Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 240
Phần 240

Nghỉ ngơi nửa giờ tôi đã khôi phục lại thể lực, liền chuẩn bị quay về khách sạn. Đêm nay tuy rằng khi bắt đầu thì nội tâm thấp thỏm, nhưng về sau lại chỉ như đi dạo, thậm chí những nữ quỷ đó cũng không xuất hiện, tôi có chút thất vọng. Đúng lúc này, tôi mơ hồ nghe thấy trong sơn trại có tiếng bước chân, trong nháy mắt tinh thần căng thẳng, trốn ra phía sau căn nhà sàn thì phát hiện có một nhân ảnh đang lén lút đi vào sơn trại.

Người này nửa đêm xuất hiện ở đây, nhất định có âm mưu! Hắn càng lúc càng tới gần, tôi gấp không chờ nổi bèn đi theo, được vài bước hắn như cảm giác được điều gì, kỳ quái quay đầu lại nhìn thoáng qua. Tôi mau chóng trốn qua một bên, chờ hắn đi tiếp lại đuổi theo. Chiêu này đúng là có tác dụng, trên đường hắn nhiều lần quay đầu lại nhưng không phát hiện ra tôi. Cuối cùng người này dừng lại trước một căn nhà, sau đó ngồi xổm trên mặt đất, tim tôi như nhảy lên tận cổ họng, cho rằng mình đã bị phát hiện.

Ai ngờ hắn căn bản không nhìn về chỗ tôi, mà khom lưng đào đất. Vì ở phía sau nên tôi không thấy rõ hắn đang làm gì. Chỉ thấy hắn lay động một lúc sau đó cả người biến mất dáng, tôi nghĩ ở đó hẳn là có một địa đạo. Tôi đang chuẩn bị đi lên để nhìn cho rõ thì trong lòng tôi không hiểu sao đột nhiên lại run lên, ngay sau đó thân thể bắt đầu mệt mỏi. Đây là dấu hiệu Thiên Cương Trận có tác dụng, không ngờ thật sự là có âm linh dám phá Thiên Cương Trận!

Tôi thầm mắng một tiếng, đành phải từ bỏ manh mối không dễ dàng có được, chuẩn bị trở về cứu Lục Minh. Kết quả tôi còn chưa kịp nhích người thì cảm giác run rẩy đã biến mất, sau đó thân mình trở nên nhẹ nhàng hơn lúc trước. Điều này cho thấy tôi đã đoán đúng, thứ trợ giúp Lục Minh thoát khỏi đám nữ quỷ vây khốn đúng là vong linh lão nhân! Khi tôi ở trong mộng chuẩn bị mạo hiểm nhảy xuống vực, kết quả lão nhân lại dùng quải trượng giữ lấy chân tôi, lúc ấy tôi còn cho rằng lão muốn hại tôi.

Khi Lục Minh nói ra việc hắn bị nhốt ở sơn trại thì tôi đột nhiên cảm thấy người cứu hắn là vong linh lão nhân, mà theo lời hắn thì giọng nói trong đầu hắn thi thoảng lại biến mất, có thể là do Âm Dương Tán và linh phù đã đả thương lão nhân. Cho nên khi tôi nhìn thấy vết nứt trên ấm trà mới ý thức được, sở dĩ vong linh lão nhân kéo tôi lại, có lẽ là muốn cứu tôi! Vừa rồi Thiên Cương Trận phản ứng, sau đó cảm giác áp bách lại biến mất, kỳ thật cũng không phải là có thứ dơ bẩn đánh vào pháp trận, mà là có âm linh ý muốn ra ngoài. Âm linh trong phòng, chỉ có lão nhân nọ!

Xâu chuỗi những việc này rồi từ đáy lòng tôi sinh ra một cảm giác thân thiết với vong linh lão nhân, trong tiềm thức đã không còn coi lão là đối thủ, mà là một vị trưởng bối hiền từ. Tôi nghĩ vốn lão đã không định làm hại Lục Minh, tám phần là Lục Minh làm chuyện gì trái với lương tâm mới chọc tới lão nhân. Ngay từ đầu chúng tôi đã tìm sai phương hướng, địch nhân chân chính không phải là vong linh lão nhân, mà là tên gia hỏa chui xuống dưới nhà sàn kia!

