Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 109
Phần 109

Lưu lão đầu suy nghĩ rồi nói…

“Trong một cái giếng cạn ở hậu sơn, người già trong thôn đều nói rất lâu trước kia ở đó có một gia đình, về sau dần dần hoang phế, tường đổ phòng sập, không còn cái gì nữa, chỉ còn lại một cái giếng cạn bỏ hoang. Tiểu Tam Tử không chịu làm việc đàng hoàng, mỗi ngày đều muốn một bước lên trời, nói có lẽ ở đó sẽ đào được bảo bối, ta cản cũng không được, có một hôm nó mang dụng cụ đi. Kết quả đúng là nó đã đào được…”

Lưu lão đầu nói đến đây, ánh mắt nhìn đồng hồ trở nên vừa yêu vừa hận…

“Nếu như không phải vì nó, Tiểu Tam Tử nhà ta cũng không phải chết.”

Nói rồi lại khóc nức nở. Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, luôn là một trong những nỗi thống khổ lớn nhất trên đời. Lưu lão đầu rất nhanh đã uống say, tôi và Lý mặt rỗ đưa lão lên giường, đắp chăn cho lão xong mới bọc đồng hồ lại, rời khỏi nơi này. Chúng tôi quyết định ngủ trong xe, ngày hôm sau sẽ đến giếng cạn tìm manh mối.

Sơn thôn ban đêm vô cùng yên tĩnh, thậm chí ngay cả tiếng kêu của dế mèn ếch xanh cũng không có, bầu trời cũng âm trầm, mặt trăng bị giấu sau một mảng mây đen. Lý mặt rỗ quá buồn bực, cởi cúc áo…

“Trời cũng muốn loạn rồi, giống như sắp mưa.”

Trời đã tối đen chúng tôi mới trở về xe, phát hiện Lão Cảng vẫn đang ngủ. Lý mặt rỗ xì một tiếng khinh miệt, hận đến nghiến răng. Tôi liếc đồng hồ, quả nhiên không có tiếng tích tắc, đồng hồ lại ngừng chạy. Xem ra tôi nghĩ không sai, thời gian của Lão Cảng đã bị đồng hồ ngừng lại, cho nên hắn mới có thể duy trì trạng thái ngủ. Mặc dù là xe Jeep, nhưng trong xe cũng không dễ chịu lắm, tôi và Lý mặt rỗ thân thể co ro tựa lưng vào ghế hai mắt nhắm nghiền. Có lẽ là do quá mệt nên chúng tôi rất nhanh đã ngủ thiếp đi. Sau đó tôi có một giấc mơ kỳ quái, ở trong mơ, tôi thấy rất nhiều chuyện đã xảy ra, chúng như phim chạy qua trước mắt tôi. Hình ảnh càng trôi càng nhanh, gấp rút đến mức làm cho tôi không thể thở nổi. Tôi toát mồ hôi lạnh, từ trong giấc mơ bừng tỉnh, trong xe đầy mùi hôi thối. Bùn nhão sền sệt đã tràn đến cổ, tôi giật nảy mình, không hề nghĩ ngợi mà mở cửa xe.

Cửa không mở được, tôi vội vàng kéo Lý mặt rỗ bên cạnh, lại phát hiện cả khuôn mặt hắn đã bị bùn nhão bao trùm. Không được, còn tiếp tục như thế, tất cả đều phải chết ở đây! Tôi đưa tay sờ loạn trong bùn nhão, lại cũng không thấy gì cả. Tôi ép mình nhất định phải tỉnh táo lại, bỗng nhiên… Tôi nghĩ đến cái đồng hồ. Nghĩ đến việc sau khi có được đồng hồ, hiện tượng thời gian bị đảo loạn. Sau đó tôi không hề nghĩ ngợi, chật vật tìm được cái đồng hồ, hung hăng đập về phía kính chắn gió. Một tiếng nổ vang, đầu tôi đau đớn kịch liệt, tôi cảm thấy phảng phất như mình chìm trong biển rộng, cả người nhỏ bé như không có ý nghĩa gì trước biển cả to lớn, thân thể của tôi chậm rãi chìm xuống, cuối cùng bị bùn nhão bao phủ.

