Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 211
Phần 211

Thì ra chồng bà lão là một cựu chiến binh, tham gia chiến tranh Việt Nam năm 1979, bởi vì có chiến công nên được trao huân chương danh dự. Nhưng sau khi phục viên về quê chính quyền lại không sắp xếp công việc, thậm chí các trợ cấp cơ bản cũng không có. Lúc ấy đã gần trung niên, hai vợ chồng chỉ có thể về quê làm ruộng sống tạm qua ngày, nhưng đồng ruộng đã bị sung công, lý do là vì bọn họ là quân nhân, không thuộc giai cấp nông dân không được phân ruộng đất. Rơi vào đường cùng, hai người đành phải ra sau núi nơi không ai muốn đi để khai khẩn đất hoang, không ngờ lại đào được một cái rương đồng.

“Đại nương, ý của bà là, cái rương không sạch sẽ này đã có từ vài mươi năm trước?”

Nghe đến đó tôi nhịn không được cắt lời. Theo lý thì cái rương đó hung tà như vậy, bọn họ đào cái rương ra thì sẽ gặp xui xẻo, sao vài thập niên rồi vẫn không việc gì, tới bây giờ mới xảy ra chuyện?

“Không sai, sớm đã có.”

Bà lão thở dài, ánh mắt có chút dại ra nhìn về phía sau, tôi nhìn theo phát hiện nơi đó có treo một tấm ảnh đen trắng, nam nhân trong ảnh mặc quân trang, ngực đeo huân chương, gương mặt chữ điền tràn đầy tự tin mỉm cười.

Lòng tôi đột nhiên có chút bối rối, nếu các anh hùng giúp quốc gia bảo vệ biên cương đều không thể an hưởng lúc tuổi già, vậy dân tộc này còn có hy vọng gì? Bà lão nghỉ một lát lại nói:

“Sau khi đào ra cái rương đồng kia, ông nhà ta cao hứng, chuẩn bị đi bán lấy tiền, bởi vì lúc ấy chúng ta đến cơm còn không có mà ăn…”

“Đại nương, quốc gia thực xin lỗi người.”

Tôi nghe xong cay mũi, có chút bi ai nói. Lúc ấy hai người bọn họ muốn bán cái rương, nhưng lại phát hiện cái rương không phải bằng đồng, căn bản là không đáng tiền.

Nhưng bọn họ thấy cái rương này rất đẹp nên không bỏ đi mà giữ trong nhà. Bởi vì cái rương không mở được, nếu mạnh mẽ mở ra thì sẽ làm hỏng cái rương nên họ vẫn luôn để đó không mở ra. Sau lại bọn họ lại cố gắng lao động dần dần sống đủ ăn, cơm áo vô lo, thậm chí đến khi già còn có con. Hai vợ chồng vốn tưởng rằng có thể luôn hạnh phúc, không ngờ khi con trai 18 tuổi thì mọi thứ đã thay đổi. Con trai họ tên là Chu Thiên, từ nhỏ đã hiếu thuận, hiểu chuyện, rất được bà con hàng xóm yêu quý, mọi người đều cảm thấy cậu bé lớn lên sẽ có tiền đồ.

Ai ngờ đến sinh nhật 18 tuổi thì Chu Thiên đột nhiên thay đổi, cả ngày nhốt mình trong phòng không ra khỏi cửa, cũng không muốn nói chuyện với người khác, thậm chí buổi tối còn khóc lớn. Ban đầu hai vợ chồng già cho rằng Chu Thiên gặp chuyện phiền lòng, dò hỏi vài lần vẫn không được, bọn họ cũng không hỏi nữa. Nghĩ rằng một thời gian sau sẽ ổn thôi, không ngờ sự tình càng ngày càng nghiêm trọng…

Có một hôm hai người đang ngủ đột nhiên bị một tiếng vang lớn làm bừng tỉnh, ngay sau đó trên lầu truyền đến tiếng khóc thê lương của Chu Thiên. Bọn họ mau chóng lên lầu thì thấy Chu Thiên đã đập vỡ TV thành vô số mảnh nhỏ. Chu Thiên bịt mắt lăn lộn trên mặt đất, kêu gào khóc lóc tựa như phải chịu oan khuất to lớn. Hai người vội vàng kéo con trai dậy, mạnh mẽ kéo tay hắn xuống, sau đó một chuyện làm hai người cả đời khó quên đã xuất hiện: Tròng mắt của Chu Thiên đã biến mất, hai hốc mắt trống không đang trào máu tươi ra ngoài!

Bà lão sửng sốt nửa ngày, sau đó hôn mê bất tỉnh. Cha của Chu Thiên là quân nhân, tuy rằng lớn tuổi nhưng vẫn bình tĩnh, lập tức cõng con trai đi bệnh viện, nào ngờ Chu Thiên da bọc xương lại mạnh mẽ vô cùng, trực tiếp đánh ngất ông lão. Ngày hôm sau hai người tỉnh lại thấy hai mắt Chu Thiên vẫn không có việc gì, mà mảnh vỡ của TV vẫn còn đó, điều này cho thấy chuyện xảy ra tối qua là sự thật. Bọn họ biết con mình có khả năng đã gặp phải thứ không sạch sẽ, liền mời một vị âm dương tiên sinh đến xem.

Vị tiên sinh đó rất tự tin mà đến, nhưng khi thấy cái rương đồng thì liền bỏ chạy mất dép, cũng không dám nhận vụ làm ăn này nữa! Bà lão không cam lòng, lại đi mời mấy vị tiên sinh nổi danh, nhưng không ai dám nhận. Sau đó bọn họ chỉ có thể vứt bỏ cái rương, hy vọng được an bình, ai ngờ đến buổi đêm ông lão liền lăn ra chết.

“Ông nhà ta chết thật thảm a!”

Nói tới đây bà lão lại khóc thành tiếng, tôi biết đã đến lúc mấu chốt, liền hỏi bà lão đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì.

“Ta đang ngủ đột nhiên thấy ông nhà ta xuất hiện trước mắt, ông ấy khóc lóc bảo ta dùng gỗ đàn hương khói cung phụng cái rương đó, nói chỉ có như vậy mới có thể cứu được con trai! Còn nói chuyện làm ông ấy hối hận nhất chính là đã đem cái rương về nhà, chuyện phải tới thì không thể trốn tránh được.”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297