Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 11
Phần 11

Cô bé nửa đêm đang ngủ mơ giật mình tỉnh lại, hô to “Ta không muốn đi, Ta không muốn đi!” Vũ nữ sĩ sợ hãi, vội vàng đi tới phòng con gái. Lúc vừa mở cửa nhìn vào trong, nàng chấn kinh! Con gái nàng đang đứng trong phòng, hai chân duỗi thẳng tắp, mũi chân nhẹ kiễng lên, mà ở trước mặt nàng, trên cây đèn bàn là ba dải lụa đỏ.

Cô bé vừa tiến lên phía trước vừa thống khổ lắc đầu, hô “Ta không muốn đi”, nhưng thân thể như bị khống chế, cuối cùng đi đến trước lụa đỏ, muốn ấn đầu vào đó. Một khi đưa đầu vào, cô bé sẽ bị treo cổ a! Vũ nữ sĩ kêu thảm một tiếng, không chút do dự xông tới ôm lấy con gái. Ai ngờ thân thể cô bé như có sức lực rất lớn, nàng lay không được. Vũ nữ sĩ chỉ là hạng nữ lưu đâu thể nào ngăn được con gái. Cuối cùng nàng trơ mắt nhìn cô bé đưa đầu vào trong dải lụa, lụa đỏ co lại siết lấy cổ cô bé, cô bé hít thở không thông, mắt trợn trắng, trong cổ họng phát ra thanh âm khàn khàn.

Vũ nữ sĩ sợ quá, lại ôm lấy con gái, nhưng cũng không được. Cuối cùng Vũ nữ sĩ đành phải lấy kéo cắt nát lụa đỏ, con gái nàng lúc này mới ngã xuống, may mắn thoát chết. Cô bé sau khi tỉnh lại liền gào khóc, Vũ nữ sĩ liền vội hỏi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, vì sao đang êm đẹp lại muốn treo cổ? Cô bé nói khi ngủ mơ nghe thấy có người đang gọi tên mình, cô bé mở mắt ra, lại phát hiện đứng trước mặt mình là một nam tử vóc người to lớn. Nam tử kia người cao ngựa lớn, giọng nói vừa rồi là của hắn.

Hắn không ngừng gọi tên để cô bé đi theo mình. Lúc ấy cô bé cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy toàn thân bị khống chế, giống như có người khác đang khống chế thân thể mình. Cô bé trợn tròn mắt, phẫn nộ giãy giụa, nhưng căn bản không thể làm được gì. Trong mơ hồ, cô bé nghe thấy rất nhiều thanh âm đang kêu gọi mình, những thanh âm đó là từ ngoài cửa sổ truyền đến. Cô bé quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện có rất nhiều những bé gái bằng tuổi mình, đang lơ lửng ngoài cửa sổ mỉm cười quái dị nhìn mình.

Cô bé phát hiện trong số những người này có mấy người là bạn học của mình! “Tới tìm chúng ta đi, chết dưới lụa đỏ thì có thể tìm được chúng ta…” Bọn họ không ngừng nói. Cô bé không chịu, kịch liệt giằng co, nhưng cuối cùng vẫn đưa cổ mình treo trên lụa đỏ, dần thoi thóp. Nếu không phải Vũ nữ sĩ cắt đứt dải lụa đỏ, sợ là cô bé đã hồn lìa khỏi xác. Vũ nữ sĩ nghe con gái nói vậy liền biết đây không phải là bệnh bình thường, mà là do trêu chọc phải thứ gì đó cổ quái. Cho nên nàng mới trăm phương ngàn kế nghe ngóng tin tức của tôi, tới tìm tôi hỗ trợ.

Tôi hít sâu một hơi, có chút lo lắng. Bởi vì dựa theo những gì Vũ nữ sĩ miêu tả, con gái nàng rất có thể là bị tiêu hồn, cho nên thân thể mới hư nhược như vậy. Nếu quả thật là tiêu hồn, sợ rằng sự tình sẽ vô cùng khó giải quyết! Cho nên tôi bảo Vũ nữ sĩ đi tìm mấy cây nến, ngâm qua dầu từ cây gai dầu, đặt mười cây quanh con gái nàng.

