêu đê tiện thì đê tiện bấy nhiêu. Tôi cố ý trêu chọc lão, tức giận nói:

“Tiền là lão thu, việc lại để ta làm, tính toán không tồi, thiếu gia ta không làm!”

“Ngươi nhất quyết không làm?” Trong giọng lão lộ ra một tia uy hiếp.

Tôi nói…

“Không làm là không làm, lão có thể làm gì ta?”

“Vậy ta tự mình đi, nếu bị kẻ thù bắt giết, xem về sau ngươi gặp phiền toái thì tìm ai giúp.”

“Mẹ kiếp, xem như lão đủ độc ác…”

Tôi bất đắc dĩ nói, đối phó với lão ngoan đồng như vậy tôi đành bất lực, chỉ có thể đồng ý. Sau đó Lão Thử tiền bối cho tôi số điện thoại của Lưu cục trưởng, bảo tôi tới huyện Lâm Chương thì tìm người này.

Huyện Lâm Chương thời cổ đại có tên là Nghiệp Thành, là kinh đô của nước Ngụy thời Tam quốc, cũng là thành thị phồn hoa nhất phương Bắc, đáng tiếc qua hơn 2000 năm đã dần xuống dốc, hiện giờ kém xa Bắc Kinh, Thượng Hải. Nếu đã đồng ý với Lão Thử tiền bối, tôi cũng không trì hoãn, cùng Lý mặt rỗ lái xe tới huyện thành Lâm Chương. Tiểu Nguyệt và Như Tuyết đều là người phương Nam, vừa nghe nói đến phương Bắc thì lập tức kích động, nói muốn đi ném tuyết, đắp người tuyết. Cuối cùng tôi lấy lý do sắp đến Tết, yêu cầu các nàng chuẩn bị đồ tết mới ngăn cản được.

Khi tới Hà Bắc đã là buổi tối, thấy trên đường tuyết đọng quá nhiều liền ở đó nghỉ một đêm. Tôi đến nơi thì gọi điện thoại cho Lưu cục trưởng, nói rõ ý đồ của mình. Hắn nghe xong thì rất không vui, cho rằng Lão Thử tiền bối không làm được nên tìm một tiểu đồ đệ tới lừa gạt hắn. Nhưng tôi nói với hắn về thành tích phối hợp với cảnh sát phá án trong quá khứ, thái độ của hắn lập tức nhiệt tình. Mấy vụ dây chuyền xương người, bức tranh giết người, các vụ đại án loại này đều có trên hệ thống mạng thông tin của cảnh sát, tra là thấy, hắn đương nhiên là tin!

Sau đó Lưu cục trưởng yêu cầu chúng tôi đến ngay nhưng tôi nói không thông thạo địa hình và tình hình đường xá giao thông, chờ trời sáng sẽ tính. Không ngờ hắn lập tức tỏ vẻ muốn tới đón chúng tôi, tôi và Lý mặt rỗ đành phải chạy suốt đêm tới cục cảnh sát huyện Lâm Chương. Vừa xuống xe đã nhìn thấy một cảnh sát mày rậm mắt to mặc áo khoác, vội vã tới đón, kích động nói:

“Các ngươi cuối cùng đã tới rồi, nếu không ta cũng không biết phải làm sao!”

“Ngươi là ai?”

Lý mặt rỗ hừ một tiếng, cố ý làm bộ không quen biết.

Kỳ thật chỉ nhìn bảng tên cũng biết đó rõ ràng là Lưu cục trưởng, Lý mặt rỗ hỏi như vậy thuần túy là muốn phát tiết sự bất mãn, tôi cũng không ngăn trở. Quả nhiên, Lý mặt rỗ nói xong thì Lưu cục trưởng sửng sốt, sau đó ngượng ngùng tự giới thiệu: “Ta là Lưu Chính Nghĩa, là cục trưởng cục cảnh sát huyện Lâm Chương, ta thay mặt hương thân phụ lão huyện Lâm Chương hoan nghênh các ngươi!” Nói xong còn đưa tay ra.

Tôi nghĩ cũng không nên làm quá, liền mỉm cười bắt tay hắn, nhẹ nhàng nói: “Âm vật thương nhân Trương Cửu Lân.” Sau đó Lưu cục trưởng đưa chúng tôi tới văn phòng, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi than đá nồng đậm, phát hiện ra trong góc có một cái lò sưởi kiểu cũ đốt than, ngoài ra trong nhà có một cái bàn làm việc và mấy cái ghế dựa, trên bàn bày một xấp văn kiện thật dày.

“Huyện nghèo, không mua được máy sưởi, chỉ cần có thể làm việc là được.” Lưu cục trưởng cười mời chúng tôi ngồi xuống, sau đó rút một phần văn kiện đưa tới, tôi nhìn lướt qua phát hiện đó là tài liệu về mấy vụ án chặt đầu kỳ lạ, nhanh chóng đọc kỹ. Lão Thử tiền bối nói với tôi người đi bắt thỏ tên là Chu Phùng Xuân, thông tin về hắn xếp đầu tiên. Ngoài ra còn có 3 vụ khác tương tự, người thứ 2 là Vương Tráng Tráng, lúc xẩm tối đi chụp ảnh ở gần di chỉ Đồng Tước Đài thì biến mất, vài ngày sau về đến nhà, đêm đó bị chặt đầu.

Người thứ 3 là Lý Thiên Sinh, khi tan tầm hắn trên đường về nhà không hiểu sao lại té ngã, đêm đó bị chém đầu. Người thứ 4 là Trương Dương, cũng bị chém đầu, nhưng người này là một tên quang côn (độc thân), bình thường cũng không ai biết hắn có chuyện gì. “Ngoại trừ các thông tin này, các ngươi còn có phát hiện gì không?” Tôi xem xong thì suy nghĩ, sắc mặt ngưng trọng hỏi. Từ 4 vụ án đều có người bị chém đầu, không khó để thấy là có chung một hung thủ, bởi vì 3 đương sự trong 3 vụ còn lại đã chết, nên Chu Phùng Xuân trở thành manh mối quan trọng!

