Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 234
Phần 234

Kibadama nhìn thanh kiếm cắm vào ngực, nét mặt mang theo nét không thể tin được, phun ra một ngụm máu tươi. Otama hô to đi tới, ôm hắn vào ngực mà khóc ô ô. Kibadama hóa thành một viên ngọc, Otama hung tợn nhìn Nhất Sơ, nhe miệng lộ ra răng nanh:

“Ta phải giết ngươi!”

Otama phi thân bay tới, hai ngón tay Nhất Sơ ở giữa không trung vẽ bùa, điểm lên trán Otama một cái, Otama liền hét thảm một tiếng, cũng hóa thành một viên ngọc.

“Làm ta sợ muốn chết.”

Lý mặt rỗ lau mồ hôi trên trán, ngồi dậy.

“Vừa rồi ngươi chạy đi đâu?”

Tôi hỏi.

“Các ngươi chạy qua chạy lại không thấy bóng dáng, bên cạnh nơi nơi đều là quỷ hồn, ta lại không dám lên tiếng, cả nửa ngày mới tìm được các ngươi.”

Lý mặt rỗ vẻ mặt ủy khuất, nhặt một viên ngọc lưu li trên mặt đất:

“Thứ này đáng giá bao nhiêu tiền?”

“Đưa cho ta!”

Nhất Sơ duỗi tay. Lý mặt rỗ dù không muốn cũng phải giao ra viên ngọc.

“Ngươi thật sự đã giết tiểu hồ ly kia?”

Tôi hỏi.

“Không, con hồ ly này là do hồn phách của Tamamonomae biến thành, không dễ dàng chết như vậy đâu, đại khái là sẽ ngủ say một khoảng thời gian.”

Nhất Sơ nhàn nhạt nói.

“Hỗn đản, ta phải giết ngươi!”

Otama biến thành viên ngọc trong bàn tay hắn lúc ẩn lúc hiện, hô lớn. Nhất Sơ không để ý, nhét hai viên ngọc vào hốc mắt của pho tượng hồ ly, không biết có phải tôi gặp ảo giác không, khi nhét vào bức tượng, một đạo ngân quang trên thân pho tượng xẹt qua, giống như con hồ ly này đã sống lại vậy.

“Chúng ta phong ấn nó lại.”

Nhất Sơ nói.

“Được!”

Tôi bảo Lý mặt rỗ dìu Urashima, cả đoàn người xuống núi, oan hồn trong núi bị hấp dẫn mà lũ lượt đi theo, nhưng bọn chúng lắc lư đi tới rất chậm chạp. Trên đường tôi nói với Nhất Sơ:

“Nhất Sơ, ta và ngươi thương lượng một việc.”

“Hử?”

“Ta muốn thu phục con tiểu hồ ly này.”

Tôi nói. Nhất Sơ nói:

“Bản tính cô ta tuy không xấu, nhưng dù sao cũng là yêu, là bàng môn tả đạo, huống chi còn hút dương khí của con người.”

Tôi trầm ngâm không nói, nghĩ thầm hay là thôi bỏ đi vậy! Nhưng Nhất Sơ lại nói tiếp:

“Nếu ngươi thật sự muốn, ta sẽ thay ngươi thu phục, nhưng trước tiên ta phải đưa về Mê Đồ Quan để luyện hóa bỏ đi dã tính của cô ta, có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian.”

Otama nghe thấy thì chửi ầm lên:

“Đạo sĩ thối, chờ ta ra khỏi đây sẽ cắn chết ngươi!”

Tôi cười khổ, con tiểu hồ ly này tuy rằng đáng yêu, nhưng quả thực dã tính chưa thuần.

Tôi vẫn luôn hâm mộ Nhất Sơ có tiểu đạo đồng sai khiến, đã sớm muốn có một tiểu yêu lợi hại làm tùy tùng, nhưng việc này cũng không thể chỉ có một bên muốn là được, liền hỏi Otama:

“Ngươi có muốn đi Trung Quốc một thời gian không?”

“Trung Quốc… Trung Quốc…”

Cô ta cứ nhắc mãi, đó dù sao cũng là cố hương của cô ta:

“Các ngươi định xử lý Kibadama thế nào?”

