Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 229
Phần 229

Sau khi về khách sạn, tôi nói lại chuyện nhận ủy thác cho Tiểu Nguyệt, nàng vui vẻ nói:

“Giúp thần xã bắt yêu quái, chơi quá vui! Như vậy so với ngắm cảnh đơn thuần hay hơn nhiều.”

Tôi hỏi nàng Lý mặt rỗ đâu, Tiểu Nguyệt nói vừa rồi Lý mặt rỗ và Như Tuyết bị nhốt ở cầu thang rất lâu, tinh thần có chút không chịu nổi, hai người họ đã về phòng nghỉ ngơi. Trước mắt không rõ địch tình, tôi cũng không biết chuẩn bị gì, liền để sáng mai lại đến thần xã điều tra một chút.

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi đang chuẩn bị xuất phát, Lý mặt rỗ lại sống chết không muốn đi, ôm chăn ăn vạ trên giường nói:

“Lần này dù cho nhiều tiền ta cũng không đi, ta không muốn gặp lại chuyện như vậy nữa!”

“Xem ngươi kìa!”

Tôi uy hiếp hắn sẽ nói chuyện hắn sờ mông mấy em gái ra Lý mặt rỗ mới không tình nguyện mà xuống giường. Như Tuyết cũng đang do dự, tôi đưa Phong Quỷ Đại mà Nhất Sơ dùng tối qua cho cô ta, nói thứ này có thể dùng phòng thân, cô ta tin là thật mới an tâm đeo bên người.

Ăn xong bữa sáng là 9 giờ hơn, chúng tôi liền tới thần xã Inari, vốn tưởng rằng đến sớm không ngờ ở đây đã có không ít du khách, rất nhiều người xếp thành hàng dài, quay vào pho tượng thần Inari cầu nguyện, viết tâm nguyện lên một miếng gỗ nhỏ. Tiểu Nguyệt nói muốn viết một tâm nguyện, tôi nói:

“Nhiều người như vậy, chúng ta làm chính sự trước, đến tối không có ai thì lại đến cầu nguyện.”

Chúng tôi xem xét khắp nơi, bị một nam nhân mặc trang phục vu sư gọi lại, ki lý cô lô nói một tràng tiếng Nhật.

Tiểu Cao và hắn nói chuyện với nhau, rồi nói với chúng tôi:

“Vị này chính là đại thần quan của thần xã: Urashima (Phổ Đảo) tiên sinh, hắn nói nơi này du khách không được vào tham quan.”

“Ngươi nói với hắn, chúng ta không phải là du khách, là khách do Chiba tiểu thư mời đến!”

Tôi nói. Tiểu Cao phiên dịch cho Urashima nghe, Urashima nửa tin nửa ngờ, lúc này Chiba xách theo một thùng nước đi tới, vội vàng buông thùng nước rồi nói rõ cho Urashima.

Thái độ của Urashima đại biến, nhiệt tình tỏ vẻ hoan nghênh chúng tôi, nhưng hắn còn có việc phải làm liền bảo Chiba đưa chúng tôi đi dạo. Tiểu Nguyệt kéo tay áo tôi, chỉ vào Chiba nói:

“Đây là vu nữ trong truyền thuyết a? Quả nhiên khí chất không giống người thường.”

“Cảm ơn!”

Chiba hơi mỉm cười.

“Ngươi biết tiếng Trung?”

Tiểu Nguyệt chấn động.

“Đã học qua chữ Hán.”

Chiba nói. Lý mặt rỗ cười hì hì khích lệ nói:

“Chiba tiểu thư, đại đại xinh đẹp.”

Như Tuyết hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái.

