Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 235
Phần 235

Trong khoảng thời gian này, bên cạnh tôi có 2 chuyện vui, đầu tiên là Như Tuyết đã sinh ra một bé gái, Lý mặt rỗ vì nhớ tới Sở Sở nên đặt tên cho con gái là Niệm Sở, tôi thuận lý thành chương lên vai chú. Chuyện thứ hai là Lão Thử tiền bối qua mấy tháng chạy trốn đã thoát khỏi tình cảnh bị kẻ thù đuổi giết, nghênh ngang xuất hiện trong tiệm của tôi, ước chừng ở lại hơn nửa tháng mới rời đi. Lão Thử tiền bối đi rồi, cuộc sống của tôi lại trở nên nhàm chán, Tiểu Nguyệt mỗi ngày đều bận bịu công việc không có thời gian ở bên cạnh tôi, Lý mặt rỗ thì như lão thái giám cả ngày 24 giờ hầu hạ Như Tuyết, nhất thời tôi trở thành người cô đơn.

Ở trong tiệm không đến 3 ngày tôi đã chịu không nổi nữa, gọi điện thoại cho Lão Thử tiền bối hỏi lão ở đâu để tôi đến gặp.

“Tìm ta làm gì? Lão tử đang bận buôn bán kiếm tiền, không rảnh chơi với ngươi.”

Lão Thử tiền bối thập phần thô bỉ nói. Trước khi rời khỏi nhà tôi lão đã nói, trong khoảng thời gian trốn chạy lão đã nhận rất nhiều vụ làm ăn, sắp tới phải giúp khách hàng giải quyết phiền toái, xem ra lão thật sự là bận túi bụi.

Tôi suy nghĩ rồi nói:

“Nếu ngươi có quá nhiều việc không làm hết có thể phân cho ta một hai mối, vừa lúc ta cũng không có việc gì, có thể giúp ngươi.”

“Thật sao?”

Lão Thử tiền bối nghe xong tức thì vui mừng khôn xiết, như sợ tôi đổi ý liền vội nói:

“Ở Phúc Kiến có một thương nhân buôn trà tên là Lục Minh, mấy ngày trước đã tìm ta! Ta sẽ cho ngươi số điện thoại của hắn, cảm ơn ngươi, đại chất tử…”

Nói xong lão đã vô sỉ mà cúp điện thoại, rồi nhắn cho tôi một tin.

Tôi thấy địa chỉ gửi tới là Tuyền Châu, Phúc Kiến thì cảm giác mình đã bị lừa, lão già này tuyệt đối là vứt cho tôi mối ở xa nhất. Nhưng tôi quả thực đã chán đến sắp hỏng rồi, cũng không kén cá chọn canh, lập tức liền gọi cho Lục Minh, hỏi hắn hiện giờ còn có cần tôi đến giúp nữa không? Vốn dĩ thái độ Lục Minh rất lãnh đạm, nhưng sau khi nghe tôi nói rõ thân phận thì lập tức chuyển biến 360 độ, vâng vâng dạ dạ mà nói hắn là người yêu cầu giúp đỡ, hỏi tôi khi nào tới để hắn tự mình tới đón.

Thái độ của hắn đối với tôi quả thực còn thân hơn cha ruột, tôi biết vị thương nhân này có lẽ đã gặp phải đại phiền toái! Tôi liền bảo hắn chờ tôi một ngày, sau đó tôi ngay lập tức mua vé máy bay đi Tuyền Châu. Sáng hôm sau tôi đã đến sân bay Tuyền Châu, đây là lần đầu tiên tôi tới Tuyền Châu, cho nên không gọi ngay cho Lục Minh mà đi dạo quanh khắp nơi.

Có lẽ là có liên quan đến nghề nghiệp nên tôi rất tôn sùng văn hóa truyền thống Trung Quốc, mà văn hóa truyền thống của Tuyền Châu rất phong phú, cả một ngày tôi tham quan Chân Võ Miếu, Hải Ấn Tự và nhiều nơi có kiến trúc cổ, đắm mình trong các kiến trúc cổ kính đó thật sự có thể cảm nhận được lịch sử lâu đời của thành phố này. Đáng tiếc tôi còn có nhiệm vụ, đến buổi tối tôi gọi điện cho Lục Minh. Hắn biết tôi đã tới Tuyền Châu thì kích động không thôi, rất nhanh đã lái xe tới đón tôi.