Con người có ba hồn bảy phách, mười cây nến tượng trưng cho ba hồn bảy phách của con gái nàng, tôi muốn tìm hiểu xem con gái nàng rốt cuộc là bị tiêu đi hồn nào phách nào. Sau khi thắp đủ nên, tôi bảo cô bé ngồi yên ở đó, tuyệt đối không được động đậy. Rồi tôi lại sai Vũ nữ sĩ khóa toàn bộ cửa và cửa sổ trong lại, kéo rèm không cho gió thổi tránh ảnh hưởng đến ánh nến, còn tôi thì quan sát kỹ biến hóa của ánh nến.

Mấy ngọn nến chầm chậm cháy, ánh nến lớn dần từ nhỏ đến lớn, lớn nhỏ không đều, nhưng lại cũng không khác nhau nhiều, chậm rãi cháy. Nhưng rất nhanh, tôi đã phát hiện ra điều dị thường, ngọn lửa trên cây nến góc đông nam lại nghiêng về phía thân thể cô bé, ngọn lửa cũng chậm rãi từ màu vàng nhạt biến thành màu huyết sắc, mà huyết sắc càng ngày càng đậm!

Tôi lập tức chạy tới xem xét, xác nhận chung quanh không có gió mới thổi tắt mấy ngọn nến, nói “Vũ nữ sĩ, con gái ngươi có một phách thoát ra ngoài thân thể. Mà con người có ba hồn bảy phách là quan trọng nhất, sau khi thoát ly thân thể tối đa sống được mười ngày, con gái ngươi xuất hiện bệnh trạng này đã bao lâu?” Vũ nữ sĩ quá sợ hãi, vội vàng bấm ngón tay, cuối cùng hoảng sợ nhìn tôi “Chừng bảy tám ngày, đại sư, ngươi mau cứu con gái ta a, cầu xin ngươi!”

Vũ nữ sĩ khổ sở cầu khẩn làm con gái giật mình, tôi vội vàng an ủi họ đừng hốt hoảng. Tôi nói “Xem ra đêm nay chúng ta phải tìm hồn phách của con gái ngươi mới được. Sau khi trời tối sẽ hành động, bây giờ không còn nhiều thời gian lắm, ta phải trở về chuẩn bị một chút, ngươi ở nhà chờ ta!” Vũ nữ sĩ sợ tôi chạy mất, trước khi tôi đi đã đau khổ quỳ xuống, cầu xin tôi đừng bỏ mặc, nếu con gái có chuyện bất trắc, nàng cũng không sống nổi. Chỉ cần tôi cứu được con gái nàng, điều kiện gì nàng cũng đồng ý, cho dù là kiếp sau nàng và con gái hầu hạ tôi cũng được. Trong lời nói hình như có ý mập mờ, Vũ nữ sĩ cũng thật sự là vạn bất đắc dĩ.

Tôi gật đầu, nói nàng cứ yên tâm, tôi đã quyết định quản vậy nhất định sẽ đem hết toàn lực giải quyết chuyện này. Về tới tiệm đồ cổ, tôi lập tức tìm Chiêu Hồn Phiên trong chiếc rương mà ông nội để lại rồi đi chợ mua một con gà trống mào đỏ chót. Đến khi tôi quay lại, Vũ nữ sĩ lập tức cung kính hỏi tôi, có tìm được đồ cần dùng hay không?

Tôi gật đầu nói đã tìm được, rồi đem Chiêu Hồn Phiên và gà trống đặt trên mặt đất. Vũ nữ sĩ lập tức hỏi tôi, mấy thứ này dùng thế nào. Tôi nhìn sắc trời nói “Trời vẫn còn sớm, bây giờ nói cho ngươi thì đến lúc đó ngươi cũng quên mất, để tối nay hãy nói. Tối nay có thể sẽ mất rất nhiều tinh lực, nên nghỉ ngơi một chút đi.”