Nghĩ đến đây tôi đột nhiên khẩn trương, nếu vong linh lão nhân là người một nhà, giờ lại đột nhiên giải khai Thiên Cương Trận khẳng định là vì cứu tôi, nói cách khác tôi đang gặp nguy hiểm! Tận đáy lòng tôi lập tức sinh ra ý nghĩ rút lui, nhưng lại có chút không cam lòng, cân nhắc một phen tôi quyết định tiếp tục quan sát, lão nhân nhanh như vậy, nhất định sẽ kịp thời đuổi tới. Tôi lập tức rút ra Thiên Lang Tiên chui vào địa đạo.

Nhảy xuống địa đạo rồi, tôi nhanh chóng quan sát hoàn cảnh chung quanh, không khỏi há to miệng, nơi này là một kho trà! Bàn ghế xếp thẳng tắp, thậm chí trên bàn còn có chén trà. Sát tường có một án thư, trên đó có sổ sách rất dày, mà tên gia hỏa vừa tiến vào lại không thấy đâu. Tôi không quen thuộc nơi này, nên không tiếp tục đuổi nữa mà nhanh chóng đi đến án thư mở sổ sách thì thấy trên đó viết những văn tự cổ đại tôi xem không hiểu.

Nhưng có rất nhiều tranh minh họa lá trà, hẳn là một quyển sách về trà, tôi có chút chán nản tùy ý lật lướt qua cuốn sách, trong lúc lơ đãng đã thấy được hình vẽ vong linh lão nhân! Tôi lập tức nghi hoặc, từ những manh mối mà tôi nắm giữ trước mắt thì kẻ dẫn tôi vào đây muốn hại chúng tôi, còn vong linh lão nhân thì muốn cứu chúng tôi, cho nên bọn họ là đối địch, hung thủ vì sao lại cất giữ bức họa vong linh lão nhân?

Tôi xem không hiểu chữ trong sách, đành phải đổi một quyển khác, phát hiện này bên trong ghi lại rất nhiều tri thức về trà, trong sách cũng có một bức họa vong linh lão nhân. Lúc này trong nơi sâu của địa đạo truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, xem ra người nọ sắp đi ra. Tôi khẩn trương, hoảng loạn mở cuốn thứ 3 ra, ngạc nhiên phát hiện quyển sách này viết chữ phồn thể!

Trang đầu tiên ghi rõ hai chữ rất to “Trà Kinh”, đại thể là nói về cách pha trà như thế nào, cách thưởng trà và một số câu chuyện liên quan đến văn hóa trà đạo. Xem đến đây tôi đột nhiên ý thức được cái gì, trực tiếp mở trang cuối cùng, thình lình thấy dưới bức họa vong linh lão nhân viết mấy chữ: Trà Thánh Lục Vũ!

Lục Vũ! Lục Vũ! Tay của tôi không tự chủ được mà run lên, lão nhân này lại là tác giả của Trà Kinh, được xưng tụng là Trung Hoa Trà Thánh Lục Vũ! Khó trách lão có thể ban ngày mà nhập vào Lục Minh, dù lợi hại như vậy mà âm khí trên người lại rất nhẹ. Lão căn bản không phải là âm linh, mà là người đã thành tiên. Lục Vũ là nhân vật trứ danh thời Đường, hắn cả đời thích trà, tinh thông trà đạo, đi khắp đại giang Nam Bắc chỉ để nếm thử trà ở các nơi, nước suối ở các chốn sẽ có hương vị thế nào. Cuối cùng viết ra cuốn sách về trà đầu tiên trên thế giới: Trà Kinh, được toàn thế giới công nhận là Trà Thánh.

Nghe nói bằng hữu của Lục Vũ là Tích Công hòa thượng cũng là một người mê trà đạo, hắn chẳng những có thể phân biệt thứ vừa uống là trà gì, còn có thể phân biệt được loại nước để pha trà. Loại bản lĩnh phẩm trà này, một đồn mười, mười đồn trăm, cuối cùng truyền tới tai Đường Đại Tông. Đường Đại Tông nghe thấy lời đồn này thì bán tín bán nghi, liền hạ chỉ gọi Tích Công hòa thượng tới, quyết định gặp mặt để thử tài!

