Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 105
Phần 105

Tôi chăm chú nhìn đường. Lý mặt rỗ nhíu mày…

“Không phải nói kia người đã chết sao?”

“Hắn không phải có vợ sao?”

“Nhưng vợ hắn cũng vào bệnh viện tâm thần rồi a! Ngươi cảm thấy thần trí bà ta ta có thể tốt hơn Lão Cảng sao?”

Lý mặt rỗ hoài nghi đề nghị của tôi.

“Bệnh tâm thần thì cũng phải kiểm tra xem, đây là cách duy nhất.”

Nói đến đây tôi liền tức giận, không hề nghĩ ngợi đập Lý mặt rỗ một quyền…

“Còn không phải tại ngươi trêu vào phiền phức sao, lúc này lại biết sợ à? Ngươi kiếm tiền không cần mạng ư!”

Lý mặt rỗ hắc hắc cười ngây ngô…

“Trương gia tiểu ca, ta mặc dù hơi ngốc một chút, nhưng có ngài anh minh thần võ a, đây mới thật sự là đạo bù trừ! Ta không lắm mồm nữa, tránh chọc ngài phiền muộn, dù ngài nói thế nào, ta cũng làm theo, toàn bộ nghe lệnh ngài.”

Tôi hừ một tiếng, chuyên tâm lái xe. Lý mặt rỗ quay đầu nhìn Lão Cảng, gia hỏa này bị đồng hồ giày vò cho thể xác và tinh thần đều mỏi mệt, cứ thế ngủ say sưa trong xe. Rất nhanh, tiếng ngáy của Lý mặt rỗ cũng vang lên. Lái xe liên tục hai ngày, tôi và Lý mặt rỗ lê thân thể mệt mỏi đến trước cổng bệnh viện tâm thần. Lý mặt rỗ thò đầu ra nhìn bên ngoài mấy lần…

“Trương gia tiểu ca, yên tâm đi, ta nhìn quanh không phát hiện cảnh sát.”

Tôi tháo dây an toàn, tìm dao cạo râu, sờ sờ lên gương mặt như thổ phỉ. Lý mặt rỗ cười hắc hắc…

“Trương gia tiểu ca, ta phát hiện ngươi đặc biệt thích đùa, chỉ cần là đi gặp phụ nữ thì nhất định phải chuẩn bị bảnh bao, đã gấp như lửa cháy đến nơi, ngươi vẫn không quên cạo râu, thủ đoạn cua gái thật cao, huynh đệ theo không kịp, bội phục, bội phục!”

“Cút! Cút cho lão tử!”

Tôi vung vẩy dao cạo râu trước người hắn…

“Ta sợ người khác hiểu lầm ta cũng bệnh nhân bị tâm thần sẽ bắt ta lại, không chăm chút không được a! Ngươi trông chừng Lão Cảng, ta xuống xem tình hình một chút.”

“Được.”

Lý mặt rỗ gật đầu đáp ứng. Tôi xuống xe, sửa lại quần áo, nhẹ bước tiến vào bệnh viện tâm thần. Như tôi dự đoán, nơi này cũng không phải là quản lý mười phần nghiêm ngặt. Sau khi đăng ký vào thăm, bị nhìn ngó hỏi han mấy lần, hộ lý dẫn tôi đến phòng bệnh. Trên đường đi, cô ta nói qua với tôi tình hình…

“Tống thái thái rất đáng thương, chồng bà ta nhảy lầu tự sát, bà ta chịu ảnh hưởng quá lớn, tinh thần cũng có chút vấn đề, luôn nói một mình với cửa sổ, người khác nghe mà không hiểu. À, đúng rồi, ngươi và Tống thái thái quan hệ thế nào?”

“À, không có quan hệ gì, ta trước kia học đại học từng nhận sự giúp đỡ của Tống tiên sinh và Tống thái thái, nghe nói bọn họ xảy ra chuyện thì tới thăm xem ta có thể giúp chút gì không.”

Quen biết Lý mặt rỗ đã lâu, bản lĩnh bịa chuyện của tôi đã tu luyện đến lô hỏa thuần thanh. Hộ lý lập tức có hảo cảm với tôi…

“Ây dà, xã hội hiện giờ người có ơn tất báo như ngươi cũng không nhiều.”