Trước đó, tôi còn suy đoán thử bộ dáng của Lục Minh, cảm thấy hắn hẳn là một phú ông bụng phệ, đến khi hắn tới rồi mới biết mình đã sai hoàn toàn. Lục Minh có vẻ ngoài giống như ngôi sao điện ảnh Trần Đạo Minh, hắn khoảng 30 – 40 tuổi, dáng người vừa vặn, trong mắt lấp lóe tinh quang, một thân âu phục và giày da bóng loáng, nhìn qua vô cùng sang trọng. Chỉ là vành mắt hắn đã hơi có màu đen, tôi nghĩ hẳn là hắn mấy thứ không sạch sẽ quấy phá.

Trên đường về nhà hắn tôi dò hỏi, Lục Minh sửng sốt rồi nói:

“Ngươi vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì ư?”

Tôi nghẹn họng, trong lòng thầm mắng Lão Thử tiền bối lừa đảo rồi xấu hổ nói:

“Khi Lão Thử tiền bối giới thiệu ta tới cũng không có nói gì nhiều.”

“Ách, ta hiểu.”

Lục Minh nhăn mày, hiển nhiên có chút hoài nghi bản lĩnh của tôi, nhưng hắn vẫn rất lịch sự gật đầu, điều này làm cho tôi cảm thấy rất thoải mái.

Thì ra nhà Lục Minh đã mấy đời buôn bán lá trà, nhưng các bậc tiền bối đều chỉ là làm ăn nhỏ không có thành tựu gì lớn, tới đời Lục Minh, hắn dựa vào thủ đoạn marketing trên internet siêu phàm, đã khiến gia nghiệp nổi tiếng khắp cả nước, thậm chí còn vượt khỏi biên giới vươn tới Nhật Bản và Đông Nam Á, trở thành ông trùm trong ngành trà. Hơn 30 tuổi đã có được thành tựu này, Lục Minh đã trở thành một ngôi sao mới nổi trong giới buôn trà! Ngay cả chính hắn cũng có lúc cảm thấy cuộc đời mình quá hoàn mỹ, chỉ là không ngờ từ mùa xuân năm ngoái, trong nhà bắt đầu xảy ra một số chuyện quỷ dị.

Ban đầu là loại trà tốt nhất đặt trong cánh tủ đột nhiên biến mất, mới đầu hắn tưởng là khách tới chơi thuận tay mang về nên cũng không để ý. Không ngờ từ hôm đó, cơ hồ cứ cách mấy ngày nhà hắn đều bị mất một ít trà loại thượng hảo hạng, hắn quyết tâm tra xét xem là do ai trộm đi nên đã lặng lẽ lắp camera trong nhà. Nói tới đây Lục Minh nuốt nước miếng, vẻ mặt ngưng trọng, ánh mắt cũng có chút chột dạ, nhìn qua có vẻ là nghĩ tới chuyện gì đáng sợ không dám nói.

“Đừng lo lắng, ta đã tới thì nhất định sẽ giúp ngươi giải quyết phiền toái!”

Xem ra hắn quả thực đã bị dọa tới ngây ngốc rồi, tôi đành phải cho hắn một viên thuốc an thần. Lúc này sắc mặt Lục Minh mới tốt hơn một chút, nói tiếp:

“Sau khi lắp camera, ngày hôm sau quả nhiên lại có 3 bao lá trà trị giá mười mấy vạn tệ bị mất, ta xem video giám sát, phát hiện nửa đêm chính ta đã mở tủ, sau đó lá trà bên trong chậm rãi bay ra, như bị một người vô hình cầm đi vậy.”

Tôi nghe đến đó nhắm mắt lại tưởng tượng, trước mắt xuất hiện hình ảnh như lời hắn nói, da đầu không khỏi có chút tê dại. Tôi mở to mắt hỏi:

“Trước khi tìm Lão Thử tiền bối, ngươi đã mời vị sư phụ nào khác chưa?”

