Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 85
Phần 85

“Bố trận, bố trận gì?”

Lý mặt rỗ buồn bực hỏi. Tôi lui lại đến chỗ góc cua hành lang, nơi này tương đối rộng rãi, sau đó tôi lấy dao phẫu thuật bày trên mặt đất thành hình Bắc Đẩu thất tinh, mỗi con dao lại dùng một lá Địa Tạng Vương Bồ Tát Phù gắn lên, sau đó mở kẹp giấy rải bốn phía. Tiểu Nguyệt hô một tiếng…

“Trương ca, hắn đến rồi!”

Tiếng ma sát răng rắc răng rắc từ cầu thang truyền đến, kim giáp võ sĩ đã xuất hiện, trong tay cầm một thanh đại đao đẫm máu, âm trầm nhìn chúng tôi. Mặc dù tôi biết hắn sẽ không giết chúng tôi, nhưng đối mặt với thân hình vạm vỡ không có gương mặt kia, trong lòng tôi vẫn rụt rè sợ hãi! Tôi bảo Tiểu Nguyệt cầm Đào Hồn Hoa đứng ở vị trí Bắc Đẩu làm trận nhãn, không cần di chuyển. Tôi cầm Thiên Lang Tiên, cùng Lý mặt rỗ một trái một phải kẹp lấy bác sĩ, vừa để bảo vệ, vừa để làm mồi nhử. Tất cả đã sẵn sàng đón địch! Kim giáp võ sĩ đột nhiên chạy về phía chúng tôi, giơ cao đại đao. Trên mặt đất dao phẫu thuật và kẹp giấy cũng không ngừng lắc lư. Đột nhiên hắn như là đụng phải bức tường vô hình, lui lại mấy bước, lắc lư cái đầu, như bị choáng váng. Tôi âm thầm hô may mắn, Khôi Tinh Thất Sát Trận xem ra có hiệu quả.

Kim giáp võ sĩ lại lao tới, mấy lá Địa Tạng Vương Bồ Tát Phù dần dần bị rách, nhưng lần này vẫn ngăn cản được hắn. Tiểu Nguyệt kêu thảm một tiếng, tôi quay lại nhìn thấy hổ khẩu của cánh tay nàng cầm Đào Hồn Hoa đã bị rách, chảy máu ròng ròng. Đại trận phát động, trận nhãn không thể di động, tôi chỉ có thể đau lòng dặn dò nàng…

“Cố chịu đựng!”

“Muội không sao.”

Tiểu Nguyệt cắn môi nói. Kim giáp võ sĩ bị bắn ra xa vài mét, hai chân ma sát với mặt đất tóe ra tia lửa, hắn nhìn qua có vẻ vô cùng tức giận, trong mũ giáp trống không phát ra một tiếng gầm rú quái dị. Bác sĩ vẻ mặt cầu xin nói…

“Đại ca, tiền đã đưa hết cho ngươi, sao hắn còn đến tìm ta?”

“Có phải ngươi đã làm gì việc trái lương tâm không?”

Tôi hỏi.

“Không có, ta là người ngay thẳng…”

Nghĩ một chú hắn lại nói thêm…

“Nhận phong bì thì không tính, tất cả mọi người đều nhận, chúng ta nhận phong bì cũng là để cho người nhà bệnh nhân được an tâm và do họ tình nguyện mà.”

“Ngươi nhận phong bì còn tỏ vẻ chính trực như vậy?”

Tôi mở to hai mắt nhìn hắn. Tiểu Nguyệt bỗng nhiên chỉ vào kim giáp võ sĩ nói…

“Trương ca, mau nhìn thân thể của hắn.”

Thân thể kim giáp võ sĩ không ngừng lấp lóe, tựa hồ không duy trì được bao lâu… Hồng Y đại pháo chỉ giết ác nhân, đây là nhược điểm lớn nhất của nó. Âm vật bình thường muốn hấp thu sức mạnh phải không ngừng hại người, giết càng nhiều người càng mạnh. Nhưng Hồng Y đại pháo rất có nguyên tắc, chỉ giết kẻ đáng chết, bởi vậy mà khí linh huyễn hóa mà thành kim giáp võ sĩ không duy trì được lâu. Kim giáp võ sĩ quỳ một chân trên đất, lấp lóe càng lúc càng nhanh, tôi tựa hồ nhìn thấy hình dáng một khẩu đại pháo. Hình ảnh đó giống như một kim giáp võ sĩ và một khẩu Hồng Y đại pháo đang nhanh chóng biến hình hợp thể. Cuối cùng, hắn hiện nguyên hình, một khẩu cự pháo nặng đến tám trăm cân, họng pháo đen ngòm đang hướng về chúng tôi.

“Đừng sợ, âm vật cũng phải tuân theo quy tắc vật lý, không thể biến ra một viên đạn pháo…”

Tôi vừa nói xong, đột nhiên ý thức được có gì đó không đúng, chỉ thấy họng pháo đang không ngừng đổ máu, vội vàng hô to một tiếng…

“Mau nằm xuống!”

