Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 179
Phần 179

Tả Lãnh Thiền trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc mở miệng đáp:

– Cũng được, đợi ba ngày nữa, nếu Ngô Thiên Đức vẫn không ra, chúng ta sẽ xông vào, đến lúc đó chó gà gì cũng không tha, thì phái Võ Đang cũng không cách nào biết rõ sự tình mà chúng ta làm đấy.
– Chỉ bất quá, chúng ta phải xác định Ngô Thiên Đức ở bên trong, bằng không thì lại không công mạo hiểm rồi đắc tội với phái Võ Đang, cuối cùng không thu hoạch được gì.

Tả Lãnh Thiền lại mở miệng nói.

– Hay là tối nay chúng ta đi điều tra một phen?

Có người xung phong nhận việc đứng lên.

– Không!

Tả Lãnh Thiền lập tức cự tuyệt…

– Ngọc Thanh Quán có đạo nhân Mã Chân võ công cao cường, còn Ngô Thiên Đức kia là cao thủ trong cao thủ, nếu đánh rắn động cỏ sẽ không tốt, bởi vì chúng ta không thể lưu lại một người nào sống sót, vì vậy cần phải xuất kỳ bất ý, không thể lộ ra một chút tiếng gió, đến lúc xác định Ngô Thiên Đức có hay không ở bên trong, một khi xác định, lập tức động thủ!

Tống Thanh Thư nghe được kinh hãi, Tả Lãnh Thiền quả nhiên là bất thế kiêu hùng, vừa ra tay liền lòng dạ độc ác như vậy, chỉ là nghe qua đều đã sởn hết cả gai ốc.

– À, còn bên phái Hoa Sơn có tin tức gì không?

Tống Thanh Thư vừa muốn ly khai, thì Tả Lãnh Thiền lại mở miệng.

– Theo thám tử hồi báo, phái Hoa Sơn đã bình an rời khỏi Dương Châu.

Có thuộc hạ đáp.

Tả Lãnh Thiền hừ lạnh:

– Mặc Kỳ Tiết, Trương Tuấn hai người kia đúng là vô năng, thân là tể tướng Nam Tống, thậm chí ngay cả chỉ là một phái Hoa Sơn cũng tiêu diệt không được.

Tống Thanh Thư mở to hai mắt nhìn, nghe khẩu khí của Tả Lãnh Thiền, Mặc Kỳ tiết, Trương Tuấn hai người này giống như dưới tay của hắn vậy, đây là cái tình huống gì?

– Nghe nói bọn họ phái người Trung Nghĩa Quân của Trương Nhu ra tay, mắt thấy tới ranh giới toàn bộ Hoa Sơn bị diệt, thì bỗng nhiên trước sau xuất hiện ra hai người thần bí đem phái Hoa Sơn cứu được.

Tên còn lại đáp.

– Hai người thần bí?

Tả Lãnh Thiền trước mặt sắc mặt ngưng trọng…

– Giang hồ to lớn, quả nhiên tài ba kỳ sĩ xuất hiện lớp lớp, xem ra chúng ta phải nhanh tay một chút đoạt được Tịch Tà Kiếm Phổ, lúc ấy mới có tư cách tranh giành thiên hạ.
– Chúng ta lần này lừa dối chuyện Nhạc Linh San là nhi nữ của Nhạc Phi để gạt Vạn Sĩ Tiết cùng Trương Tuấn, sau này bọn họ có phản ứng tìm tới chúng ta tính sổ hay không?

Có người lo lắng nói.

– Yên tâm đi, phái Tung Sơn không có trực tiếp ra mặt tung ra tin này, bọn họ tra không được trên người chúng ta, hơn nữa…

Tả Lãnh Thiền thanh âm chuyển sang lạnh lẽo…

– Coi như là tra được thì có sao? Bọn họ ngay một phái Hoa Sơn cũng đều diệt không được, vậy còn muốn đối phó phái Tung Sơn chúng ta?

Tống Thanh Thư nghe được gật đầu, Vạn Sĩ Tiết cùng Trương Tuấn tuy rằng thân là tể tướng, thế nhưng phái Tung Sơn hôm nay trú tại bên trong cảnh bội Kim quốc, thế lực của bọn họ cho dù lớn đến đâu nữa cũng rất khó làm ảnh hưởng đến phái Tung Sơn, Tả Lãnh Thiền hoàn toàn chính xác không cần sợ đến bọn họ, huống chi Vạn Sĩ Tiết cùng Trương Tuấn hôm nay cục diện cũng không thấy được tốt bao nhiêu, người người đều nhìn ra được triều đình tìm gọi bọn họ quay trở về chẳng qua là lãnh trách nhiệm trong thời điểm quá độ, đối với bọn họ thì làm như thế nào để ngồi vững vàng vị trí mới là việc cấp bách của bọn họ.

Tiếp tục lưu lại trong chốc lát, thấy không có tin tức có giá trị gì nữa, Tống Thanh Thư lặng lẽ rời đi.

Một đường suy nghĩ lấy vừa rồi lấy được tin tức, một đường hướng đến chỗ của Trình Dao Già đi đến, chợt nghe một tiếng thét kinh hãi, tựa hồ là thanh âm Trình Dao Già, Tống Thanh Thư biến sắc, dưới chân khẽ động, thân người liền vượt qua tầm hơn mười trượng, vừa lúc nhìn thấy Trình Dao Già ngã nhào trên đất lên, một cô nương tuổi còn trẻ cầm lấy chủy thủ hướng phía gò má mặt nàng vạch tới.

