Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 146
Phần 146

Trưởng thôn không nói nên lời, gấp đến độ đầy đầu mồ hôi, chỉ không ngừng lắc đầu. Còn làm như vậy, tôi đoán chừng một người cũng bị bức đến phát điên! Tôi lập tức đẩy mọi người ra la lớn:

“Mọi người bình tĩnh lại, để trưởng thôn nói rõ ràng đã.”

Lập tức có thôn dân bất mãn mà nói:

“Ngươi là ai a? Đây là việc riêng của thôn bọn ta, liên quan gì đến người ngoài như ngươi?”

“Hắn nói hắn là cái gì mà âm vật thương nhân…”

“Hừ, chớ có chọc hắn! Ta thấy hắn rất có bản lĩnh, nếu ngươi đắc tội hắn, sau này khẳng định sẽ không sống yên đâu.”

Lão Ngô khuyên thôn dân kia.

Tiếng nói vừa dứt, quả nhiên không ai nói gì nữa, tất cả đều nhìn tôi với ánh mắt thập phần kính sợ. Tôi ra hiệu ý bảo mọi người ngồi xuống, lại bảo Lý mặt rỗ dọn ghế cho trưởng thôn.

“Trưởng thôn, Vô Diêm Thôn các ngươi những năm gần đây liên tiếp xảy ra chuyện lạ, tất cả đều là do ngôi mộ trong cấm địa mà ra! Muốn hoàn toàn giải quyết được phiền toái, không để bi kịch xảy ra, ngươi nhất định phải nói rõ chân tướng cho các thôn dân.”

Tôi chính nghĩa lẫm liệt nói.

Trưởng thôn nhìn tôi trầm mặc thật lâu, rốt cuộc thở dài một tiếng rồi nói:

“Tiểu tử, ngươi đoán không sai, năm đó ta quả thực đã đào trộm ngôi mộ kia. Mấy năm đó xảy ra thiên tai, ruộng đất không thu hoạch được gì, cả thôn đời sống khó khăn. Có một ngày ta đi họp ở thôn khác, khi nghe được hai người đến từ nơi khác bàn luận về việc trộm mộ, còn dựa vào nó mà phát tài. Ta liền nghĩ, nấm mồ phía sau thôn chúng ta có thể nào cất giấu bảo bối hay không? Sau khi hạ quyết tâm, ta nói là làm. Ngôi mộ đó ở cấm địa, ta không dám nói cho người khác, nên đã gọi con trai, định nhân lúc trời tối mà đào mộ, nhặt chút đồ đáng giá mà đổi lấy lương thực. Kết quả lúc đang bàn bạc lại bị Tiểu Mai nghe được, nó không hề sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy rất vui, liền lén đưa con gái lão Vương tới xem náo nhiệt. Ta và con trai đào suốt một đêm, sau đó đã cạy mở quan tài.”

“Bên trong có gì?”

“Khẳng định là vàng bạc châu báu, bằng không ngươi xem nhà trưởng thôn có thể nuôi nổi hai con lừa sao?”

Các thôn dân vừa hâm mộ lại ghen ghét mà nói. Trưởng thôn phảng phất như không nghe thấy, tiếp tục nói:

“Trong quan tài trừ một tấm gương đồng và một đám người chôn bồi táng ở ngoài thì chỉ có một bộ xương khô. Ta và con trai lần đầu tiên làm việc này, rất sợ hãi, cũng chỉ lấy mấy thứ. Ai biết lúc này Tiểu Mai đã cùng con gái lão Vương tiến tới. Nó thích tấm gương kia, nói thế nào cũng phải lấy, ta không khuyên được, nghĩ thầm dù sao cũng là thứ không đáng giá nên lấy ra cho Tiểu Mai…”

Không chờ hắn nói xong, Vương lão đầu đã phẫn nộ rít gào:

“Chuyện con ta là thế nào? Vì sao lại bị điên?”

Có một thôn dân nói:

“Còn phải nói? Khẳng định là trưởng thôn không muốn bị người khác biết mình trộm mộ cho nên đã hù dọa con ngươi, con gái ngươi lúc ấy còn nhỏ, sao chịu được nên phát điên…”

Vương lão đầu từ trên ghế đứng lên, rống giận nhào tới trưởng thôn:

“Ngươi là tên lang tâm cẩu phế, uổng cho ta mấy năm nay coi ngươi là người! Ngươi lại hại con ta thành như vậy.”

Hai người định lao vào đánh nhau. Các thôn dân vội vàng tiến lên can ngăn, tách bọn họ ra. Quần áo của trưởng thôn bị xé rách tứ tung, mũi cũng đã phun máu.

Có người khuyên Vương lão đầu:

“Vương thúc ngươi đừng vội tức giận, Tiểu Mai nhà trưởng thôn không phải cũng mất tích sao? Nói không chừng còn có ẩn tình.”

