Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 137
Phần 137

Trong khoảng thời gian này, tôi vẫn thường kể với người bạn học về chuyện mua bán âm vật mấy năm qua. Mới đầu là nấu cháo điện thoại, sau đó hắn không chờ được, từ ngàn dặm xa xôi tìm đến tiệm của tôi, mỗi ngày trừ lúc ăn ngủ, còn lại đều nghe tôi kể chuyện cũ, tôi nói đến mức nước bọt văng như sao bay đầy trời. Hắn nói với tôi, những kỳ văn dị sự tôi gặp được quả thực đã phá bỏ thế giới quan của hắn, con mẹ nó quá thần bí, con mẹ nó quá kích thích! Nếu có thể viết thành một bộ tiểu thuyết tuyệt đối có thể thành best seller, tên sách hắn đã nghĩ kỹ rồi, đặt tên là “Dân buôn đồ âm”! Tôi mỉm cười, không nói gì.

Sau ba ngày ba đêm, rốt cuộc tôi đã nói hết chuyện của mình, sau đó vừa lừa vừa gạt người bạn học cũ đến sân bay, trước khi chia tay đồng ý với hắn, sau này nếu trải qua chuyện gì nữa thì nhất định không giữ bí mật mà sẽ nói hết với hắn. Lúc trở về tiệm đồ cổ đã là 11 giờ đêm, tôi lên giường đi ngủ, sáng sớm hôm sau tỉnh lại, khi rửa mặt đã bị vẻ mặt tiều tụy trong gương làm chính mình hoảng sợ. Tôi mất nửa ngày mới ra chợ mua một con gà mái già, một túi rau, thêm một cây nhân sâm Đông Bắc để bồi bổ nguyên khí.

Vừa định ra khỏi cửa, tiếng đập cửa đã vang lên. Tôi ngủ không đủ giấc mắt thâm xì, chậm chạp đi tới trước cửa:

“Ai vậy? Cửa hàng của ta không buôn bán ban ngày, có việc gì trời tối hãy đến.”

Kết quả tiếng đập cửa vẫn phanh phanh phanh làm tôi đau cả não. Tôi tức khắc nổi giận, mở cửa ra phát hiện ngoài cửa có một tên đầu đinh tầm khoảng 30 tuổi. Hắn mặc một bộ đồ thể thao Adidas, râu ria sạch sẽ, nhưng sắc mặt lại vô cùng bất an, vừa gõ cửa vừa hoảng sợ ngó sau lưng, cứ như có thứ gì đó đuổi theo hắn. Phản ứng đầu tiên của tôi là có phiền toái tới cửa rồi.

Tôi đánh giá hắn từ trên xuống dưới một phen, cảnh giác hỏi:

“Ngươi tìm ai?”

“Xin hỏi đây có phải là nơi ở của một vị cao nhân họ Trương?”

Gã đầu đinh tò mò nhìn vào trong tiệm ngó nghiêng.

“Ngươi tìm vị cao nhân họ Trương làm gì?”

Tôi nhíu mày. Tên này lén lút, mong là không phải người do Long Tuyền Sơn Trang phái tới.

“Bạn của ta nói, phố đồ cổ này có một vị cao nhân họ Trương, chỉ có hắn mới có thể cứu được ta. Sáng sớm ta đã tới phố đồ cổ hỏi thăm, mọi người đều nói vị cao nhân đó ở căn trong cùng, vì thế ta tới đây.”

Gã đầu đinh nói.

“Ồ. Là như thế ư, có muốn vào uống chén trà không?”

Tôi hỏi. Hắn suy nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng gật đầu, cẩn thận bước vào tiệm.

Nhân lúc pha trà, tôi lén nhìn thoáng qua, phát hiện hắn vẻ mặt xui xẻo, cầm chén trà cũng không xong, hai tay run bần bật. Hiển nhiên tiểu tử này đã sợ hãi tới cực điểm. Từ chối người như vậy, tôi thật sự có chút không đành lòng, nhưng tôi lại cảm thấy hắn đột nhiên đến đây có chút khả nghi. Suy nghĩ hồi lâu, tôi quyết định gọi điện thoại cho Lý mặt rỗ tới đây, bảo hắn đóng vai vị cao nhân họ Trương này, tôi thì vào vai đồ đệ của hắn, trước tiên cứ thăm dò tên gia hỏa này, nếu có gì không thích hợp thì cứ thấy chiêu tiếp chiêu.