Khi vào thần xã, tôi phát hiện ở trong góc có một cái đèn bằng đá bị hư hại, du khách có lẽ không nhìn ra điều gì, nhưng tôi và Nhất Sơ lại để ý tới, cái đèn này khác những cái khác, tôi chú ý tới một con Chu Tước điêu khắc bên trên, tôi xoa chút bụi từ đoạn bị vỡ ra ngửi thử, rõ ràng có một tia âm khí nhàn nhạt! Bên trong ngọn đèn đá này có thể đã dùng đất ở bãi tha ma để xây dựng bố cục phong thuỷ của toàn bộ thần xã.

Kiến trúc phong thuỷ cũng không phải là cứ dùng thứ có nhiều dương khí là tốt, có đôi khi cũng dùng một vài thứ có âm khí, âm dương phối hợp, làm cho phong thuỷ lưu động.

“Nếu ta đoán không sai, 4 góc của thần xã đều có đèn đá như vậy, trên đó có điêu khắc tứ thần thú của Trung Quốc: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.” Tôi nói.

Chiba rất bội phục gật đầu:

“Trương tiên sinh nhãn lực quả nhiên là cao, đèn đá như vậy quả thực là có, nhưng mấy ngày nay đã bị người khác hủy hoại một cách khó hiểu…”

“Tiểu thư, sao ngươi nói chuyện như mấy tên quỷ tử Nhật Bản trong TV vậy.”

Như Tuyết châm biếm, cô ta có chút địch ý với Chiba, có thể là do oán hận Lý mặt rỗ vẫn luôn nhìn lén Chiba.

“Quỷ tử Nhật Bản? Là yêu quái sao?”

Chiba vẻ mặt khó hiểu, từ nhỏ đã lớn lên ở thần xã, có lẽ là không xem TV bao giờ. Tôi đổi đề tài, bảo cô ta đưa chúng tôi tới xem mấy chỗ khác. Trên đường Tiểu Cao sửa lại ngữ pháp tiếng Hán cho Chiba, tuy rằng Chiba nói chuyện kỳ kỳ, nhưng cô ta thông minh, một khiếu thông trăm khiếu thông, rất nhanh đã có thể nói tiếng Hán như người Trung Quốc bình thường.

Phía sau thần xã là đồng ruộng, người trong thần xã trồng rau ở đây, xa xa có rất nhiều phần mộ mọc đầy cỏ xanh, tôi nói với Tiểu Nguyệt:

“Ta kiểm tra nàng, mộ đặt ở phía trước nhà tốt hay ở sau nhà tốt?”

“Phía sau, ở phía trước thì quá khó coi.” Tiểu Nguyệt nhíu mày nói.

“Sai rồi, mộ nên đặt ở phía trước! Phong thuỷ học nói “Ninh khiếu phòng tiền đồi thượng đồi, mạc khiếu phòng hậu quỷ lai thôi”, mồ đặt ở phía sau nhà là tối kỵ trong phong thuỷ.” Tôi giải thích.

(Ninh khiếu phòng tiền đồi thượng đồi, mạc khiếu phòng hậu quỷ lai thôi: Ở trước nhà thì của cải chất chồng, ở phía sau nhà thì quỷ tới đẩy).

Chiba nháy mắt nói:

“Trương tiên sinh, Nhật Bản chúng ta không chú ý đến phong thuỷ, nó dường như cũng không có ảnh hưởng gì, thứ cho ta mạo phạm, có thể thấy rằng thuyết phong thuỷ ngươi vừa nói quả thật là vô căn cứ.”

“Ngươi cho rằng không có ảnh hưởng sao?”

Tôi cười lạnh một tiếng, sau đó nói với cô ta, đầu tiên là thần xã có nhiều dương khí, tà vật không dễ tiến vào, tiếp đó là người trong thần xã phần lớn là cả đời không kết hôn, không thấy ảnh hưởng, cuối cùng là phong thuỷ của thần xã là do cao nhân chỉ điểm, vô cùng nghiêm cẩn, hiện giờ 4 cái đèn đá vừa bị hủy thì lập tức bắt đầu có ma quỷ quấy phá, huống chi là về sau?

Chiba bừng tỉnh đại ngộ nói:

“Có biện pháp nào giải quyết không?”