Khi tôi có ý thức trở lại, tôi phát hiện mình đang ở trong một không gian hắc ám. Trong lỗ mũi đều là nước bùn thối hoắc, tôi theo bản năng há miệng hít vào hai cái, vốn cho rằng trong miệng sẽ đầy nước bùn, không ngờ kết quả lại là không khí mới mẻ. Tôi đã không còn ở trong xe. Tôi cảnh giác sờ soạng xung quanh. Bốn phía trống rỗng, tôi cẩn thận từng li từng tí đi về phía trước mấy bước, rốt cục mò tới một bức tường ướt sũng. Bức tường hình vòng cung, giữa các viên gạch đầy rong rêu. Đây là một cái giếng cạn. Tôi đã xuống đáy giếng. Tôi tận lực để bản thân bình tĩnh lại một chút, sau đó bắt đầu lục lọi trên người có thứ gì có thể chiếu sáng không. Đáng tiếc, ngoại trừ đồng hồ, trên người tôi chẳng có gì. Thậm chí Thiên Lang Tiên, Âm Dương Tán, Đào Hồn Hoa cũng đều ở trên xe.

Tôi cảm thấy đêm nay có lẽ sẽ phải ở đây. Tôi thả đồng hồ trong ngực ra, cẩn thận cởi vải đỏ, ánh hào quang chói sáng phát ra. Đồng hồ phát ra một ánh sáng lóa mắt. Bên tai có tiếng tích tắc rất rõ ràng, càng ngày càng gần, phảng phất như ở bên tai. Theo tiếng tích tắc, tôi phát hiện kim đồng hồ không ngờ lại chạy ngược với tốc độ cực nhanh. Sau đó hình ảnh trước mắt tôi bỗng nhiên thay đổi! Một ngày mùa hè chói chang, một nam nhân mặc quần áo triều Thanh với bím tóc dài vội vội vàng vàng lấy chìa khóa cố gắng mở cửa một căn nhà nhỏ. Hắn tướng mạo cũng tạm được, chỉ là khuôn mặt tràn đầy vẻ ham mê nữ sắc, nhìn qua đã biết không phải là người tốt.

Rất nhanh có một tiếng răng rắc cửa mở ra, trong sân có một nữ tử xinh đẹp đang soi gương, nam nhân đi thẳng tới phía sau ôm lấy người đó…

“Bảo bối, đoán xem ta mang cho nàng quà sinh nhật gì nào?”

Hai mắt nữ tử lóe ra thần sắc hiếu kỳ…

“Là cái gì? Lấy ra cho ta xem một chút.”

Nam nhân giấu đi bọc vải đỏ, cố ý không cho nữ tử nhìn. Nữ tử không kiên nhẫn được nữa, đưa tay đoạt lấy, lộ ra bên trong là một cái đồng hồ có chuông mới tinh của Tây Dương.

“A, đồ vật của người phương Tây, đồ tốt hiếm có a, huynh làm thế nào mà có được?”

Nam nhân dương dương đắc ý cười nói…

“Ta phải hao tổn rất nhiều công phu, nhưng có thể khiến nàng cười một tiếng, ta chịu khổ cũng đáng a.”

Nói đến đây, hắn gian xảo luồn tay vào trong áo của nữ tử, nữ tử xấu hổ khuôn mặt trong nháy mắt đỏ bừng…

“Huynh là người đã có vợ, vụng trộm để ta ở đây, không sợ bị lão bà phát hiện sao?”

“Bảo bối ngoan, chờ mấy tháng nữa, ta sẽ bỏ con cọp cái kia đi, đường đường chính chính cưới nàng vào nhà.”