Lý mặt rỗ còn đang vì chuyện Sinh Hoa Diệu Bút mà bực bội tôi, nhưng vừa nghe có mối làm ăn mới, lập tức vui vẻ, mặc đồ tây tới đây, vừa vào cửa đã ra vẻ tiên phong đạo cốt nói:

“Tiểu huynh đệ, sáng sớm ngươi đã đến cửa nhà ta, dám hỏi có chuyện gì?”

Gã đầu đinh kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Lý mặt rỗ:

“Ngài chính là vị cao nhân họ Trương?”

“Đương nhiên.”

Lý mặt rỗ nhìn đồng hồ nói:

“Gặp phiền toái gì, hoặc là muốn ta ra tay làm gì thì mau nói đi! Ta có rất nhiều việc, lát nữa còn phải vào trung tâm thành phố thu một món đồ cổ.”

Tôi cũng phụ họa nói:

“Sư phụ ta tuy rằng bộ dáng cổ quái, nhưng bản lĩnh lại rất cao cường! Mau nói việc của ngươi ra, để sư phụ lão nhân gia ra chủ ý cho ngươi.”

Gã đầu đinh bị tôi và Lý mặt rỗ phối hợp lừa gạt mà sửng sốt một hồi, cuối cùng gật đầu nói:

“Là thế này, ta là Triệu Võ Dương, là hội viên một câu lạc bộ phượt thủ.”

“Phượt thủ?”

Lý mặt rỗ chớp mắt:

“Đó cũng là sở thích của bọn ta.”

Triệu Võ Dương khó hiểu mà nhìn hắn. Lý mặt rỗ cười hì hì tiếp tục nói:

“Ta thích nhất là ăn thịt lừa nướng, sao, hiện giờ bán lừa thịt nướng cũng có thể lập câu lạc bộ rồi ư, chính quy như vậy luôn?”

Triệu Võ Dương khóe miệng giật giật. Tôi xấu hổ, thầm nghĩ kiếp trước có phải đã làm chuyện gì thiếu đạo đức hay không, nếu không sao kiếp này lại quen biết tên đần như Lý mặt rỗ.

(Phượt thủ / bạn du lịch: 驴友. Trong từ này có chữ 驴 nghĩa là con lừa. Đây là 2 từ phát âm giống nhau nhưng khác nghĩa)

Triệu Võ Dương hiển nhiên không biết nên nói như thế nào với Lý mặt rỗ, tôi đành phải cười ha ha nói:

“Sư phụ của ta thích nhất là nói giỡn, ngài cho rằng nói giỡn có thể tạo cảm tình, ngươi cứ nói tiếp, không cần để ý.”

Triệu Võ Dương rầu rĩ gật đầu:

“Nửa tháng trước, câu lạc bộ tổ chức một chuyến du lịch! Tính cả ta thì có tổng cộng bốn người tham gia. Ba nam một nữ, người nữ tên là Tiêu Tư Tư, đang thực tập ở ngân hàng, hai người nam còn lại một là Trương Khánh Hải, là họa sĩ vẽ tranh. Một là Tiết Bằng, là sinh viên.”

Tôi đánh giá Triệu Võ Dương vài lần, tò mò hỏi:

“Mạo muội hỏi một chút, ngài đang làm nghề gì?”

Hắn không hề nghĩ ngợi mà trả lời:

“Ta là một bác sĩ nha khoa, rất thích đi du lịch, kỳ nghỉ hàng năm đều đi chơi, mấy năm nay cơ hồ đã đi khắp đại giang Nam Bắc. Trương Khánh Hải là bệnh nhân của ta, thường xuyên gặp ta để lấy cao răng, qua lại nhiều thì thành quen, cũng là hắn giới thiệu ta gia nhập vào câu lạc bộ. Lần này địa điểm đi du lịch cũng là hắn chọn, là một thôn nhỏ ở sâu trong Sơn Đông, nghe nói nơi đó chưa từng được khai phá, ở sâu trong núi lớn, tựa như thế ngoại đào nguyên!”