“Những phần mộ đó chôn ai?”

Tôi hỏi.

“Các đời thần quan, vu nữ, bọn họ đều là người hầu trung thành của thần Inari, thiết tưởng đã sớm thành Phật.”

Chiba chỉ vào ngôi mộ phía trước nói:

“Chỉ là trên ngọn núi này còn có không ít samurai chết trận, như ngài nói thì phong thuỷ hẳn là không tốt lắm?”

Trong núi trồng rất nhiều trúc, tràn ngập một cỗ sương mù trắng xóa, quả thực có âm khí rất mạnh.

“Buổi tối ta sẽ thi pháp tu bổ phong thuỷ cách cục nơi này, hẳn là sẽ không có quỷ quấy phá nữa.”

Tôi nói.

“Cảm ơn.”

Chiba cảm kích gật đầu.

Nhất Sơ vẫn luôn im lặng đột nhiên hỏi:

“Người xây toà thần xã này là ai?”

– Chiba trả lời:

“Nghe nói là âm dương sư vĩ đại Abe Yasukiyo xây nên.”

“Cháu của Abe Seimei?”

Nhất Sơ nhíu mày.

“Đúng.”

Chiba gật đầu. Tôi mở điện thoại tra thử, ở thời Heian của Nhật Bản, âm dương sư là một nghề nghiệp vô cùng ghê gớm, mà Abe Seimei chính là âm dương sư được Thiên hoàng ngự dụng, phụ trách phong thuỷ hoàng cung và hiến tế.

Mà cháu của Abe Seimei là Abe Yasukiyo được thừa kế chức vị âm dương sư. Tôi thầm nghĩ, tòa thần xã này có lẽ nào có liên hệ nào đó với hồ yêu Tamamonomae bị phong ấn năm xưa? Lúc này trong thần xã có tiếng xôn xao, một vu nữ đi tới nói với Chiba mấy câu, tôi hỏi cô ta có chuyện gì, cô ta nói có 2 du khách bị té xỉu. Tới thì cũng tới rồi, chúng tôi liền đi qua xem, 2 du khách nằm im một chỗ, một nam một nữ, dường như là hai vợ chồng.

Urashima cũng ở đó, đang gọi xe cứu thương, tôi vừa thấy sắc mặt của đôi vợ chồng này thì cảm giác không đúng. Nhất Sơ đi qua lật mí mắt bọn họ, nói với tôi:

“Bị hút dương khí…”

“Các ngươi có thể cứu bọn họ không?”

Chiba hỏi. Tôi nói với cô ta, đôi vợ chồng này không nguy hiểm đến tính mạng, nằm tĩnh dưỡng mấy ngày là ổn. Ban ngày sẽ không có quỷ, thứ hút đi dương khí của bọn họ chỉ có thể là yêu, rất có thể là 1 trong 2 con yêu hồ.

Tôi vừa thấy tất cả mọi người tập trung tại đây, bỗng nhiên nhăn mày lại:

“Không xong, chúng ta có thể đã trúng kế điệu hổ ly sơn rồi! Đối phương muốn tới chỗ pho tượng hồ ly.”

Urashima kinh hãi, lập tức chạy tới kho hàng kiểm tra, những người khác cũng theo sát. Khi chúng tôi lúc chạy tới, Urashima đã mở ngăn tủ ra, bên trong trống rỗng, hắn hô to gọi nhỏ, Nhất Sơ đột nhiên duỗi tay vào trong ngăn tủ, kéo ra cái rương.

Huyễn thuật này làm cho Chiba và Urashima khiếp sợ, Nhất Sơ nói:

“Là thuật che mắt.”

Urashima không yên tâm, muốn đích thân mở ra để xác nhận, khi pho tượng hồ ly bị lấy ra, Tiểu Cao đột nhiên đoạt lấy pho tượng trong tay hắn rồi cướp đường mà chạy!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297