Thấy nữ tử giận dỗi, nam nhân lại càng to gan hơn, cố sức cởi cúc áo của nữ tử.

Tôi dường như là một người tàng hình, không ai phát hiện ra tôi, thế là tôi đánh bạo tới gần một chút. Song khi tôi tới gần, cảnh tượng trước mắt đột nhiên thay đổi như đèn kéo quân. Vẫn là ngày mùa hè chói chang, nhưng bầu trời lại âm trầm vô cùng khiến người ta không thở nổi, tựa như lúc nào cũng có thể mưa. Lúc này nữ tử kia đang ngồi trong sân, mái tóc đen thật dài theo gió bay múa, nàng tự nhủ…

“Đã ba tháng rồi, tiên sinh sao còn chưa tới, chẳng lẽ đã quên ta rồi sao?”

“Sẽ không đâu, sẽ không đâu, tiên sinh đã nói muốn cưới ta…”

Tôi cũng không biết nữ tử này đã bao lâu chưa tắm rửa, không để ý tới tóc của nàng đã rũ xuống chạm đất, trên người tỏa ra mùi hôi hám mốc meo. Nàng như bị bệnh tâm thần cứ ôm đồng hồ Tây Dương trong ngực mà nhẹ nhàng vuốt ve. Mỗi một động tác đều ôn nhu như vậy, như đáp lại tiếng tích tắc của đồng hồ. Bỗng nhiên, cửa gỗ ngoài sân bị đá bung ra!

Một bà mập quần áo chỉnh tề cùng một đám người hầu hung hãn chạy vào, khi thấy nữ tử, bà mập tức khí tròng mắt trợn lồi ra…

“Được lắm, Đổng Tiểu Uyển, là ngươi câu dẫn tướng công nhà ta? Cuối cùng đã bắt được ngươi.”

Nữ tử hốt hoảng đưa mắt tìm kiếm, rốt cục đã tìm được bóng người thương trong đám người hung hãn, nàng la lớn…

“Tiên sinh, tiên sinh cứu ta!”

Nhưng nam nhân kia lại run rẩy núp sau lưng bà mập, không dám lên tiếng.

“Ngươi nói là tiểu bạch kiểm này ư, hắn ăn cơm nhà chúng ta, ở nhà chúng ta, còn vụng trộm lấy tiền nhà chúng ta nuôi tiểu tình nhân là ngươi. Một tháng ta không cho hắn tiền tiêu xài, hắn đã thành thành thật thật quỳ xuống cầu xin ta tha thứ, bán đứng ngươi rồi, ha ha, đây chính là tiên sinh mà ngươi yêu sao?”

Bà mập cười ha ha…

“Người đâu, tiểu tiện nhân này không phải là thích câu dẫn lão công (chồng) người ta sao? Hôm nay để cho tiện nhân này hầu hạ một đám lão công.”

Phía sau bà mập là mấy tên nô bộc nở nụ cười đểu cáng, như đàn sói không dằn nổi nhào về phía nữ tử.

“Lão bà, như vậy đối với Đổng cô nương cũng không tốt lắm a?”

Nam nhân không đành lòng nói.

“Hôm nay nếu ngươi dám ngăn cản, thì lập tức tịnh thân cho lão nương, sau đó đuổi ngươi ra khỏi nhà, một lượng bạc cũng không có phần của ngươi!”

Bà mập chống nạnh mắng. Nam nhân sợ hãi, nghiêng đầu đi làm như không thấy gì. Ban đầu nữ tử còn đang thống khổ cầu cứu, nhưng thấy nam nhân của mình lạnh lùng vô tình, nàng rốt cục đã tuyệt vọng, cuối cùng ngay cả tiếng cầu cứu cũng không kêu nữa, chỉ tùy ý mặc kệ một đám người hầu xé rách y phục của mình. Trong sân an tĩnh, chỉ có tiếng đồng hồ Tây Dương kêu tích tắc vang lên rõ ràng.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297