Tôi gật đầu, ý bảo Triệu Võ Dương nói tiếp. Triệu Võ Dương uống một ngụm trà, thập phần hối hận nói:

“Bởi vì một năm ta mới được nghỉ vài lần, cho nên lúc ấy đang chuẩn bị đi đảo Bali, đối với cái gọi là tìm kiếm nơi thế ngoại đào nguyên căn bản là không có hứng thú! Nhưng Trương Khánh Hải cứ khuyên ta, ta cũng chỉ có thể đồng ý, ai, sớm biết như vậy thì đã không đi, đó quả thực là ác mộng…”

Nói đến đây, Triệu Võ Dương lại bắt đầu run bần bật, xem ra chuyện kinh khủng mà hắn gặp phải là xảy ra trong chuyến du lịch này. Tôi lập tức dựng lỗ tai lên cẩn thận lắng nghe.

Triệu Võ Dương tiếp tục nói:

“Ban đầu Trương Khánh Hải nói với ta có sáu người tham gia, hơn nữa đều là nam sinh, ta cũng không quá để ý. Nhưng khi tập hợp ở sân bay, ta phát hiện chỉ có bốn người, trong đó lại có một cô gái là Tiêu Tư Tư. Ta lúc ấy đã có chút không vui, Trương Khánh Hải lại giải thích rằng hai người khác có việc không tới được, Tiêu Tư Tư là đàn em khóa dưới ở đại học của hắn, đang thực tập ở ngân hàng, muốn nhân dịp kỳ nghỉ cuối cùng trước khi ra trường mở mang thêm chút kiến thức, hắn không tiện từ chối nên đã đáp ứng rồi. Tiêu Tư Tư xinh đẹp, cũng biết nói chuyện, là một cô nương bát diện linh lung, hơn nữa người cũng đã tới đủ, ta cũng không nói gì nữa.”

Lý mặt rỗ nghe xong, cười cười không có hảo ý:

“Tiểu tử ngươi là điển hình cho câu nói trên đầu chữ sắc có một thanh đao a.”

(Bát diện linh lung: Xinh đẹp vô ngần. Chữ sắc 色: Sắc đẹp, tửu sắc… trên đầu có bộ đao 刀: Con dao. Câu nói của Lão Lý có hàm ý chiết tự rằng sắc đẹp luôn ẩn tàng nguy hiểm, nếu lao vào sắc thì sẽ bị đao chém)

“Không phải…”

Triệu Võ Dương vội vàng phân bua:

“Ta lớn hơn cô ấy mấy tuổi, hoàn toàn không có ý nghĩ gì về chuyện đó. Chuyến đi này vô cùng vất vả, chúng ta đầu tiên là ngồi máy bay tới Sơn Đông, sau đó lại đi xe lửa tới một tiểu trạm ở nơi chưa bao giờ nghe nói tới, cuối cùng thuê máy kéo của nông dân, lúc này mới tới cái thế ngoại đào nguyên của Trương Khánh Hải, trời ơi, đó nào phải là thế ngoại đào nguyên gì, rõ ràng là một khe suối nghèo đói! Thôn đó tên là Vô Diêm Thôn, tổng cộng có mười mấy hộ, chúng ta buổi tối tới nơi, bốn phía đen như mực cũng không có ánh đèn, mọi nhà đều đóng chặt cửa, gọi thế nào cũng không có ai ra mở cửa.”

Tôi thầm nghĩ:

“Vô Diêm Thôn? Cái tên này có chút ý tứ.”

Triệu Võ Dương thở dài:

“Chúng ta vất vả đến chết đi sống lại là muốn tìm kiếm thế ngoại đào nguyên, kết quả tới một nơi chim không thèm ị, tuy rằng bên ngoài không tiện nổi giận nhưng sắc mặt mọi người rất khó coi. Chỉ có Trương Khánh Hải rất hưng phấn, gõ cửa một hộ xin ngủ lại một đêm. Trong suy nghĩ của ta, người ở nông thôn đều chân thực giản dị, nhiệt tình hiếu khách, nhưng người ở thôn này hoàn toàn ngược lại, từ đầu tới cuối cũng không có ai đáp lời, giống như là một quỷ thôn vậy.”

Nói đến đây, hắn hoảng sợ nhìn tôi một cái.

Tôi cười cười:

“Có đôi khi người vùng núi không thích giao tiếp với người ngoài, cái này cũng bình thường.”

“Không, căn bản không phải như vậy.”

Triệu Võ Dương nghiêm túc giải thích:

“Bọn họ không phải là không thích giao tiếp, mà là có địch ý với chúng ta! Giống như là vô cùng hận chúng ta vậy, hận không thể giết chết tất cả chúng ta!”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297