Đây khẳng định là có thứ dơ bẩn quấy phá, chỉ là Phúc Kiến có rất nhiều hòa thượng đạo sĩ nổi tiếng, mà Lục Minh lại thuộc giới thượng lưu, nếu hắn muốn mời một vị sư phụ cũng không khó, vì sao lại mời Lão Thử tiền bối ở rất xa tới giúp?

Thấy tôi hỏi như vậy, sắc mặt Lục Minh trở nên rất thống khổ, hắn nói khi nhìn thấy đoạn video đó đã biết trong nhà có lẽ là có thứ gì đó dơ bẩn! Hắn đã tìm mấy vị danh sư phong thủy ở Phúc Kiến tới xem, nhưng bọn họ vừa vào nhà không tới vài phút đã quay đầu bỏ đi, nhất quyết nói không dám nhận việc này. Chỉ có một người thử dán ở nhà hắn mấy lá phù màu vàng, nhưng không thu tiền, còn nói chỉ có thể làm như vậy, nếu không có tác dụng thì xin hãy mời người cao minh khác.

Vị tiên sinh đó rời đi thì Lục Minh liền lo lắng, sợ rằng phù chú không có tác dụng, hắn thậm chí cũng không dám ở nhà vì sợ trà sẽ lại biến mất, đến ngày hôm sau về nhà thì thấy mấy là phù đó đã cháy thành tro tàn. Lục Minh thấy thế trong lòng lạnh ngắt, vội vàng mở tủ ra, lá trà bên trong vẫn biến mất! Hắn lập tức đi tìm vị tiên sinh đó, muốn mời đối phương giúp mình, nhưng người đó sống chết cũng không chịu nhúng tay.

Cuối cùng Lục Minh thông qua bạn bè biết được Lão Thử tiền bối liền muốn dùng số tiền lớn mời Lão Thử tiền bối tới giúp. Nhưng lúc đó Lão Thử tiền bối đang chạy trốn kẻ địch, chỉ chốc lát đã quên đi vụ làm ăn này… Tôi nghĩ sau đó khẳng định đã xảy ra chuyện gì đó đáng sợ, nếu chỉ là mất chút trà, Lục Minh quả quyết sẽ không sợ hãi như vậy!

“Nếu không ai chịu giúp, ta cũng không nghĩ nhiều như vậy, thầm nghĩ mất mấy bao trà cũng không có gì, không ngờ từ khi lá phù bị thiêu cháy, mỗi đêm ta đều mơ thấy một lão nhân râu bạc! Lão mặc áo liệm màu đen, bộ mặt dữ tợn cầm quải trượng gõ lên đầu ta, đến khi ta tỉnh lại mới thôi.”

“Ta cảm thấy có thể là lá phù đã chọc giận cô hồn dã quỷ, liền đốt rất nhiều tiền giấy, còn dọn ra ngoài. Nhưng bất luận ta ngủ ở đâu cũng đều mơ thấy lão nhân đó, mỗi lần lão đều dọa ta sợ chết khiếp sau đó dùng quải trượng gõ vào đầu làm ta tỉnh dậy, sau đó ta lại thử ngủ vào ban ngày, tình huống mới chuyển biến tốt đẹp…”

Lục Minh nói xong cả người đều hoảng hốt, tôi đã hiểu vì sao vành mắt hắn lại đen như vậy, hóa ra đã mấy tháng qua hắn luôn ngủ ngày làm đêm, thần tiên cũng không giúp được a!

Từ những gì Lục Minh miêu tả thì lão nhân đó hẳn là không quá hung ác, bằng không dù hắn ngủ ngày cũng sẽ mơ thấy lão nhân đó, huống chi lão ta cũng không có ý định hại mạng Lục Minh, chỉ dùng quải trượng gõ lên đầu Lục Minh, tựa hồ là đang giáo huấn hắn. Tôi cảm thấy có lẽ Lục Minh đã làm chuyện gì trái lương tâm, liền đi thẳng vào vấn đề:

“Lục lão bản, có phải ngươi đã đắc tội ai không? Hoặc là làm chuyện gì thương thiên hại lý?”

“Cái này…”

Lục Minh nghe xong thì trầm tư thật lâu, cuối cùng lắc đầu, nói hắn vẫn luôn bận chuyện buôn bán, đâu có làm chuyện gì thương thiên hại lý?

