Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 92
Phần 92

Mười giờ sáng, Thẩm Hồng Tân phái một chiếc Mercedes tới đón tôi, dù sao mỹ phụ trung niên cũng đã biết, cho nên tôi mang theo một túi lớn đựng đồ vật đã chuẩn bị lên xe. Xe đến khách sạn Hilton, hai tên vệ sĩ hộ tống tôi vào thang máy lên phòng hội nghị ở tầng cao nhất, nhân viên khách sạn đang chuẩn bị, trên bàn bày rất nhiều đồ ăn, xem ra định mở tiệc lớn. Thực ra tôi còn chưa tham dự loại hội nghị sang trọng này bao giờ, trên người mặc áo jacket và quần jean chỉ đáng giá mấy trăm tệ không khỏi cảm thấy có chút ngại ngần.

“Trương đại sư, ngươi đã đến!”

Thẩm Hồng Tân nhiệt tình đi tới, đưa tôi vào một gian phòng. Vừa vào phòng, con mắt của tôi lập tức hoa lên, đây chẳng lẽ là xuyên việt sao? Bố trí trong phòng tạo cảm giác như thư phòng của cổ nhân, một cái bàn bằng gỗ hoa lê bày biện văn phòng tứ bảo, trên kệ có không ít sách đóng gáy bằng chỉ, một người ăn mặc cổ trang ngồi trước bàn, đang đọc Tôn Tử binh pháp. Nhất Sơ không nói tiếng nào đứng ở trong góc phòng, Thẩm Hồng Tân giới thiệu hai bên, nói là không đánh thì không quen biết, hy vọng chúng tôi có thể bỏ qua hiềm khích lúc trước.

Tôi khoát tay nói…

“Không cần lo lắng, mọi người cũng là đều vì chủ của mình, kỳ thật ta rất ngưỡng mộ đại danh của Nhất Sơ đạo trưởng.”

Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng tôi lại kìm lòng không được muốn cười to, Nhất Sơ lạnh lùng, cũng không nhìn tôi một cái. Thẩm Hồng Tân lấy ra hai bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, hai bản di chúc, tôi nhìn lướt qua di chúc, viết rất chuyên nghiệp, cẩn thận đọc sẽ phát hiện mỹ phụ trung niên cơ hồ là không nhận được tiền.

“Nơi này giao cho hai vị, ta còn có khách phải tiếp đón.”

Thẩm Hồng Tân nói xong thì rời đi. Tôi nhìn Viên Sùng Hoán trong thân thể Thẩm Nhạn Thần đang đọc Tôn Tử binh pháp, hỏi Nhất Sơ…

“Ai đưa cho y mớ quần áo cổ trang này vậy? Còn bố trí một gian phòng như thế này nữa?”

“Thẩm Hồng Tân muốn làm y vui vẻ.”

Nhất Sơ lắc lắc đầu nói. Tôi đương nhiên không biết Khống Hồn Thuật, mà Thẩm gia đã bị mỹ phụ trung niên làm cho thành người thực vật, một khi oan hồn của Viên Sùng Hoán rời khỏi thân thể, y sẽ ngay lập tức ngã xuống. Hợp đồng khẳng định là không thể ký, để Thẩm Hồng Tân tự đi tìm luật sư giải quyết đi!

Lúc này, Viên Sùng Hoán vỗ bàn một cái…

“Người đến là ai, vì sao không xưng tên.”

Tôi bị sự uy nghiêm của y chấn nhiếp, đáp…

“Ta là Trương Cửu Lân, tới giúp ngươi.”

“Giúp ta? Trò cười, vạn dặm giang sơn Đại Minh ta đã về tay Mãn Thanh, ngươi chỉ là một tên thất phu, có thể giúp được ta cái gì?”

Viên Sùng Hoán châm chọc khiêu khích nói. Tôi nhỏ giọng hỏi Nhất Sơ…

“Ngươi đã nói cho y biết chưa, Đại Thanh đã sớm không còn nữa?”

Nhất Sơ nhàn nhạt trả lời…

“Nói rồi, vô dụng.”

Viên Sùng Hoán ném sách xuống đất, đứng lên mắng lớn…

“Hôn quân a hôn quân, tin vào lời đồn, lạm sát trung thần.”

Tôi đành phải lấy lòng y…

“Lão nhân gia ngài là Nhạc Phi tái thế, kỳ thật hậu nhân chúng ta đều rất đồng cảm với ngài, lịch sử đã sớm trả cho ngài sự trong sạch.”

“Nhạc Phi tái thế?”