“Hắn đã bị phong bế hồn phách, phải ngủ say mười mấy năm.”

Nhất Sơ nói.

Tôi nói với cô ta:

“Ngươi nghĩ cho kỹ, lát nữa một khi chúng ta phong ấn pho tượng hồ ly, ngươi sẽ phải ở trong hộp ngây ngốc vài mươi năm.”

“Được rồi, vậy ta sẽ đi Trung Quốc!”

Otama nói:

“Nhưng ngươi phải cho ta hút dương khí.”

“Ngươi nghĩ hay lắm!”

“Ngươi có giàu không?”

“Không tính là quá giàu, nhưng ngươi muốn ăn thịt thì vẫn có.”

“Được, một lời đã định, gạt ta thì ta sẽ cắn chết các ngươi!”

Thật đúng là dã tính khó thuần mà!

Nhất Sơ bảo tôi lát nữa dùng máu của bản thân viết tên mình lên giấy, mặt sau viết tên Otama, hắn sẽ làm phép, trước khi phong ấn sẽ chuyển dời Otama lên trên giấy, đại khái là có thể lưu giữ một thời gian, sau khi trở về sẽ tìm một con hồ ly làm pháp thân cho cô ta. Chiba từ phía sau đuổi theo tôi, nói cô ta đã hỏi được chân tướng sự tình, thì ra Urashima vốn mang họ Tanaka, chính là con trai của đại thúc hói đầu kia.

Đại thúc hói đầu làm ăn phá sản, còn vay nặng lãi rất nhiều tiền, liền tới cầu con trai nghĩ cách, tỷ như trộm chút đồ đáng giá trong thần xã đi bán. Hai người nói chuyện đã bị Kibadama nghe thấy, Kibadama liền ra điều kiện với bọn họ làm một giao dịch, chỉ cần giúp hắn thả Tamamonomae ra, với sức mạnh của Tamamonomae thì việc làm cho bọn họ phát tài quả thực dễ như trở bàn tay. Đôi cha con không muốn sống này bắt đầu âm thầm phá rối, đầu tiên là phá hoại phong thuỷ của thần xã, sau đó là trộm đi tượng Ngân hồ, cuối cùng là phá huỷ phong ấn, không ngờ cuối cùng lại là phí hết công dã tràng.

Urashima bị nghi ngờ có liên quan đến việc trộm cướp quốc bảo, cái tội danh này cũng đủ cho hắn bị cách chức, nói không chừng còn phải ngồi tù. Chiba nói rằng Urashima năn nỉ chúng tôi, bất luận thế nào cũng đừng khai ra đại thúc hói đầu, cứ để hắn một mình gánh vác tội danh, không liên lụy đến cha hắn. Tôi thầm nghĩ Urashima cũng là một hiếu tử a! Vì để cha mình Đông Sơn tái khởi, loại chuyện này hắn cũng có thể làm được, nhưng chúng tôi thiếu chút nữa đã bị hại phải ngồi tù, tôi không thể đồng tình với hắn, định đem chuyện hắn trộm quốc bảo nói cho cảnh sát.

Khi trở lại thần xã, cảnh sát thấy chúng tôi trở về liền rút súng ra chỉ vào chúng tôi, nhưng khi thấy trên tay chúng tôi là pho tượng Ngân hồ, cùng với… một đoàn đại quân oan hồn phía sau chúng tôi đang ở trên núi chậm rãi đi tới, bọn họ kinh ngạc nghẹn họng nhìn trân trối. Chiba vội vàng giải thích cho bọn họ, chúng tôi nhất định phải phong ấn bức tượng Ngân hồ ngay lập tức, nếu không tình cảnh bách quỷ dạ hành sẽ lại xuất hiện!

Cảnh sát nửa tin nửa ngờ đành phải đồng ý, Chiba ở lại nói chuyện với bọn họ, nói rõ chuyện của Urashima, 3 người chúng tôi lấy chìa khóa tới kho hàng, chuẩn bị phong ấn. Kho hàng đã có sẵn giấy và chỉ hồng, tôi theo lời Nhất Sơ viết tên mình và tên Otama lên giấy rồi đưa cho hắn, khi Nhất Sơ làm phép chuyển dời Otama đi, tôi dùng chỉ hồng tạo thành một trận pháp phong ấn loại nhỏ.

