Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 127
Phần 127

Tống Thanh vốn cũng định sợ bị bại lộ thân phận nữa, muốn đem Mộc Uyển Thanh cứu trở về, nào ngờ vừa lúc đó, đầu bậc thang lại xuất hiện một người.

– Các hạ nên ăn nhiều thêm một chút, ăn bữa này chỉ sợ không còn có bữa sau đâu…

Một công tử tuấn lãng trẻ tuổi đi tới, cười lạnh nhìn qua Mộc Cao Phong.

“Mộ Dung Phục?”

Tống Thanh nhận ra người này, giật mình, đây là tình huống cái gì đây?

Nhìn ra Mộ Dung Phục là nhằm vào Mộc Cao Phong mà đến, Tống Thanh do dự, rồi vẫn là có ý định nhìn xem trước một chút tình huống rồi hãy tính.

– Ngươi làm sao vậy?

Gặp hắn hành vi khác thường, Trình Dao Già vẻ mặt lo lắng hỏi.

– Không có gì.

Tống Thanh thuận miệng trả lời, ánh mắt một mực nhìn chăm chú lên Mộc Uyển Thanh, sợ nàng bị xuất hiện cái gì ngoài ý muốn.

– Hừ…

Lúc trước được đối phương che chở đầy đủ, hôm nay lực chú ý của hắn rõ ràng bị cô nương kia hấp dẫn rời đi, trong lòng Trình Dao Già lập tức một hồi thất lạc.

Cho dù nàng tự nói với mình giữa hai người rõ ràng không có chuyện gì, đối phương cũng không cần vì nàng mà chịu trách nhiệm, nhưng vẫn là không cách nào khống chế được trong lòng từng đợt cay cay…

Nhìn thấy Mộ Dung Phục xuất hiện, Mộc Cao Phong thân hình run lên, vuốt bên hông Đà Kiếm muốn đứng dậy, bất quá thấy đối phương cũng chưa có lập tức động thủ, lại lần nữa ngồi trở về:

– Ta muốn ăn thì ăn, muốn uống thì uống, đời này còn thọ rất dài đấy…
– Thật sao?

Mộ Dung Phục cười cười, cũng không cùng hắn tranh luận, ngược lại kêu tiểu nhị bắt đầu nhàn nhã gọi món ăn, hiển nhiên trong khoảng thời gian này một mực đuổi truy theo đối phương, hắn cũng là đói bụng đến quá sức.

Mộ Dung Phục không động thủ, Mộc Cao Phong lại bắt đầu gặm lấy gặm để, trong lòng hạ quyết tâm, trước ăn uống no đủ, thì mới có đủ khí lực đại chiến một trận.

Đối với trong bầu không gian giương cung bạt kiếm làm như không thấy, Tống Thanh trong mắt chỉ có Mộc Uyển Thanh, trong lòng hắn tự trách, vừa rồi sơ suất quá, không có chú ý tới nàng một đường phong trần, xem ra hai người là đang tránh né Mộ Dung Phục đuổi bắt, chỉ bất quá nàng tại sao phải cùng Mộc Cao Phong một kẻ xa lạ như vậy lăn lộn ở cùng một chỗ đây?

– Này… tên râm rậm kia, ngươi nhìn cái gì vậy!

Cho dù Tống Thanh là hảo ý, nhưng lúc này hắn đang dùng dung mạo của Đường Quát Biện, rơi vào trong mắt Mộc Uyển Thanh thì khác rồi, nàng chỉ cảm thấy một nam nhân xa lạ cứ nhìn mình chằm chằm không chuyển mắt, mặt thì toàn là râu ria, trong khoảng thời gian này nàng tâm tình vốn cũng không tốt, lại chứng kiến hắn cứ nhìn mình như vậy, lập tức liền giơ tay lên, một làn ô quang liền hướng phía hắn bắn tới.

“Keeng…”

Tên thị vệ bên cạnh vội rút đao ra đỡ lấy ám tiễn của nàng bắn ra rơi xuống trên đất, tức giận chĩa về phía nàng:

– Lớn mật, dám hành thích đại nhân chúng ta!

Tên thị vệ đang muốn tiến lên bắt nàng, thì Tống Thanh phất tay ngăn lại:

– Dừng tay!

Nhặt lên ám tiễn trên mặt đất, Tống Thanh nghĩ thầm nàng đối với người ngoài thì tính tình nóng nảy, đối lập nàng đối với chính mình ôn nhu, trong lòng lập tức ấm áp, liền cầm lấy ám tiễn đi qua đưa tới trước mặt Mộc Uyển Thanh:

– Cô nương ám tiễn đây, xin cầm lấy.

Mộc Uyển Thanh mặt lộ vẻ vẻ kinh nghi, do dự mà có muốn hay không lại bắn hắn một thêm một mũi ám tiễn, hai người khoảng cách gần như vậy thì sẽ không có đạo lý nàng thất thủ, bất quá nàng vẫn kiêng kị tên hộ vệ bên cạnh hắn, hơn nữa hôm nay tình thế cực kỳ nghiêm trọng trước mặt, không muốn làm phức tạp thêm, đành phải hừ lạnh một tiếng, một tay lấy ám tiễn đoạt lại, sau đó đầu xoay qua một bên, không đáp lời cũng không nhìn hắn.

Tống Thanh mỉm cười, cô nương này quả thật có tính cách.

– Lớn mật!