Viên Sùng Hoán ngẩng đầu lên, lệ nóng chảy cuồn cuộn…

“Nhạc Phi chỉ là bị treo cổ ở Phong Ba Đình, nỗi khổ ta phải chịu, so với Nhạc Phi đâu chỉ gấp trăm lần nghìn lần!”

Viên Sùng Hoán cảm xúc dâng tràn, tôi và Nhất Sơ bị ép trở thành khán giả, nhưng đã sắp tới thời gian tôi hẹn Tiểu Nguyệt, tôi phải nghĩ cách trấn an tâm tình của y, dụ y ra ngoài. Nếu không lát nữa cứ nài ép lôi kéo, khẳng định sẽ khiến bọn vệ sĩ chạy tới đây.

Thế là tôi kiên nhẫn nói với y, Thanh triều về sau thảm như thế nào, Hoàng Thái Cực chết thảm như thế nào, đương nhiên còn có Sùng Trinh hại chết y bị bức đến không còn đường trốn, đã treo cổ tự sát trên Môi Sơn, thi thể còn bị phản quân loạn đao phân thây. Nghe đến đó, Viên Sùng Hoán đột nhiên khóc lớn, vừa khóc vừa hô Thánh thượng, làm tôi sợ hết hồn. Y cả một đời được giáo dục tư tưởng trung quân ái quốc, cả đời bảo vệ giang sơn Đại Minh, giờ phút này tâm tình chắc hẳn rất phức tạp a? Lúc này Tiểu Nguyệt đã nhắn một tin…

“Trương ca, muội dừng xe ở phía nam khách sạn, mau ra đi.”

Tôi nhìn Nhất Sơ đưa mắt ra hiệu, sau đó nói với Viên Sùng Hoán…

“Vậy… Viên tướng quân, ngươi có muốn đi xem y quan trủng của ngươi hay không, trên bia mộ có khắc những đánh giá của hậu nhân về ngươi.”

“Chuyện này là thật?”

Y ngẩng đầu hỏi.

“Đương nhiên!”

Tôi gật đầu. Viên Sùng Hoán nói…

“Nếu có thể, ta muốn đi xem nơi thánh thượng gặp nạn, tưởng nhớ người một phen, đây là phận sự của thần tử Đại Minh!”

Có cần ngu trung như thế hay không? Tôi thầm nghĩ, ngoài miệng thì luôn đồng ý, nói tôi có một cỗ xe ngựa bọc sắt chạy rất nhanh, có thể ngày đi nghìn dặm. Viên Sùng Hoán khinh bỉ nhìn tôi…

“Ngươi nói ô tô?”

Thì ra y ngồi xe hơi đến lại ngồi xe hơi đi, đã biết đến loại thành tựu khoa học kỹ thuật hiện đại này, tôi xấu hổ, xem ra tôi đã đánh giá thấp năng lực nhận thức của cổ nhân. Không ngờ Viên Sùng Hoán lại dễ dàng đồng ý như vậy, tôi vui mừng quá đỗi, lấy trong túi ra quần áo bình thường cho y thay. Viên Sùng Hoán giận dữ mắng mỏ những thứ quần áo ngắn tay này đều là ‘Mãn Thanh yêu phục’, tôi giải thích nếu không làm như vậy sẽ bị người khác nhận ra, cuối cùng y rất không tình nguyện mới chịu thay. Sau đó là đeo kính râm, hoàn toàn biến thành một đại thúc bình thường. Tôi đang chuẩn bị đẩy cửa, Nhất Sơ liền niệm khẩu quyết, tiểu đạo đồng chậm rãi xuất hiện trước mắt chúng tôi. Tôi đoán Nhất Sơ muốn dùng tiểu đạo đồng để dò đường, tránh khỏi vệ sĩ tuần tra, có tiểu quỷ thật tiện lợi. Tiểu đạo đồng ra ngoài khoảng năm phút, Nhất Sơ đột nhiên đẩy cửa ra, bên ngoài không có ai, chúng tôi mau chóng cùng Viên Sùng Hoán đi vào cầu thang thoát hiểm. Khách sạn này cao hơn bốn mươi tầng, cứ thế đi bộ xuống là chết người, chúng tôi đi bộ mấy tầng lầu thì vào thang máy chở hàng xuống đến lầu một.

Ở đại sảnh lầu một có không ít vệ sĩ do Thẩm Hồng Tân thuê, còn có người của công ty hắn, cứ nghênh ngang đi ra ngoài là không thực tế. Tôi nói với Nhất Sơ…

“Từ hầm đậu xe rời đi!”