Vũ nữ sĩ gật đầu, bảo tôi đến phòng của nàng nghỉ ngơi, còn nàng qua phòng con gái. Thường nói bà quả phụ hay nói lời dối lòng, mặc dù nàng bảo tôi đi, nhưng tôi biết đây đơn thuần chỉ là muốn lấy lòng tôi, trong lòng nàng đối với chuyện này hẳn là rất mâu thuẫn a? Cho nên tôi cười nói “Không sao.” Rồi ngồi trên ghế. Vũ nữ sĩ cảm kích nhìn tôi rồi cười miễn cưỡng cười, sau đó cùng con gái về phòng.

Tôi nằm trên ghế lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, căn nhà này phong thuỷ nhìn qua cũng không tệ lắm a, tôi cũng không phát hiện ra hiện tượng âm dương mất cân bằng. Mà đồ dùng trong nhà đều là đồ hiện đại công nghệ cao, đâu thấy có âm vật quấy phá? Tôi tới tới lui lui trong phòng đi một vòng, Vũ nữ sĩ từ trong phòng ngủ lặng lẽ đi tới, nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi lúng túng nhìn tôi nói nàng không ngủ được. Tôi cười nói “Vậy ngồi xuống trò chuyện đi, ta có chút nghi hoặc muốn hỏi ngươi.” Vũ nữ sĩ lập tức gật đầu, ngồi đối diện tôi.

“Ta hỏi ngươi, nhà ngươi phải chăng có cổ vật? Loại trên trăm năm tuổi.” Vũ nữ sĩ cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng lắc đầu “Không có, đồ trong nhà đều là mới mua gần đây.” – “Vậy dải lụa đỏ trong phòng con gái ngươi là từ đâu tới?” Vũ nữ sĩ suy nghĩ một chút, bỗng nhiên hoảng sợ “Đúng a, lụa đỏ, dải lụa đỏ là từ đâu tới? Nhà ta trước giờ không có a. Mà con gái ta đã một thời gian không ra ngoài, sao lại có lụa đỏ?”

Tôi lập tức ý thức được dải lụa đỏ kia khả năng có vấn đề “Hiện giờ dải lụa đỏ đang ở đâu?” Vũ nữ sĩ bóp trán nói “Ta không để ý! Lúc ấy chỉ lo cho con gái, cũng không để ý tới dải lụa đỏ. Hình như ta cắt nát nó xong liền tùy ý vứt trên mặt đất, từ lúc đó về sau cũng không nhìn thấy…”

Tôi lập tức nói “Ngươi mau đi tìm! Tốt nhất là tìm được, ta hoài nghi con gái ngươi bị tiêu hồn là do dải lụa đỏ kia, mà hồn phách của con gái ngươi phách rất có thể sẽ bám vào lụa đỏ.” Vũ nữ sĩ lập tức gật đầu, bảo tôi chờ một lát, nàng thì lục tung lên tìm kiếm.

Nhưng tìm tới tìm lui, Vũ nữ sĩ cũng không tìm được dải lụa đỏ, gấp đến sắc mặt trắng bệch “Không phải chứ, sao tìm không thấy? Dải lụa đỏ kia ta ném ở trên sàn nhà mà.” Nhìn nàng hoảng sợ không thôi, tôi cũng có chút đau lòng, nói “Đừng tìm nữa, lụa đỏ khả năng đã bị người ta mang đi. Ta hỏi ngươi, dải lụa đỏ có giống cổ vật không?”

Vũ nữ sĩ lắc đầu như trống bỏi “Không phải không phải, lụa đỏ tuyệt đối không phải cổ vật. Ta đã nhìn thấy dải lụa đỏ kia, ngay gần nhà ta có bán, là một lão thái bà bày bán.” – “Ể? Trừ bà ta có còn người khác bán lụa đỏ không?” – “Không có không có.” Vũ nữ sĩ không chút do dự nói “Hiện giờ còn ai muốn mua lụa đỏ đâu.” Tôi ngẫm nghĩ gật đầu, bảo nàng dẫn tôi đi gặp lão thái bà kia, hy vọng có thể từ lão thái bà thăm dò được chút bí mật. Vũ nữ sĩ lập tức dẫn tôi đi xuống lầu, ở cửa khu dân cư, tôi gặp được lão thái bà kia.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297