Cô nương này mặc cái áo xanh nhạt, mặt trái xoan tú lệ xinh đẹp, chỉ tiếc trong ánh mắt lại có khí chất tàn nhẫn khó gần.

Trình Dao Già kinh hô một tiếng, mắt thấy chủy thủ cách mặt mình lúc ngày càng gần, trong lúc tuyệt vọng, thì Tống Thanh Thư bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt nàng, duỗi ra ngón tay hướng phia cây chủy thủ bắn ra chỉ lực, cô nương kia cảm thấy một cổ cự lực truyền đến, cây chủy thủ liền rời khỏi tay, rơi xuống trên đất…

Hổ khẩu truyền đến cảm giác nhức mỏi làm cho nàng ý thức được mình tuyệt không phải đối thủ của hắn, cũng không do dự, quay người liền muốn chạy trốn, chỉ tiếc nàng thân hình vừa động, liền bị Tống Thanh Thư dùng Nhất Dương chỉ phong bế huyệt đạo, không thể chạy được…

Chế trụ xong nàng, Tống Thanh Thư lúc này mới đem Trình Dao Già đỡ lên:

– Phu nhân, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Trình Dao Già trên mặt kinh hoàng chưa định, thẳng đến khi Tống Thanh Thư vỗ tay của nàng, nàng mới dần dần trấn định lại, bắt đầu kể lại chuyện đã trải qua.

Nguyên lai vừa rồi cùng Tống Thanh Thư tách ra, Trình Dao Già liền chung quanh đi dạo, xiêm y đã mua không ít, đồ trang sức thì nàng thân là thiếu phu nhân Lục gia cũng không thiếu, cuối cùng nàng chủ yếu đi dạo đi đến khách điếm mua một ít bột nước son phấn.

Những thứ khác hoàn hảo, rất nhanh liền có đầy đủ rồi, duy chỉ có phấn son này, nàng một mực không tìm được nơi bán hợp ý, bởi vì nàng thường ngày trong nhà dùng đã quen bột phấn son hoa lan của Giang Nam, cái loại tính chất son phấn này cùng màu da nàng hợp phối, có thể lại càng tăng thêm sức mạnh hiệu quả với dung nhan nàng.

Nhưng mà đi hỏi mấy cửa hàng, cái son phấn hoa lan đều thiếu hàng rồi, thật vất vả mới tìm được một nhà, vừa vặn còn thừa một hộp cuối cùng, nàng đang muốn thanh toán tiền, thì trên bàn hộp son phấn lại bị một cô nương khác lấy đi.

Trình Dao Già mới đầu cho là đối phương cầm nhầm, vội vàng giải thích nói cái hộp son phấn này nàng đã mua, nào ngờ cô nương kia liền nói…

– Ngươi nói son phấn này là của ngươi, vậy ngươi gọi nó một tiếng xem nó có đáp ứng với người không?

Thiếu chút nữa làm cho Trình Dao Già tức chết.

Nguyên bản lấy Trình Dao Già thường ngày tính tình thẹn thùng xấu hổ, gặp được chuyện như vậy, thì nàng chỉ biết nhượng bộ, bất quá lần này nàng là vì muốn trang điểm để cho Tống Thanh Thư xem, tìm nhiều cửa hàng như vậy, còn thừa một hộp cuối cùng rồi, đương nhiên không muốn nhường cho.

Vì tranh giành cái hộp son phấn này, hai nữ nhân rất nhanh làm rùm beng, cô nương kia dù sao đuối lý, cuối cùng thẹn quá hóa giận, liền động thủ, kêu gào đòi lấy dao rạch nát mặt của nàng, thì nàng sẽ không cần phải dùng son phấn nữa rồi.

Tống Thanh Thư có lưu lại hai tên thủ hạ Kim Long bang ở lại hỗ trợ cho Trình Dao Già, ai biết cô nương kia tuổi không lớn lắm, võ công lại tương đối cao minh, tam quyền lưỡng cước liền đã đánh bại hai tên Kim Long bang ngã nằm trên mặt đất mất đi lực tái chiến.

Trình Dao Già rơi vào đường cùng đành phải ra tay, nàng thân là đệ tử Tôn Bất Nhị của Toàn Chân thất tử, cũng coi như có thầy xuất danh môn, chỉ tiếc nàng tính tình thẹn thùng, sở học võ công không có sử xuất ra được toàn bộ sức mạnh, hơn nữa sau khi kết hôn, võ công nhiều ít cũng có chút hoang phế…

Có thể còn cô nương này một thân võ công hiển nhiên cũng là có danh sư chỉ điểm, hơn nữa ra tay tàn nhẫn hơn nhiều lắm, Trình Dao Già rất nhanh liền lâm vào thế bị động, thời điểm Tống Thanh Thư đi đến đúng lúc là nàng bị nguy cơ đánh ngã trước mắt.

– Tuổi còn trẻ mà tàn nhẫn như vậy, ta hôm nay thay trưởng bối ngươi quản giáo ngươi một chút.

Nghe xong chân tướng sự việc, Tống Thanh Thư lập tức sắc mặt bất thiện nhìn qua cô nương kia.

– Hừ… xú tiểu tử khẩu khí thật lớn, tôn nữ của ta còn chưa tới phiên ngoại nhân quản đến…

Đúng lúc này, cách đó không xa truyền đến một tiếng hừ lạnh.

Nghe được thanh âm người nọ, cô nương kia lập tức lộ ra vẻ mừng:

– Gia gia… gia gia, mau tới, có người khi dễ tiểu chất a…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219