Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 151
Phần 151

Lúc trước ngay cả tu vi A Thanh khủng bố như vậy, nàng cũng ngây thơ vô tà, trong đầu không hề biết đến chuyện nam nữ, đã là kiếm tiên mà còn ngăn cản không nổi Hoan Hỉ chân khí, về sau Tiểu Long Nữ ngoại trừ đối với Dương Quá bất luận nam nhân nào cũng đều không để trong lòng, lúc bị Hoan Hỉ chân khí nhập vào cơ thể, băng sơn mỹ nhân lập tức hóa thành lửa nóng nhất xuân, đó là dưới tình huống Tống Thanh Thư không có tận lực đưa vào Hoan Hỉ chân khí trong cơ thể các nàng…

Bình thường Tống Thanh Thư cùng các hồng nhan tri kỷ của hắn khuê phòng chi nhạc, ngẫu nhiên dùng chút Hoan Hỉ chân khí trợ hứng, có thể làm cho các nàng thường ngày thẹn thùng, hay hoặc là nữ nhân cao quý trang nhã, toàn bộ đều hóa thành gió nước, phong tao nghe theo lời của hắn bất kể tư thế khó coi như thế nào, thế cho nên cuối cùng hắn bị các nàng tức giận, chúng nữ liên hợp lại ép buộc hắn đáp ứng, nếu không được người trong cuộc đồng ý, quyết không thể tự vận dụng Hoan Hỉ chân khí.

Còn giống như Lý Thanh La bây giờ thì trực tiếp đem Hoan Hỉ chân khí hút vào trong cơ thể, có thể nói là điên cuồng!

Lý Thanh La sắc mặt thay đổi, bởi vì nàng cảm giác được bên dưới cái âm động của mình như hóa thành miệng giếng, sâu trong hoa tâm cũng liên tục tiết ra chất lỏng dịch nhờn, càng cảm thấy khó xử khi hơi thở gấp gáp, từ nơi cổ họng như muốn phát ra tiếng rên rỉ, may mắn nàng công lực cao sâu, tạm thời còn bảo lưu lại chút ít thanh tỉnh:

– Đây là loại chân khí mà quỷ gì?
– Hoan Hỉ chân khí.

Tống Thanh Thư nhàn nhạt đáp.

– Mật Tông phương pháp song tu?

Lý Thanh La thân là Bạch Liên giáo Thánh Mẫu, lại có phái võ công Tiêu Dao phái, có thể nói là người bách thông hiểu biết các loại võ công trên chốn giang hồ, lập tức liền nghĩ đến tới thần công truyền thuyết của phái Mật Tông, trong đầu lập tức trống rỗng.

Đã xong!

Đây là ý niệm duy nhất trong đầu của nàng lúc này.

– Thả ta…

Đôi mắt đẹp của Lý Thanh La phảng phất muốn chảy ra nước, còn sót lại chút lý trí khua lên, đau khổ cầu khẩn nói.

– Vương phu nhân mới vừa rồi đã đối với ta như thế nào?

Tống Thanh Thư bất vi sở động.

– Ta là mẫu thân của Ngữ Yên, ngươi cùng Ngữ Yên lại có cái loại quan hệ này, thì làm sao có thể làm như thế này đối với ta?

Lý Thanh La tâm hoảng ý loạn, cũng tìm được lý do hợp tình hợp lý.

– Vương phu nhân không phải mới vừa đã không thừa nhận mối quan hệ của chúng ta sao này?

Tống Thanh Thư buông lỏng ra bàn tay của nàng, dù sao Lý Thanh La đã hút lấy nhiều Hoan Hỉ chân khí vào trong cơ thể như vậy, sớm đã không còn chút nào năng lực phản kháng.

– Ta bây giờ thừa nhận… ta lập tức thừa nhận, ngươi không phải đã nói muốn đến Mạn Đà sơn trang cầu hôn hay sao, hiện tại ở chỗ này ta đã đáp ứng, từ nay về sau Ngữ Yên sẽ là vị hôn thê của ngươi…

Lý Thanh La thân thể không thể ức chế run rẩy lên, toàn thân dường như ngâm qua trong nước giống như, y phục bị mồ hôi tươm ra ướt nhẹp, dính sát tại trên thân thể, đem dáng người uyển chuyển tuyệt luân phác họa càng là có lồi có lõm, làm cho người nhìn thấy phải huyết mạch sôi trào.

Lúc này chính là Lý Thanh La phải chủ động hiến thân với mình, cho nên Tống Thanh Thư cũng không vội vàng nóng nảy tại trên người của nàng động thủ động cước, bất kể nói thế nào, Tống Thanh Thư cảm thấy mắt thấy một phu nhân mỹ mạo trong quá trình không cần mình động thủ mà trong thân thể nàng động tình chạy nước rút, thì có thật lớn kích thích đấy.