Sau khi Otama thuận lợi chuyển dời lên trên giấy, chúng tôi đem pho tượng hồ ly bỏ vào trong hộp, phong ấn nó lại, dán vài đạo phù, rồi khóa lại cất trả vào ngăn tủ. Khi đi ra, rất nhiều cảnh sát nhìn lên núi, chỉ thấy đại quân oan hồn dần dần tan đi, trong núi trở lại yên tĩnh, nhưng vẫn tràn ngập một đạo sương mù. Chuyện này cuối cùng đã kết thúc, Urashima bị cảnh sát giải đi, chúng tôi thật sự quá mệt mỏi, trước tiên về khách sạn nghỉ ngơi, Tiểu Nguyệt và Như Tuyết đi dạo phố về biết được chúng tôi đã hóa giải sự tình thì vô cùng ảo não, nói lại bỏ lỡ một dịp vui!

Ngày hôm sau chúng tôi mang theo chút đồ trở lại thần xã, có hai việc, một là tu bổ lại phong ấn Tamamonomae cho tốt, thứ hai là cải tạo lại phong thuỷ của thần xã, để nơi này buổi tối không xảy ra chuyện quỷ quái nữa, cả hai đều là việc chân tay không có gì đáng nói. Chiba rất cảm ơn chúng tôi, trả chúng tôi một ít thù lao, tính ra khoảng 10 vạn nhân dân tệ, xem ra thần xã quả thực cũng không có nhiều tiền.

“Urashima đã bị bắt, sau này ai sẽ làm đại thần quan, ngươi ư?”

Tôi hỏi cô ta. Chiba cười nói:

“Đương nhiên không thể, trước giờ không có tiền lệ vu nữ làm đại thần quan.”

“Truyền thống này thật là quá không công bằng với nữ giới…”

Tôi nói.

“Nữ giới ở Nhật Bản vốn dĩ đã không có địa vị cao.”

Chiba cười khổ một tiếng, hy vọng sau này chúng tôi có thời gian thì quay lại tìm cô ấy.

Trước khi rời đi, Như Tuyết phát hiện Lý mặt rỗ đáng lén xin số điện thoại của Chiba, trên đường về thì nổi bão, ồn ào đến mức chúng tôi không có nổi một giây yên tĩnh, phỏng chừng lúc trở về Lý mặt rỗ sẽ phải quỳ lên ván giặt đồ mà tu tỉnh bản thân. Khi ở phòng chờ sân bay, tôi đột nhiên phát hiện có một nữ tử mặc Hoa phục thời cổ đại đứng đó nhìn tôi, cô ta yêu diễm đến cực điểm, nhìn qua tôi đã nhận ra đó chính là Tamamonomae, hoặc là tôi nên gọi cô ta là hồ yêu Đát Kỷ!

“Không xong, Đát Kỷ đã thoát ra!”

Tôi la lên một tiếng, từ trong mộng tỉnh lại, Tiểu Nguyệt đang cúi đầu chơi game mobile Âm dương sư dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn tôi, hỏi:

“Huynh gặp ác mộng?”

Tôi nhìn về phía vừa rồi xuất hiện Đát Kỷ, không có gì cả, quả nhiên là một giấc mộng. Tôi đột nhiên nghĩ, Đát Kỷ là một nữ nhân vô tội, đơn giản là quá xinh đẹp, nhà Thương bị diệt mà lại trách cô ta, sau khi chạy đến Nhật Bản làm hoàng phi, lại bị coi là yêu ma quỷ quái…

Tự cổ chí kim, lịch sử đều là do đàn ông viết nên, phụ nữ không hề có chút địa vị nào, chỉ có thể làm món đồ chơi cho đàn ông. Có lẽ Đát Kỷ trong lịch sử cũng không đáng giận như vậy, cô ta chỉ là muốn tìm một nam nhân toàn tâm toàn ý yêu mình mà thôi! Chỉ tiếc, hồng nhan luôn là họa thủy, hồng nhan cũng luôn bạc mệnh.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297