Tôi cười khẽ với cô ta. Đẩy cửa phòng bệnh, tôi thấy trên giường bệnh có một nữ nhân ngồi ôm đầu gối, mặc quần áo bệnh nhân, tóc rối bời, khuôn mặt tái nhợt vô cùng. Bà ta nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nghe tiếng bước chân thì chậm rãi quay đầu nhìn thoáng qua chúng tôi, rồi lại chậm rãi quay đầu đi. Động tác của bà ta tựa như là người máy.

Hộ lý nhìn đã quen, cũng không sợ hãi…

“Đây chính là Tống thái thái, ngươi qua trò chuyện với bà ta đi, ta không quấy rầy các ngươi, có chuyện gì thì gọi ta.”

Tôi nhìn hộ lý cảm kích gật đầu, hộ lý vui vẻ ra khỏi phòng bệnh. Tôi chậm rãi bước đến gần Tống thái thái, trầm thấp gọi…

“Tống thái thái?”

Bà ta như không nghe thấy, vẫn chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi có chút lúng túng hắng giọng một cái, nói…

“Ta có chuyện muốn hỏi ngươi, ngươi biết chồng ngươi có được đồng hồ từ đâu không?”

Tôi vừa nói, vừa thận trọng lấy đồng hồ trong bọc ra. Thanh âm tíc tắc lập tức phiêu đãng. Tống thái thái vốn đang ngơ ngác, nghe thấy tiếng tích tắc quỷ dị thì đột nhiên lấy lại tinh thần, ngạc nhiên nhìn tôi đang đặt đồng hồ lên giường.

“Tống thái thái?”

Cơ hội mất đi sẽ không trở lại, tôi hỏi…

“Ngươi có biết chồng ngươi lấy được cái đồng hồ này từ đâu không?”

Cầu trời phù hộ, bà ta nhất định phải cho tôi chút tin tức hữu dụng. Tôi cũng không muốn nửa đời sau ở tù với Lý mặt rỗ. Tống thái thái trợn mắt, từ từ ngẩng cổ, phảng phất như chỉ chỉ cần nhanh một chút thân thể sẽ vỡ tan tành. Bà ta nhìn tôi chằm chằm, quỷ dị hé miệng, nói từng chữ…

“Trong giếng!”

“Cái gì?”

Tôi có chút không thể tin được. Đồng hồ là vớt từ trong giếng ra? Tống thái thái lại vừa quay đầu, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, duy trì tư thế cứng ngắc không để ý tới tôi. Sau đó, bất luận tôi nói gì hỏi gì, bà ta cũng như người chết, không nói gì cả. Tôi có chút nhụt chí đi ra cửa. Đi ngang qua sảnh, hộ lý nhìn tôi mỉm cười phất tay…

“Ngày mai ngươi lại đến chứ?”

“Ừm.”

Tôi qua loa gật đầu, bước nhanh ra khỏi bệnh viện.

Lý mặt rỗ vội vàng lại gần…

“Trương gia tiểu ca, thế nào rồi? Có thu hoạch gì không?”

Sắc mặt tôi khó coi lắc đầu…

“Phí công vô ích.”

Lý mặt rỗ sợ tôi phát hỏa, an ủi…

“Đừng gấp, từ từ sẽ có.”

Tôi cười khổ nói…

“Lời này không phải ta vẫn luôn nói sao? Hiện giờ ngươi học xong rồi lại lấy ra khuyên ta.”

“Học để dùng mà.”

Lý mặt rỗ nói xong, nhìn ghế sau chép miệng…

“Giấc ngủ của hắn thật là sâu, đến giờ vẫn còn ngủ chưa hề tỉnh, như có thể ngủ được mấy ngày.”

“Có chút kỳ quái.”

Tôi thử khẽ lay Lão Cảng gọi…

“Lão Cảng! Lão Cảng!”

Tôi kêu vài tiếng, Lão Cảng vẫn không có phản ứng.

“Không phải là chết rồi chứ?”