Tống Thanh Thư chờ đợi quả nhiên không có uổng phí, không lâu Lý Thanh La toàn thân lay động, miệng đắng lưỡi khô, trong đầu dục niệm mọc thành bụi, trên thân thể của nàng từng bộ vị nhạy cảm, đều trở nên nóng rực lên, Lý Thanh La đã biến thành một thiếu phụ trầm luân tại trong bể dục, hiện tại với bộ dạng của Lý Thanh La, Tống Thanh Thư coi như là tại trên người nàng làm lấy bất cứ chuyện gì, Lý Thanh La cũng nhất định là không sẽ phản đối rồi.

– Thật vậy sao?

Tống Thanh Thư khẽ cười, tiến đến bên tai nàng nhẹ nói…

– Kỳ thật mới vừa rồi là lừa gạt Vương phu nhân đấy, ta cùng Ngữ Yên không có bất cứ quan hệ nào.

Nhiệt khí từ miệng hắn thổi vào bên tai, dường như đè sập chút ít thành tỉnh còn lại cuối cùng, Lý Thanh La chỉ cảm thấy trong đầu một phen giày vò, huyết khí cuồn cuộn, dâm tình bùng phát, sau đó trong đôi mắt nhìn không tới chút nào thanh minh, hai tay lấy chăm chú quấn ở trên thân Tống Thanh Thư.

– Giúp ta một chút…

Lý Thanh La liên tục vặn vẹo thân thể, chẳng khác nào xà nữ, càng không ngừng tại hắn trên thân cọ qua cọ lại, như là muốn giảm bớt khát vọng nguyên thủy nhất trong cơ thể.

Tống Thanh Thư lại nhắm mắt ngồi xếp bằng trên giường, lẳng lặng điều tức lấy chân khí trong cơ thể, dù sao bị Bắc Minh Thần Công của nàng thu hút nội lực như vậy, nếu không nhanh chóng bồi nguyên mà nói, chỉ sợ là sẽ lưu lại nội thương vĩnh viễn.

Thân thể hai người quấn quýt, nam thì bất động như núi, nữ nhiệt tình như lửa, toàn bộ cảnh tượng tựa như là Pháp Hải đang bị Thanh Xà dụ dỗ vậy.

Đương nhiên, Tống Thanh Thư không phải Pháp Hải, cũng không có hứng thú làm Pháp Hải.

Khi hắn điều tức chân khi xong mở to mắt, hiện y phục của Lý Thanh La đã tự nàng thô bạo lôi kéo xé rách, hắn đưa tay tại trên thân thể nàng sờ soạng, lông mi liền nhíu lại: “Vương Ngữ Yên bề ngoài nhìn xem thì thấy mỏng manh, không biết bên trong thân thể của nàng có giống như tiền vốn mẫu thân nàng cái gì cũng đầy đặn no tròn hào phóng, sau này có dịp thì phải thử xem cho biết mới được…”

– Ta thật là khó chịu…

Lý Thanh La càng không ngừng liếm lấy trên da thịt hắn, vẫn không có cách nào giảm bớt trong cơ thể khô nóng, ngược lại còn khêu gợi hơn cơn ham muốn.

– Mau muốn ta đi…

Lý Thanh La dù sao cũng đã là thục phụ từng trải, tuy rằng lúc này cái gì cũng không biết, nhưng theo bản năng thì nàng biết rõ nên làm như thế nào để giải tỏa được cái khát khao ham muốn này.

– Ặc… đây cũng là do phu nhân tự gieo gió gặt bão mà thôi…

Mắt nhìn trong ngực mỹ nhân, Tống Thanh Thư thở dài…

Trong cơ thể nàng hừng hực một đoàn dục hỏa đang tả xung hữu đột, không có cách nào tiết ra, nỗi thống khổ này khiến nàng không tự chủ được run rẩy kịch liệt rên rỉ một cách bi thảm, trên gương mặt đỏ hồng của Lý Thanh La hiện lên một tầng khổ sở, trong miệng rên rỉ:

– Nóng quá… nóng quá, ta muốn… ta muốn…

Tống Thanh Thư đối mặt với da thịt tuyết bạch của Lý Thanh La chiếu lên một tầng đỏ ửng nhàn nhạt, trắng đỏ xen lẫn trông cực kỳ lóa mắt, hắn nuốt một ngụm nước bọt, không chần chừ nữa mà bắt đầu hành động.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219