Vương lão đầu thở hổn hển, hung ác trừng mắt nhìn trưởng thôn, tựa hồ muốn nói, nếu trưởng thôn không đưa ra một lời giải thích hợp lý, hắn sẽ liều mạng. Trưởng thôn phảng phất như già đi mười tuổi, mỏi mệt nói:

“Kỳ thật Tiểu Mai nhà ta không mất tích.”

“Cái gì, thế người đâu?”

Các thôn dân kinh ngạc hỏi. Trưởng thôn dùng tay áo lau máu mũi, xoay người đi đến một gian phòng nói:

“Tiểu Mai, ra đây đi.”

Rất nhanh, một thân ảnh gầy đến mức chỉ còn da bọc xương đi ra, trong nháy mắt tất cả mọi người cực kỳ an tĩnh. Thậm chí tiếng hít thở cũng không nghe thấy. Người này dáng người cao gầy, tóc khô lại thưa thớt. Khủng bố nhất chính là gương mặt kia, dường như bị lửa đốt, đầy vết sẹo dữ tợn, khóe miệng còn thiếu mất một góc, tôi nhìn mà sởn tóc gáy. Trưởng thôn chỉ vào cô ta nói:

“Đây là Tiểu Mai nhà ta…”

Tất cả mọi người không thể tin được một màn này, có người thậm chí còn dụi mắt. Tôi cũng giật mình, nhưng đã lập tức phản ứng. Tiểu Mai vì từng soi gương, cho nên cũng bị lột da mặt!

Trưởng thôn nói:

“Lúc ấy ta và con trai đang lấp đất. Ai ngờ đúng lúc này, ta nghe thấy tiếng Tiểu Mai hét thảm, ta và con trai chạy tới nơi thì Tiểu Mai đã máu chảy đầm đìa chết ngất ở đó, con gái lão Vương lại mở to hai mắt, không chịu nói gì cả. Lúc ấy ta quá sợ hãi, cho rằng đã đắc tội quỷ thần, bị báo ứng trên người Tiểu Mai. Con trai ta nói tấm gương đồng kia có điều cổ quái, bảo ta mau chôn gương lại. Ta lén lút đưa Tiểu Mai về nhà, biết bộ dáng của nó khẳng định sẽ bị người khác coi là yêu quái, nên đã giấu nó đi. Tiểu Mai cũng đã bị kinh hãi, từ ngày đó trở đi không nói gì cả, như một cái xác không hồn.”

Mọi người nhìn nhau, cũng không nói gì. Vương thúc cũng ngây ngốc, trăm triệu không ngờ con gái mình phát điên còn kéo theo nhiều chuyện như vậy. Trưởng thôn hối hận nói:

“Từ khi mang đồ trộm được trong mộ đi bán, ta đã mua được rất nhiều lương thực. Mấy năm đó mọi người đều khó khăn, các ngươi đều tới nhà ta mượn gạo mượn mì, các ngươi cho rằng gạo và mì nhà ta là từ đâu mà có? Chính là dựa vào số tiền đó. Chưa đầy một năm, con trai ta lên núi vô ý ngã chết, bỏ lại ta lẻ loi hiu quạnh cùng sống với Tiểu Mai.”

Mọi người nhìn ánh mắt của trưởng thôn, rõ ràng đã hòa hoãn hơn nhiều.

“Lúc ấy ngươi xử lý tấm gương đồng kia như thế nào?”

Tôi nghiêm túc hỏi trưởng thôn. Trưởng thôn nghĩ nghĩ nói:

“Làm theo ý của con trai ta, đào hố chôn tại chỗ.”

Tôi không khỏi nhíu mày, cái gương kia làm sao lại trở về trong quan tài? Nghĩ đến động tác khi chết của Trương Khánh Hải, tôi đột nhiên rùng mình. Chẳng lẽ tấm gương đồng kia tự có ý thức? Mỗi khi nó lột bỏ một tấm da mặt thì sẽ tự mình trở về trong quan tài. Nếu thật sự như vậy thì âm vật lần này có chút khó giải quyết…

Trưởng thôn đánh giá tôi vài lần:

“Tiểu tử, ta đã nói xong, đến phiên ngươi.”

Hắn vừa nói vậy, mọi người lập tức nhìn tôi. Tôi nhẹ nhàng ho khan một tiếng:

“Không lừa các ngươi, lần trước bốn người trẻ tuổi tới đây du lịch, ngoại trừ Triệu Võ Dương, ba người còn lại đều đã bị lột da mặt, nguyên nhân giống nhau, bọn họ từng soi qua tấm gương kia. Cho nên vấn đề đều tập trung ở trên tấm gương kia, muốn giải quyết những chuyện này, nhất định phải xử lý tấm gương kia.”

“Ngươi nói cái gì?”

Trưởng thôn khiếp sợ:

“Bọn họ trộm ngôi mộ kia?”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297