Chúng tôi vừa xuống dưới hầm, thần sắc Viên Sùng Hoán đột nhiên trở nên là lạ, sắc mặt tái nhợt, trên trán không ngừng chảy mồ hôi hột, tôi hỏi y sao vậy, có phải là không thoải mái hay không, y chỉ hung hăng lắc đầu.

“Có người đến!”

Nhất Sơ chợt nói rồi kéo chúng tôi đến nơi khuất góc nhìn lẩn trốn. Một cỗ xe tải tiến vào hầm đậu xe, phía trên chở một thứ gì đó rất nặng, nhìn hình dáng rõ ràng là đại pháo. Tôi thầm mắng một tiếng, mỹ phụ trung niên lại dám đưa Hồng Y đại pháo tới đây, may mà chúng tôi tiên hạ thủ vi cường, nếu không Thẩm gia đã bị cướp đi trước một bước. Thần tình Viên Sùng Hoán càng lúc càng quỷ dị, oan hồn của y bám vào đại pháo, đại pháo tương đương với bản thể của y, bây giờ đại pháo bị ‘luyện’ thành hung khí, linh hồn của y cũng có thể cảm ứng được sức mạnh tà ác đó. Tôi đưa tay vỗ vai Viên Sùng Hoán, muốn xem y có sao không, y đột nhiên kéo tay tôi ra nói…

“Đám tiểu nhân hèn hạ các ngươi, tất cả đều muốn lợi dụng lão phu! Các ngươi đừng mơ tưởng! Các ngươi đừng mơ tưởng!”

Nói rồi y chạy đi.

Tôi kinh ngạc nhìn Nhất Sơ một cái rồi đuổi theo. Trên xe tải hai tên vệ sĩ nghe thấy có động tĩnh, lập tức chạy tới, bọn hắn không để ý tới chúng tôi mà đuổi theo Viên Sùng Hoán. Vệ sĩ đều được huấn luyện chuyên nghiệp, chạy nhanh như báo hoang, đã sắp bắt được Viên Sùng Hoán.

“Hỏng bét, ngươi có biện pháp nào đối phó không?”

Tôi hỏi Nhất Sơ.

“Có thì có…”

Nhất Sơ nhíu mày lại, tựa hồ không muốn dùng cách này, phàm là thủ đoạn đối phó với người sống ít nhiều đều có tác dụng phụ. Hắn móc trong ngực ra một cái túi vải bố dùng dây đỏ buộc chặt, lớn cỡ bàn tay, phía trên thêu Chung Quỳ có gương mặt dữ tợn, chân trái đạp một tên tiểu quỷ, tay phải nắm lấy một tên tiểu quỷ đang ăn dở. Hắn đang chuẩn bị mở túi ra thì bị tôi đoạt lấy. Tôi biết thứ này là ‘Phong Quỷ Đại’ (túi giữ quỷ), ông nội đã nhắc tới trong bút ký để lại, là một âm vật cực kỳ hung hãn, muốn dùng cũng vô cùng khó khăn. Trong túi nhất định giữ rất nhiều ác quỷ mà Nhất Sơ đã hàng phục trước đó. Kế hoạch bắt cóc Thẩm gia là do tôi nói ra, hậu quả tự nhiên cũng phải do tôi gánh chịu!

Tôi không chút do dự cởi dây buộc, lập tức cảm thấy thân thể lạnh toát, ánh đèn trong hầm đậu xe bắt đầu lóe lên, hai đoàn hắc vụ quẩn quanh lao về phía hai tên vệ sĩ, chậm rãi huyễn hóa thành hình người, là oan hồn một đôi vợ chồng.

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, khi tôi chạy tới đã phát hiện hai tên vệ sĩ bị ác quỷ nhập xác, đang liều mạng đập đầu vào cột, đập đến đầu rơi máu chảy, cuối cùng té xỉu.

“Ngươi hẳn phải biết, mỗi lần dùng Phong Quỷ Đại đả thương người, là phải mất đi nửa năm tuổi thọ.”

Nhất Sơ đột nhiên nắm chặt y phục của tôi, giọng nói lạnh như băng.

“Đừng xem nhẹ tính mạng của mình.”

Mặc dù hắn vẫn không thay đổi sắc mặt, nhưng tôi biết hắn đang tức giận, trước kia tôi chưa từng thấy hắn nổi giận.

“Ta cũng không thể bảo ngươi thay ta gánh chịu hậu quả!”

Tôi nói.

“Ta và ngươi không giống nhau, ta mất đi bao nhiêu tuổi thọ cũng không đáng gì…”

Nhất Sơ nói xong nhặt Phong Quỷ Đại lên, đọc chú ngữ, thu oan hồn đôi vợ chồng kia vào trong túi.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297