Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 237
Phần 237

Trong ấm trà đến một giọt nước cũng không có, ở bốn phía và đáy ấm lại có một tầng màu xanh đồng thật dày. Gốm sứ sao lại rỉ được, chẳng lẽ đây căn bản không phải là Tử Sa Hồ? Ôm ý nghĩ này tôi đưa ấm lên tai gõ nhẹ, lập tức nghe thấy tiếng vang thanh thúy của đồng đặc mà không phải là tiếng trầm đục của gốm. Hiển nhiên đây căn bản không phải là Tử Sa Hồ, mà là ấm đồng bên ngoài được bọc bằng một tầng tử sa (đất tím), điều này làm cho manh mối trở nên phức tạp hơn.

Thời Minh mới có Tử Sa Hồ, cho nên trước mắt tôi có một vấn đề, là phải hiểu rõ ấm trà này niên đại rốt cuộc là trước hay sau thời Minh? Cái này là mấu chốt để phán đoán chủ nhân âm vật là ai. Lục Minh thân là ông trùm ngành trà khẳng định đối với ấm trà có hiểu biết, nhất định là biết Tử Sa Hồ này là đồ cổ. Nhưng trước đó tôi hỏi thì hắn lại nói trong nhà có không có đồ cổ! Chẳng lẽ Lục Minh có vấn đề?

Nghĩ vậy tôi liền nhíu mày nhìn về phía Lục Minh đang nằm trên mặt đất, lại khiếp sợ phát hiện dương hỏa trên người hắn vẫn còn! Vào lúc ban ngày ban mặt bị âm linh nhập thể, lại không chịu bất cứ thương tổn gì, điều này hoàn toàn đảo ngược nhận thức của tôi. Tôi cảm thấy hắn khẳng định là có gì đó lừa gạt tôi, hoặc là hắn đã có hiểu biết nhất định về cái ấm này, chỉ là không muốn nói cho tôi biết. Khi Lục Minh tỉnh lại, nhìn thấy Tử Sa Hồ trên bàn thì sửng sốt, hỏi tôi đây là chuyện gì.

“Ngươi biết mình đã làm gì không?”

Tôi không trả lời hắn mà vô cảm hỏi.

“Không biết, chỉ nhớ khi đang họp thì đầu óc quay cuồng rồi cái gì cũng không nhớ.”

Lục Minh mơ mơ hồ hồ nói.

“Ha ha, nếu nói như vậy thì chuyện này ta không quản được, ngươi mời người cao minh khác đi.”

Tôi cười lạnh buông một câu rồi xoay người đi. Lục Minh nào dám để tôi đi? Hắn vội vàng đuổi theo, cầu xin tôi giúp đỡ, mất bao nhiêu tiền cũng có thể thương lượng.

Tiếp đó hắn tự vả vào miệng, nói mình bị vong linh lão nhân khống chế, tuy rằng đầu óc vẫn tỉnh táo nhưng thân thể lại không thể khống chế. Còn nói hắn nói dối là vì trốn tránh trách nhiệm, rốt cuộc hắn đã xém chút đánh chết thương nhân Nhật Bản kia, đây là trách nhiệm hình sự a.

“Vậy Tử Sa Hồ này giải thích thế nào? Còn việc lúc trước khi ngươi họp cũng đã từng xảy ra chuyện như thế này, vì sao không nói với ta?”

Tôi có chút tức giận hỏi. Mình thì ngây ngốc vì hắn vất vả cả nửa tháng, kết quả người ta lại căn bản không chịu nói thật với tôi.

“Ngươi… Ngươi đã biết hết?”

Lục Minh sửng sốt, tôi đã nói đến nước này hắn cũng không giấu diếm nữa, nói ra toàn bộ. Hắn không chỉ biết Tử Sa Hồ là âm vật, hơn nữa hắn còn dựa vào sự trợ giúp của Tử Sa Hồ mới trong thời gian mấy năm ngắn ngủi đã lên được vị trí bá chủ ngành trà. Chỉ là ngàn vạn lần không ngờ, khi hắn có ý định mở rộng việc kinh doanh ra toàn cầu thì Tử Sa Hồ không giúp hắn nữa, ngược lại còn năm lần bảy lượt cảnh cáo hắn.

Lục Minh không muốn từ bỏ cơ hội phát triển, lại không muốn để cho người khác biết hắn dựa vào âm vật mới xây dựng được sự nghiệp, cho nên muốn tìm người giúp nhưng lại không thể nói thật ra hoàn cảnh đáng xấu hổ. Tôi nghe xong không hề tức giận, trên thực tế chuyện như vậy rất nhiều, thế nhân chỉ biết lợi dụng âm vật để tranh giành lợi ích, thường thường đến cuối cùng đều sẽ bị âm vật làm hại! Lục Minh không mất mạng đã xem như vạn hạnh. Tôi thở dài, hỏi hắn cái ấm trà này từ đâu mà có? Có biết lai lịch của nó không?