Tích Công hòa thượng vừa vào trong cung, hoàng đế liền sai thái giám pha một chén trà thượng đẳng ban cho Tích Công hòa thượng nhấm nháp. Tích Công tạ ơn rồi tiếp lấy, nhẹ nhàng uống một ngụm, liền buông xuống, không uống thêm ngụm thứ hai. Đường Đại Tông hỏi hắn vì sao không uống? Tích Công hòa thượng cười nói:

“Trà thần uống đều là do Lục Vũ đích thân pha, uống quen trà hắn pha, lại uống trà người khác pha sẽ cảm thấy nhạt như nước lã.”

Đường Đại Tông sau khi nghe xong hỏi Lục Vũ hiện đang ở đâu? Tích Công hòa thượng đáp:

“Lục Vũ yêu thích tự nhiên, đi khắp danh sơn đại xuyên trong nước, bình luận danh trà và nước suối trong thiên hạ, hiện giờ ở đâu thì bần tăng khó mà biết được.”

Vì thế Đường Đại Tông sai thị vệ cưỡi khoái mã, khắp nơi tìm kiếm Lục Vũ, qua 1 tuần rốt cuộc đã tìm được hắn ở Chiết Giang. Lập tức triệu Lục Vũ vào cung, Đường Đại Tông thấy Lục Vũ tuy rằng nói lắp, nhưng tiên phong đạo cốt, tri thức uyên bác, trong lòng vô cùng thích, vì thế bảo Lục Vũ pha trà cho mình thưởng thức một phen, xem thử rốt cuộc có thần kỳ như trong truyền thuyết hay không?

Lục Vũ vui vẻ đồng ý, liền lấy ra lá trà mình hái trước khi trời sáng, dùng nước suối mà pha để mời hoàng đế. Đường Đại Tông nhận lấy, nhẹ nhàng mở nắp chén, một mùi thơm thoang thoảng xông lên, lại thấy nước trà trong chén có màu lục nhạt mà trong vắt, uống vào quả thực là nhân gian cực phẩm, liên tục gật đầu khen trà ngon. Tiếp đó lại bưng một chén, bảo cung nữ đưa cho Tích Công hòa thượng đang ở trong Ngự Thư Phòng.

Tích Công hòa thượng chỉ uống một ngụm đã kinh ngạc hỏi:

“Lục Vũ đã tới hoàng cung?”

Hoàng đế chấn động, hỏi sao Tích Công hòa thượng biết Lục Vũ đã tới? Tích Công hòa thượng cười ha hả nói:

“Trà như vậy chỉ có Lục Vũ mới có thể pha được, đây đã không phải là trà của nhân gian, mà là trà nơi tiên cảnh.”

Đường Đại Tông thập phần bội phục công phu trà đạo của Lục Vũ, muốn lưu hắn ở hoàng cung để hầu hạ mình. Nhưng Lục Vũ không tham luyến vinh hoa phú quý, không lâu sau đã lên ngựa, tiếp tục lưu lạc thiên nhai, chuyên tâm viết Trà Kinh.

Tôi cảm thấy Lục Minh rất có thể là hậu nhân của Lục Vũ, nhưng Lục Minh đã làm sai chuyện gì đó, chọc giận lão tổ tông, cho nên Lục Vũ mới ra tay giáo huấn. Điều này có thể giải thích vì sao Lục Vũ luôn xuất hiện trong giấc mộng của Lục Minh, dùng quải trượng gõ đầu hắn… Lui một bước mà nói, dù Lục Minh không phải là hậu nhân của Lục Vũ, nhưng hắn thân là thương nhân buôn trà khẳng định là biết đến Lục Vũ, tuyệt đối có thể nhận ra Lục Vũ. Nhưng tới giờ hắn vẫn không nói với tôi về việc này, hắn đang gạt tôi!

Nhớ lại lúc trước khi tôi đi Lục Minh đã gọi tôi một tiếng, bộ dáng muốn nói lại thôi, tôi mới ý thức được lúc ấy hắn có lẽ muốn nói cho tôi biết chân tướng. Tôi lại cho là hắn đang ngượng ngùng, không chờ hắn nói xong đã rời đi. Nếu Trà Kinh để ở đây, vậy đám nữ nhân chết trong nhà sàn đó hẳn là có quan hệ mật thiết với Lục Vũ. Nghĩ đến âm vật này có thể liên quan đến một bí mật không được ghi lại trong lịch sử, lòng tôi liền kích động, gấp không chờ nổi muốn bỏ qua hết thảy!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297