Lý mặt rỗ có chút sợ hãi mặt trắng bệch.

“Chớ nói nhảm, thân thể hắn vẫn còn mềm.”

Nói thì nói thế nhưng trong lòng tôi cũng không bình tĩnh được, vội vươn tay thăm dò hơi thở Lão Cảng. Hô hấp vẫn đều đều.

“Không có chuyện gì, hẳn là vẫn đang ngủ.”

Tôi ném đồng hồ lên đùi Lý mặt rỗ, thắt chặt dây an toàn, nổ máy lái đi. Lý mặt rỗ loay hoay lật giở đồng hồ, bỗng nhiên như phát hiện cái gì, đưa đồng hồ lên tai nghe ngóng, lại nhìn mặt đồng hồ, ngạc nhiên nói…

“A? Ngươi làm gì, sao đồng hồ không chạy nữa rồi?”

Tôi đạp phanh, Lý mặt rỗ suýt nữa lao ra khỏi kính chắn gió.

“Trương gia tiểu ca, kỹ thuật lái xe của ngươi cũng quá kém, dùng tiền mua bằng lái hả?”

Lý mặt rỗ bất mãn nói lầm bầm. Tôi nào có tâm tư cãi nhau với hắn, đoạt lấy đồng hồ kiểm tra. Quả nhiên kim đã ngừng lại. Không đúng, vừa rồi trong phòng bệnh, đồng hồ rõ ràng là vẫn chạy mà, mới qua không lâu, sao nó bỗng nhiên ngừng chạy rồi? Tôi có chút cháy nóng nảy gãi đầu một cái, vừa đảo mắt, vừa hay nhìn thấy trong gương hình ảnh Lão Cảng đang ngủ ngon. Chẳng lẽ… Chẳng lẽ không phải Lão Cảng đang ngủ say, mà là thời gian của hắn ngừng lại, cho nên hắn mới luôn duy trì trạng thái ngủ say?

Tôi bị ý nghĩ này làm giật mình. Lý mặt rỗ đẩy vai tôi…

“Trương gia tiểu ca, không có chuyện gì chứ? Có cái gì nghĩ không ra thì ngươi nói với ta, ta sẽ cống hiến tế bào não giúp đỡ ngươi!”

Tôi lắc đầu, bảo hắn cất kỹ đồng hồ, rồi lại khởi động xe. Lý mặt rỗ hỏi…

“Bây giờ chúng ta đi đâu đây?”

“Đến nơi ở của Lão Tống lúc trước.”

So sánh với Lão Cảng, điều kiện của Lão Tống rõ ràng thấp hơn một bậc. Mặc dù cũng là khu nhà ở cao cấp, nhưng là tòa chung cư, khí phái kém xa với biệt thự của Lão Cảng. Lão Tống nhảy lầu tự sát ở ban công nhà mình, lầu 27, cơ hồ không có bất kỳ thống khổ gì, trong nháy mắt rơi xuống đất, tính mạng của hắn đã kết thúc. Bởi vì xảy ra án mạng, trong khu chung cư phảng phất như bị bao phủ bóng ma, các hộ gia đình phần lớn đều tránh đi qua khu vực xảy ra chuyện, đến mức dưới lầu nhà Lão Tống giống như đã bị người ta quên lãng, bị ngăn cách với các nơi khác.

Máu tươi trên mặt đất đã rửa sạch, nhưng Lý mặt rỗ vẫn để ý mà tránh ra xa. Tôi dò xét bốn phía một vòng, phát hiện không có gì dị thường mới quyết định lên lầu nhìn xem. Thang máy dừng lại ở lầu 27, tôi đến trước cửa nhà Lão Tống, nhẹ nhàng gõ cửa. Như tôi sở liệu, không có ai. Lý mặt rỗ trốn sau lưng tôi nói…

“Người thì chết, người thì bị điên, trong nhà đâu còn có người a? Nếu có người mở cửa, vậy khẳng định là quỷ…”

Hắn còn chưa dứt lời, cửa đã mở ra! Lý mặt rỗ hét lên, sợ đến mức nhảy dựng lên.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297