Vong linh lão nhân đã thể hiện thực lực, ngạnh đấu thì tôi có lẽ không phải là đối thủ của lão. Huống chi lão cũng không phải là ác linh, chi bằng tôi thuận nước đẩy thuyền, bảo Lục Minh trả lại ấm trà.

“Ấm trà này là ta tìm được ở Tây Song Bản Nạp, người bán nói mang theo bên người có thể tạo thành trợ giúp đối với sự nghiệp của ta. Ta liền mua thử, quả thật là dùng được.”

Nói đến đây Lục Minh dừng lại một chút, xấu hổ nói hắn chỉ biết đến đó.

“Phục ngươi rồi!”

Tôi nhịn không được trừng mắt nhìn hắn một cái, âm vật không phải cứ muốn là có thể thu, phải suy xét mức độ hung ác của âm vật, bối cảnh của âm vật và mức độ đáng tin của người bán… rất nhiều nhân tố. Chỉ hơi vô ý đã có thể chọc phải phiền toái, thậm chí rơi vào bẫy rập của người khác. Lục Minh chỉ nghe người ta nói đã dám thu ấm trà này, may mà hắn mạng lớn, nếu không chưa chắc đã có cơ hội để tôi cứu hắn.

Nhưng sự tình tới nước này rồi, có nói gì cũng vô ích. Tôi suy nghĩ rồi quyết định mang ấm trà cùng Lục Minh chạy tới Tây Song Bản Nạp, hỏi hắn có nhớ địa chỉ cụ thể của người bán không.

“Ách… Ta nhớ rõ.”

Lục Minh thấy tôi muốn đi, trong lúc nhất thời có chút do dự. Nhìn dáng vẻ thì là còn luyến tiếc không muốn trả ấm trà lại, tôi liền mặc kệ hắn, bảo hắn tự mình dọn dẹp đống rác hắn gây ra. Đến sẩm tối, Lục Minh dưới sự lôi kéo của tôi, có chút không tình nguyện ngồi lên tàu đi Tây Song Bản Nạp.

Sau khi lên tàu hắn không ngừng vò đầu bứt tai, tựa như Tôn Ngộ Không vậy. Tôi vỗ vai hắn, nói:

“Ngươi không cần lo lắng như vậy, ngươi làm ăn lớn nhường này, hoàn toàn có thể không cần dựa vào âm vật.”

“Ừm.”

Lục Minh thất thần trả lời một câu, nhưng tinh thần vẫn rất sa sút, tôi bất đắc dĩ lắc đầu. Tác dụng của âm vật là ở chỗ giúp đỡ lúc khó khăn tựa như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, đơn giản mà nói chính là trong tình huống bất đắc dĩ mới dùng để vượt qua cửa ải khó khăn, như vậy mới không tạo thành nguy hại.

Chỉ là con người quá tham lam, rất nhiều người đã dùng qua một lần thì sinh ra ỷ lại âm vật, thậm chí đến cuối cùng hoàn toàn đánh mất chính mình, trở thành con rối của âm vật! Như Lục Minh, thành tựu của hắn kỳ thật phần lớn là do hắn nỗ lực đổi lấy, nhưng trong tiềm thức hắn luôn cảm thấy tất cả đều là nhờ âm vật. Cho nên nói nhiều cũng vô dụng, chỉ có thể giải quyết âm vật, để hắn lại một lần nữa tự tin!

Khi hắn đã bình tĩnh lại, tôi hỏi hắn có nhớ rõ địa chỉ không, rốt cuộc thì Tây Song Bản Nạp lớn như vậy, nếu không nhớ rõ địa chỉ cụ thể thì rất phiền toái.

“Tây Song Bản Nạp, huyện Mãnh Hải, trấn Mãnh Hải.”

Tây Song Bản Nạp là một vườn trà thiên nhiên, Lục Minh hàng năm đều đến đó nên rất quen thuộc, không hề nghĩ ngợi đã nói ngay. Qua 2 lần đổi xe chúng tôi đã tới trấn Mãnh Hải, lúc này trời đã sáng, chung quanh non xanh nước biếc đều thu hết vào đáy mắt.