Chúng tôi vừa mới nằm xuống, một viên đạn pháo đẫm máu gào thét vọt qua đỉnh đầu, cùng lúc đó, Khôi Tinh Thất Sát Trận đã bị phá giải, bảy lá Địa Tạng Vương Bồ Tát Phù rách toạc, dao phẫu thuật ở phía dưới bay lên, binh binh bang bang cắm lên tường và trần nhà.

Uy lực một kích này quả thực khó mà tin được! Lý mặt rỗ ôm đầu chổng mông lên, lắp bắp hỏi…

“Trương gia tiểu ca, con mẹ nó, không phải ngươi nói không có đạn pháo sao?”

Đạn pháo bắn lên tường, vách tường bị lõm vào một mảng lớn, máu tươi và óc văng khắp tường, còn có một số mảnh vỡ mang theo tóc và xương sọ bắn tung tóe khắp nơi. Tôi vẫn còn sợ hãi nói…

“Đạn pháo là đầu của tên y náo tát bác sĩ.”

“Ngươi nói cái gì, lấy đầu làm đạn pháo?”

Lý mặt rỗ kinh hãi.

“Hắn đi rồi.”

Tiểu Nguyệt nói. Đại pháo đã biến mất ở cuối bậc thang, phát ra tiếng đông đông, dường như khi xuống lầu, đại pháo đã thành tinh! Tôi đột nhiên nhớ ra, dưới lầu còn có ba thi thể, hắn muốn đi “nạp đạn”. Khôi Tinh Thất Sát Trận đã bị phá, trên tay tôi chỉ có Đào Hồn Hoa và Thiên Lang Tiên, hai thứ này đều không đối phó được hắn. Tôi không có tự tin đối mặt với âm vật, chỉ có thể bảo mọi người mau chóng chạy trốn. Lý mặt rỗ hỏi tôi có thể đi thang máy xuống dưới không, tôi lắc đầu nói không được, vạn nhất kim giáp võ sĩ chui vào chém một đao, vậy mọi người đều xong đời. Chúng tôi lên lầu, chạy đến một phòng họp không có người, tôi đưa một cái khăn tay cho Tiểu Nguyệt băng bó qua loa một chút, sau đó nhìn ra ngoài.

Giờ đang là giữa trưa mặt trời chói chang, nếu là âm vật khác thì tuyệt đối không dám ra ngoài hoạt động vào giờ này. Nhưng Hồng Y đại pháo lại không giống, nó có thuộc tính chí cương chí dương, lúc này hẳn là lúc nó mạnh nhất! Vị bác sĩ kia rất hiếu kỳ với nghề nghiệp của chúng tôi, không ngừng đặt câu hỏi, tôi còn đang suy nghĩ đối sách, bị hắn làm cho buồn bực không thôi, quát hắn tránh qua một bên. Sau đó tôi hỏi Lý mặt rỗ, có thể gọi mỹ phụ trung niên phái người đưa ít đồ tới không? Tỉ như tóc của trẻ mới sinh, vải liệm, khăn cũ của cô dì, rễ cây hòe, máu quạ đen, mấy đồ có càng nhiều âm khí càng tốt. Lý mặt rỗ đang chuẩn bị gọi điện thoại, chỉ nghe thấy Tiểu Nguyệt hô một tiếng…

“Đừng qua đó!”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, vị bác sĩ kia lại dám liều mạng ngó đầu ra ngoài cửa nhìn quanh, bị quát lớn hắn lại cười ha ha nói…

“Không việc gì, vật kia dường như đã đi rồi…”

Nói còn chưa dứt, trong cổ họng lại có tiếng rên rỉ ặc ặc, hắn cúi đầu nhìn xuống bụng, chỉ thấy một thanh đại đao xuyên qua sau lưng. Soạt một tiếng, kim giáp võ sĩ rút đao ra, đồng thời một cước đạp cửa phòng, làm cánh cửa đổ sập trên người bác sĩ.

Kim giáp võ sĩ dẫm lên cửa, bên dưới là vị bác sĩ đang kêu gào cứu mạng, nhưng bị dẫm lên, rất nhanh đã không nói được nữa, cuối cùng phốc một tiếng, cả người bị ép nát, óc và máu tươi văng đầy đất, một con mắt lăn lông lốc va vào giày tôi. Kim giáp võ sĩ quay sang tôi, tôi đột nhiên có một dự cảm bất tường mãnh liệt, vội gọi Tiểu Nguyệt và Lý mặt rỗ đến bên cạnh. Hắn quét ngang đại đao, quét trúng bàn hội nghị và một loạt ghế văng đi ầm ầm, chúng tôi vội cúi đầu, ghế bay vèo vèo trên đầu, đập vào tường vỡ nát. Ngay sau đó, lưỡi đao lóe ra hàn quang, như ác ma đánh về phía chúng tôi! Tôi chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, cái này… cái này dường như có chút không đúng a. ‘Ác nhân’ đã chết, vì sao hắn vẫn muốn xuống tay với chúng tôi? Chẳng lẽ hắn coi chúng tôi là đồng lõa của ác nhân?!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297