Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 97
Phần 97

Cỗ kiệu dừng lại, Trình Dao Già bất ngờ không đề phòng, bởi vì theo quán tính trực tiếp nên thân người nhào tới trong ngực Tống Thanh Thư, thật ra những kiệu phu đều là người kinh nghiệm phong phú, lên kiệu ngừng kiệu đều là vững vàng chắc chắn đấy, chỉ là Trình Dao Già mới vừa rồi bị Tống Thanh Thư cứ nhìn chằm chằm khiến cho tâm hoảng ý loạn, nên không có để ý lúc cỗ kiệu dừng lại, nên mới cơ duyên xảo hợp lần nữa té vào trong lòng Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư bội phục cách làm người của nàng, lần này không có thừa cơ sàm sỡ nàng, chỉ là ôn nhu đem nàng đỡ lên:

– Lục phu nhân cẩn thận…
– Đa… tạ…

Lúc Trình Dao Già té vào trong lòng hắn, trên thân nam nhân đều là có mùi mồ hôi, dù là trượng phu của nàng Lục Quán Anh cũng là như thế, mỗi lần trượng phu nêu chưa có tắm rửa, nàng thậm chí cũng không cho đối phương tiến gian phòng của nàng, thế nhưng là người nam nhân này trên thân dù cũng có mùi mồ hôi, nhưng là một mùi dễ ngửi lạ kỳ…

– Chỉ sợ phải ủy khuất Lục phu nhân một chút, bên ngoài trước mắt bao người, ta bất tiện không thể xem phu nhân như là thượng khách đối đãi.

Xuyên thấu qua cổ áo của nàng, Tống Thanh Thư lại thấy trên cái cổ trắng nõn mảnh khảnh của nàng lại lân nữa dần dần nổi lên một tầng đỏ ửng, không nghĩ tới nàng đã gả cho người đã nhiều năm như vậy, mà vẫn là ngượng ngùng như một cô nương vậy.

– Ta hiểu…

Trình Dao Già nói…

Nếu như đã báo với nàng, Tống Thanh Thư cũng không trì hoãn nữa, hắn tìm một sợi dây để đem tay của nàng trói lại tượng trưng, ít nhất làm cho nàng thoạt nhìn ít nhất cũng có một bộ dạng tù binh.

Chỉ là trong kiệu ở đâu ra dây g, Tống Thanh Thư hết nhìn đông nhìn tây một vòng, cuối cùng ánh mắt rơi vào bên hông nàng có cái dây lưng bằng lụa.

Chú ý tới hắn nhìn chằm chằm vào dây lưng của mình, Trình Dao Già hoảng hốt, vội vàng hỏi:

– Ngươi đang tìm cái gì?

Tống Thanh Thư giải thích với nàng, Trình Dao Già tối gắt một cái, nghĩ thầm: “Thật là hoang đường, ta làm sao có thể đem đai lưng cởi xuống đưa cho ngươi chứ?”

– Ta chỗ này có cái khăn lụa, ngươi xem có được không?

Trình Dao Già từ trong lòng móc ra một cái khăn trắng như tuyết, nhút nhát đưa cho hắn.

– Như thế thì tốt rồi…

Tống Thanh Thư nhìn qua cái khăn gấm, một góc còn thêu lên một đôi uyên ương, liền cười nói…

– Cái khăn này chỉ sợ là của phu phụ hai người…

Trình Dao Già mặt đỏ, ừ một tiếng, thấp giọng nói ra:

– Đây vốn là ta thêu cho Lục lang đấy, thế nhưng hắn ngại mùi son phấn nồng, nên không muốn mang theo trong thân, vì vậy ta phải thu về cất giữ.
– Tôn phu không hiểu phong tình rồi.

Tống Thanh Thư nhịn không được nói ra.

Trình Dao Già vội la lên:

– Không cho phép… không cho phép ngươi nói với hắn như vậy!
– Là ta đường đột.

Tống Thanh Thư cười cười, cũng không hề giải thích, dùng cái khăn gấm đem tay của nàng trói lại, sau đó dẫn nàng đi ra khỏi cỗ kiệu.

Phía ngoài quan viên đang đợi, lúc này chứng kiến hắn nắm dẫn Trình Dao Già đi ra, trên mặt ai cũng đều lộ ra một tia thần sắc mập mờ, có chút nghiền ngẫm mà quan sát hai người.

Tống Thanh Thư không cần nghĩ cũng có thể đoán được những người này trong đầu đang nghĩ đến chuyện xấu xa gì, cũng là không quản đến…

Trong tràng trao đổi vài câu, bọn họ lần lượt cáo từ. Tống Thanh Thư lo lắng nhìn qua Song nhi, phát hiện nàng ngoại trừ trên mặt có vài phần uể oải, thì tinh thần cũng không đến nỗi nào. Tác Ngạch Đồ hiển nhiên cũng có tâm sự, cùng Tống Thanh Thư hàn huyên một, hai câu, liền dẫn Song Nhi về tới biệt viện của mình.

Tống Thanh Thư thì dẫn Trình Dao Già trở lại gian phòng của mình, cởi bỏ cái khăn tay trên tay nàng, nhưng hắn cũng không có trả lại cho đối phương, mà là thuận thế nhét vào trong ngực của mình:

– Cái khăn này thêu thùa thật công phu, ta thật sự ưa thích, không biết Lục phu nhân có thể tiễn đưa cho ta?