Phóng mắt nhìn quanh là bánh xe nước, trâu bò, rừng cây, vườn trà đều có vẻ rất nguyên thủy, đặc biệt là những sơn trại tượng trưng cho văn hóa địa phương là thu hút nhất. Tôi thậm chí còn nghĩ, lại mấy năm sau sẽ cùng Tiểu Nguyệt về đây xây một ngôi nhà nhỏ, từ đây ẩn cư rừng núi không hỏi thế sự. Tôi nhàn nhã nhưng Lục Minh thì có vẻ lo lắng hơn nhiều, từ khi đến trấn Mãnh Hải thì sắc mặt của hắn rất khó coi, hai tay nắm chặt cái bọc có ấm trà.

Tôi sợ hắn đổi ý không chịu trả lại âm vật, đành phải nghiêm túc bảo hắn đưa tôi đi tìm người bán.

“Chỉ có thể đi buổi tối, bọn họ không mở cửa với người ngoài.”

Lục Minh nói.

“Vậy sao ngươi không nói sớm?”

Tôi có chút tức giận, hắn miễn cưỡng cười nói cũng vừa mới nhớ ra. Nhưng hắn lại nói có lưu số điện thoại của người kia, lấy điện thoại ra gọi. Điện thoại đã kết nối, nhưng đổ chuông rất lâu mà không có ai nghe, Lục Minh cũng hết cách, hậm hực nói chỉ có thể chờ đến tối.

“Vậy được, vừa hay có thể ngủ một giấc.”

Ngồi tàu cả ngày tôi đã rất mệt mỏi, hứng thú đối với cảnh vật chung quanh đã qua đi, tôi buồn ngủ đến không mở được mắt, liền đi tìm khách sạn để ngủ. Lục Minh ở phòng bên cạnh, tôi sợ hắn đổi ý liền để ấm trà trong phòng tôi, sau đó mặc kệ hắn mà đi ngủ. Một giấc này ngủ rất thoải mái, thẳng đến buổi tối, nếu không phải Lục Minh đánh thức thì phỏng chừng tôi đã ngủ đến sáng.

Đánh thức tôi rồi hắn gấp không chờ nổi mà dẫn tôi tới sơn trại của người bán, bộ dáng như sốt ruột muốn trả lại ấm trà ngay, so với lúc trước như hai người khác nhau. Tôi ngạc nhiên nhìn hắn một cái, cảm giác khí sắc của hắn tốt hơn rất nhiều, nghĩ thầm hắn hẳn là đã nghĩ thông rồi? Tôi không nghĩ nhiều, mau chóng mang ấm trà cùng hắn ra khỏi khách sạn. Trấn Mãnh Hải vốn không lớn, lại bị chia thành các khu vực, cho nên rất dễ tìm địa chỉ của người bán. Chúng tôi đi không đến 20 phút đã thấy một nơi dùng đá xây thành cửa trại, phía trước là một dòng suối rộng 2 mét.

Từ xa đã thấy trong trại giăng đèn kết hoa, dòng người chen chúc xô đẩy, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng hoan hô. Tôi rất tò mò không biết bọn họ đang làm cái gì, muốn vào xem lại sợ phạm phải quy củ, liền hỏi Lục Minh có biết bọn họ đang làm gì không.

“Lễ hội ca múa của dân tộc Thái a, ngươi muốn xem sao?”

Lục Minh không nghĩ ngợi nói, hiển nhiên loại chuyện này đối với hắn cũng không mới mẻ gì, nhưng đối với tôi thì lại rất hấp dẫn.

“Ngươi không phải là nói chúng ta không thể đi vào sao? Rốt cuộc có thể không.”

Tôi nghi hoặc hỏi, Lục Minh ha ha cười nói:

“Ban ngày thì không thể, buổi tối thì cứ tùy tiện, mấy nữ nhân dân tộc thiểu số nhiệt tình hiếu khách có thể sẽ mời ngươi nhảy một điệu a.”

“Vậy vào xem một chút đi!”

Tôi rất hứng thú đi vào trong trại, đi đã xa vẫn không thấy Lục Minh đuổi theo, liền tức giận hô:

“Tiểu tử ngươi còn thất thần làm gì, cùng đi vào đi.”

Ở chung nửa tháng, tôi phát hiện Lục Minh không hề giống một đại lão bản, rất bình dị gần gũi, cho nên khi nói chuyện với hắn cũng rất tùy ý. Chỉ là tôi nói xong lại không thấy tiếng đáp lời, theo bản năng quay đầu lại tìm hắn, phát hiện phía sau không có ai. Từ cửa trại đến giao lộ gần nhất cũng phải 3 – 400 mét, thời gian ngắn như vậy Lục Minh không thể chạy đi, cách giải thích duy nhất chính là Lục Minh vừa rồi là giả!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297