Thị vệ bên cạnh thấy chủ nhân chịu nhục, trợn mắt hô lên.

– Không quan hệ gì…

Tống Thanh ngăn lại tên thị vệ dưới tay đang hộ chủ, cười với Mộc Uyển Thanh nói ra…

– Cô nương lát nữa nếu là có cần cái gì giúp đỡ, thì có thể mở miệng với tại hạ.
– Vô sự mà ân cần, nếu không phải gian xảo thì cũng là đạo tặc…

Mộc Uyển Thanh đã đáp lại hắn, bất quá ngữ khí không có chút khách sáo nào.

– Đừng có gây thêm thù hằn…

Bên cạnh Mộc Cao Phong vội vàng ra hiệu ánh mắt, nhỏ giọng nhắc nhở.

Mộc Uyển Thanh tức giận liếc mắt, cũng không có tiến thêm một bước hành động nào.

Tống Thanh cũng không để ý nữa, hắn cứ như vậy về tới chỗ ngồi của mình.

– Như thế nào, ngươi cũng bị sập cửa vào mặt sao?

Nhìn xem hắn quay trở về, trên mặt Trình Dao Già hiện ra vẻ vui mừng không hiểu.

– Không nghĩ tới Lục phu nhân cũng học thói xấu, rõ ràng nhìn ta có chút hả hê…

Tống Thanh phiền muộn nói.

– Với ngươi ở cùng một chỗ lâu rồi, muốn không học được cái thói xấu thì cũng khó.

Trình Dao Già hé miệng mỉm cười nói.

Bên kia Mộ Dung Phục đang quan sát nhìn hai người đang trêu chọc với nhau, vừa rồi tên thị vệ kia xuất đao thủ pháp vừa nhanh vừa chuẩn, có một hộ vệ như vậy tại bên người, thì thân phận người này chắc hẳn là khác thường.

Không kiềm được Mộ Dung Phục không cẩn trọng hơn, dù sao vừa rồi Tống Thanh đối với Mộc Uyển Thanh biểu lộ ra đầy đủ hảo cảm, nếu lát nữa đánh nhau, khó bảo toàn hắn sẽ không ra tay giúp đỡ.

Bất quá Mộ Dung Phục rất nhanh lắc đầu, cho rằng mình thần hồn nát thần tính, hắn đường đường đại danh đỉnh đỉnh Nam Mộ Dung trong giới giang hồ, há lại sợ đám quan quân này, đối phương có tùy thân hộ vệ võ công mặc dù không tệ, nhưng so với hắn mà nói, vẫn là còn cách xa không bằng.

Tống Thanh mặc dù đang cùng Trình Dao Già trêu chọc, lấy tu vi của hắn thì đầy đủ mắt nhìn quan sát xung quanh nghe ngóng tứ phương bát hướng, phản ứng của Mộ Dung Phục cũng không có tránh được ánh mắt của hắn.

Tống Thanh trong lòng thầm than, lúc trước kinh mạch mình đứt đoạn đến bước đường cùng, nếu không phải nhờ có Mộ Dung Phục dẫn tiến mình đi gặp Vương Ngữ Yên, chỉ sợ cũng không có được chính mình của ngày hôm nay, bất quá phần ân tình này hắn đã gấp mấy lần hoàn trả lại cho Mộ Dung Phục. Hơn nữa lúc trước Mộ Dung Bác nắm lấy đám người Tống Viễn Kiều, cùng với về sau đối phương ngón tay bị mình phế bỏ, giữa mình và Mộ Dung thị đoạn cừu oán đã kết xuống rồi, số mệnh đã định trước về sau rất khó trở thành bằng hữu.

Phía đầu bậc thang lại đi tới một đám người, cầm đầu là một nam trung niên khiêm tốn văn nhã chính khí nghiêm nghị, đi cùng tại bên cạnh hắn đó…

Là một trung niên mỹ phụ, khuôn mặt mỹ lệ, toàn bộ thân người lại có khí khái hào hùng bức người, hai người vừa đi lên rất nhanh liền chú ý tới cái bầu không gian dị thường trên lầu này, liền dừng bước.

– Phụ thân… như thế nào đột nhiên không đi nữa?

Một cô nương theo phía sau sôi nổi bước tới trước, thân hình yểu điệu thướt tha, thanh âm thanh thúy mềm mại, lộ ra cực kỳ hoạt bát đáng yêu.

– Sư tỷ…

Cuối cùng đi lên chính là nam nhân trẻ tuổi văn nhược, có đôi mắt rất đẹp, khuôn mặt tuấn mỹ, môi hồng răng trắng tựa như nữ cải nam trang vậy, hắn hiển nhiên cũng chú ý tới trên lầu cục diện quỷ dị, nhẹ nhàng lôi kéo tay áo vị cô nương kia.

Mấy người kia dĩ nhiên đó là nhóm người Hoa Sơn, Nhạc Bất Quần lúc trước mang theo phái Hoa Sơn trên danh nghĩa là hộ tống Lâm Bình Chi hồi hương tế bái phụ mẫu, trên thực tế là âm thầm tìm kiếm lấy Tịch Tà Kiếm Phổ, nào ngờ tốn sức tâm cơ, nhưng ngay cả bóng dáng Tịch Tà Kiếm Phổ cũng không có thấy, đã vậy trong giang hồ cũng không biết là ai đã tung ra lời đồn, nói Tịch Tà Kiếm Phổ đã rơi vào trong tay của lão!

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219