Mặc dù trong kinh doanh có không ít đối thủ, nhưng đó cũng là cạnh tranh bình thường, người ta sẽ không đến mức mời quỷ tới đối phó hắn. Lục Minh nói rất có lý, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy lão nhân kia sẽ không vô duyên vô cớ mà lấy quải trượng gõ hắn, liền thử hỏi:

“Lục lão bản, ngươi cẩn thận nghĩ lại xem, khi lão nhân kia xuất hiện trong mộng chưa từng nói gì sao?”

“Có nói, mỗi lần lão đều dữ tợn rống to, nhưng ta lại không nghe thấy gì!”

Lục Minh ủy khuất sắp khóc đến nơi.

“Như vậy ư, ta biết nên làm như thế nào rồi…”

Tôi nghe xong trong lòng đã kiên định hơn nhiều, nếu lão nhân đó chịu mở miệng thì chứng tỏ còn có thể nói chuyện được. Lục Minh không nghe được, có thể là do âm khí của lão nhân đó quá nhẹ không đủ để người sống nghe được, tôi bố trí một phen thì Lục Minh tự nhiên có thể nghe được lời lão nhân nói, vậy là có thể giải quyết vấn đề rồi.

Rất nhanh, Lục Minh đã dừng xe trước cửa một biệt thự, khi mở cửa ra tôi thấy trên cửa chăng đầy mạng nhện, Lục Minh xấu hổ nói từ khi trong nhà có quỷ thì nơi này không có ai ở. Tôi cười nhẹ, tiếp đó cùng hắn đi vào nhà, sau đó tôi nghiêm túc quan sát, phát hiện bố cục trong nhà đều rất hợp lý, liền hỏi hắn có phải lúc mua nhà đã mời phong thủy tiên sinh không?

“Không sai, chính vì như vậy ta mới buồn bực! Phong thuỷ nhà ta tốt như vậy, sao lại có quỷ?”

Lục Minh vẻ mặt bất đắc dĩ.

Trong lòng tôi cũng có một dấu hỏi lớn, bởi vì trước nhà có một dòng suối nhỏ, mặt sau là một mảnh đồi núi xanh um tươi tốt, tạo thành cách cục tàng phong tụ khí rất tốt. Bàn ghế, giường đệm trong nhà đều tuân theo phong thuỷ tuần hoàn, hoàn toàn không có lý do để đưa tới âm linh, cho lão nhân đó rất có thể là bám vào một kiện âm vật trong nhà Lục Minh. Nhưng tôi tìm khắp nơi trong biệt thự, mỗi một góc cũng không bỏ mà nhưng không hề phát hiện ra một tia âm khí nào!

Trong nhà tất cả đều bình thường, như vậy thì xem ra khả năng âm vật quấy phá là rất nhỏ. Lúc này Lục Minh đột nhiên hét lên một tiếng, tôi vội vàng nhìn theo ánh mắt hắn, phát hiện hắn đang run rẩy ngồi trước một cánh tủ, lúc này cánh tủ đã mở ra, bên trong từng bao lá trà bị lật tung khắp nơi, rất lộn xộn.

“Lại mất ư?”

Tôi hỏi. Nhìn dáng vẻ của hắn, tôi biết có lẽ trà lại bị lão nhân trong mơ lấy mất. Lục Minh ngây ngốc gật đầu, tiếp đó cười khổ nói:

“Ta đã ra ngoài 3 tháng, ở đây thiếu mất 12 bao, xem ra nó không hề dừng lại! Ta xem như bội phục rồi, trên thế giới này lại có một con quỷ thích uống trà như vậy.”

Tôi đã tiếp nhận mấy chục vụ mua bán âm vật lớn nhỏ, những âm linh đó cái gì cũng làm, nhưng lại không trộm trà, lão nhân này cũng thật kỳ lạ. Khi Lục Minh bình tĩnh lại, tôi hỏi nhà hắn có từng mua đồ cổ gì không? Ai ngờ hắn không hề nghĩ ngợi đã lắc đầu, nói hắn không có sở thích về đồ cổ. Việc này thật đúng là kỳ quái! Tôi không bắt được manh mối, cũng may mỗi đêm khi Lục Minh ngủ lão nhân đó đều sẽ xuất hiện, không sợ lão không hiện thân!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297