Huống chi bọn họ đều bị chém đầu, chỉ có hắn còn sống, bản thân điều này đã cho thấy vấn đề. Nhưng tài liệu của cảnh sát lại cho thấy Chu Phùng Xuân không có vấn đề gì, thậm chí còn không sắp xếp người theo dõi, tôi hoài nghi trong đó có nội tình. “Những người này đều chết trên giường nhà mình, nhưng khi chúng ta cẩn thận khám xét hiện trường lại không phát hiện ra manh mối nào, từ hiện trường mà nói thì loại trừ khả năng hắn giết người, trừ phi là…” Lưu cục trưởng nói xong lời cuối thì vẻ mặt tái nhợt.

Tôi lại nói: “Ba người kia đều đã chết, chỉ có Chu Phùng Xuân còn sống, chẳng lẽ các ngươi không nên theo dõi hắn?” Nói xong tôi không chớp mắt nhìn chằm chằm Lưu cục trưởng, nhưng ánh mắt hắn rất bình tĩnh, không giống như gạt tôi chuyện gì, điều này làm tôi rất khó lý giải, liền trực tiếp hỏi. “Ai nói không theo dõi, nhưng từ khi xảy ra chuyện hắn không ra khỏi cửa một bước, dù có ngẫu nhiên đi ra ngoài cũng đều là mua đồ ăn rồi lập tức về nhà, thậm chí chúng ta còn kiểm tra đột xuất vài lần, nhưng bên trong hết thảy đều bình thường. Sau đó lại liên tục xảy ra 3 vụ án, nhân lực có hạn, chỉ có thể rút người về…”

Lưu cục trưởng nói xong bỗng nhiên như nhận ra điều gì, há to miệng nhìn tôi:

“Ý ngươi là Chu Phùng Xuân là hung thủ?”

“Hung thủ không nhất định là hắn, nhưng nhất định có liên quan với hắn, nếu không hắn sẽ không thể sống đến hiện giờ.”

Nghe tôi nói xong Lưu cục trưởng lập tức muốn đưa tôi đến nhà Chu Phùng Xuân, hắn liên tục gật đầu, sau đó nói lấy xe cảnh sát đi. Tôi suy nghĩ rồi nói:

“Vẫn là nên đi xe của chúng ta! Xe cảnh sát vào thôn rất có thể sẽ rút dây động rừng.”

Dựa theo kinh nghiệm và trực giác của tôi thì Chu Phùng Xuân khẳng định là liên quan đến 3 vụ án sau đó, mỗi lần cảnh sát kiểm tra đều không phát hiện ra vấn đề, rất có thể là do xe cảnh sát làm bại lộ. Lưu cục trưởng liên tục gật đầu, tán dương tôi đầu óc cơ trí. Tôi mỉm cười, sau đó nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Trên đường tuyết đọng rất nhiều, Lưu cục trưởng lái xe rất cẩn thận, đôi khi tôi có cảm giác đi bộ còn nhanh hơn đi xe, may mà nhà Chu Phùng Xuân ở gần huyện thành, nửa giờ sau đã đến nơi. Rốt cuộc cũng là cảnh sát, trước khi vào thôn Lưu cục trưởng đã lặng lẽ tắt đèn xe, chỉ dựa vào cảm giác mà chậm rãi lái về phía trước.

Lúc này đã khuya, trong thôn tối om, bầu trời xám xịt, căn bản không thấy ánh trăng. Khi chúng tôi vào thôn, mấy con chó sủa loạn, cũng may gió lạnh gào thét át đi tiếng chó sủa. Qua cửa thôn, Lưu cục trưởng chỉ vào căn nhà sáng đèn phía trước nói đó là nhà Chu Phùng Xuân. Nói xong thì mở cửa xe, gió lạnh thấu xương lập tức len vào cổ áo, tôi dùng sức che kín y phục trên người rồi xuống xe. Đi đến gần tôi mới phát hiện ra đó là một căn nhà xây bằng gạch xanh, không khỏi nhíu mày, Lý mặt rỗ thấy vậy thì cẩn thận hỏi tôi làm sao vậy?

“Đã là thời đại nào mà còn dùng gạch xanh xây nhà, khó trách chọc phải mấy thứ không sạch sẽ.” Tôi lắc đầu nói, trong lòng đã xác định kỳ án lần này không phải do người làm mà là có liên quan tới mấy thứ dơ bẩn. Sau cải cách khắp đại giang Nam Bắc các kiến trúc cơ hồ đều dùng gạch đỏ, rất ít người dùng gạch xanh để xây nhà. Nhưng nếu xét đến tính thực dụng thì gạch xanh bền hơn, tính kháng ăn mòn hơn xa gạch đỏ.

Cổ ngữ nói gạch Tần ngói Hán là nói về gạch xanh, vậy vì sao người ta lại dùng gạch đỏ? Là vì gạch xanh thuần âm, cho nên người Trung Quốc khi xây mộ sẽ dùng gạch xanh hoặc đá xanh, một số căn nhà gạch xanh lâu đời rất có khả năng bị cô hồn dã quỷ gần đó cho rằng đó là nhà xây cho chúng ở nên sẽ tiến vào. Chu Phùng Xuân dùng gạch xanh xây nhà đã phạm vào tối kỵ, chỉ là nhà hắn ở dường như mới xây không lâu, sao lại đưa tới thứ lợi hại như vậy?

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297