Trình Dao Già xấu hổ, nghĩ thầm đây là công sức một tay ta thêu cho trượng phu đấy, chẳng qua đối phương đã đem khăn tay bỏ vào trong áo, nàng cũng không tiện đoạt về, hơn nữa vạn nhất nếu chọc giận đối phương, thì cái được không bù đắp đủ cái mất.

Trong lòng nghĩ đến như vậy, nàng đành phải nói:

– Ngươi nếu ưa thích thì cứ lấy đi…

Tống Thanh Thư trong lòng đắc ý, vị phu nhân này chính là da mặt quá mỏng, nếu là nàng thật đúng thật đòi cái khăn gấm lại, thì ta đúng là xấu hổ phải trả chứ chẳng lẽ cưỡng chiếm lấy, còn bây giờ nếu như nàng đã đồng ý, cái khăn thêu đẹp đẽ này mình liền thu nhận:

– Lục phu nhân, trước cứ tạm thời ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, ta có việc cần phải đi ra ngoài một lát…

Trình Dao Già nhỏ giọng ừ, Tống Thanh Thư lúc này mới đi, vừa đi vài bước lại không yên tâm nói:

– Lục phu nhân, cảm thấy ta là người như thế nào?

Trình Dao Già lặng lẽ liếc mắt nhìn hắn, nhỏ giọng đáp:

– Ngươi tựa hồ không giống như lời đồn đãi về những kẻ Thát tử Kim quốc đáng ghét kia…

Tống Thanh Thư lập tức mỉm cười:

– Nếu như Lục phu nhân tin tưởng ta là tốt rồi, ta kính trọng phu nhân trinh liệt, vì vậy quyết định thả phu nhân ra, chẳng qua hiện nay trong ngoài nha môn đang có vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào, ta bất tiện lập tức thả phu nhân đi, đành đợi phong thanh đi qua, sẽ tìm cơ hội thả ra, vì vậy xin phu nhân an tâm ở lại nơi này, vạn nhất phu nhân có ý đồ chạy trốn, lại bị thị vệ bắt được, đến lúc đó ta lại càng khó thả phu nhân rời đi.

Trình Dao Già vốn cũng có hoài nghi đối phương đang dỗ dành lừa gạt mình, bất quá nghĩ lại, đối phương nếu là thật sự muốn có mưu đồ đối với mình làm loạn, thì không cần phải phiền toái như vậy, hơn nữa lúc này ngữ khí của hắn chân thành, không giống như là kẻ gian ác, bởi vậy trong nội tâm không nghi ngờ, ôn nhu đáp:

– Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không chạy loạn đâu…

Tống Thanh Thư thầm nghĩ: “Nữ nhân này thật đúng là giống như nai con, dễ dàng như vậy liền tin tưởng người khác, nếu mình quả thực là có âm mưu gì, đem nàng bán đi nàng cũng không biết…”

Từ trong phòng đi ra, Tống Thanh Thư không cho thị vệ đi theo, liền trà trộn đến khu nhà của Tác Ngạch Đồ.

Vì không dám quấy rầy hai vị khâm sai đại thần nghỉ ngơi, nên thủ vệ nha môn theo phương châm là thủ chắc bên ngoài, hư nhược bên trong, bên ngoài có trùng trùng điệp điệp quân binh gác, bên trong thị vệ ngược lại thì không có nhiều lắm, bởi vậy lấy Tống Thanh Thư khinh công, chỉ cần cẩn thận một chút, muốn tránh né hết thị vệ trong sân cũng không là khó.

Hắn sở dĩ vội vã tới đây như vậy, chủ yếu là vì không yên lòng sự an toàn Song Nhi, cho dù Tác Ngạch Đồ cùng Vi Tiểu Bảo là huynh đệ kết nghĩa, trên lý mà nói hắn nên sẽ không làm khó Song Nhi, thế nhưng là người đi trà lạnh sự tình vạn nhất xuất hiện cái gì ngoài ý muốn, đến lúc đó thì là hối hận không kịp.

Cẩn thận từng chút chạm tới ngoài cửa sổ gian phòng Tác Ngạch Đồ, vừa vặn nghe được bên trong thanh âm Tác Ngạch Đồ nói ra:

– Thiếu phu nhân… dù sao cũng là công khai ám sát mệnh quan triều đình, trước mắt bao người ta cũng không cách nào thả thiếu phu nhân đi, huống chi hôm nay bên cạnh sân nhỏ còn có nguyên soái Kim quốc, nếu là hắn đến hỏi ta thì cũng không tiện giải thích, vì vậy ta tính toán đợi đến tối, chờ lúc không ai chú ý thì sẽ vụng trộm thả thiếu phu nhân đi ra ngoài.

Song Nhi đáp:

– Làm phiền toái Tác đại ca.

Tác Ngạch Đồ thở dài:

– Chúng ta cũng không phải ngoại nhân, Vi huynh đệ thì đã ra đi, ta cũng không thể nhìn xem thiếu phu nhân nhận lấy khi dễ.

Không nghe Song Nhi đáp lại, một lát sau Tác Ngạch Đồ mới lên tiếng:

– Suýt chút nữa ta đã quên, thiếu phu nhân bây giờ đã cùng Tống huynh đệ…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219