Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 190
Phần 190

Bất quá Đinh Đang rất nhanh tỉnh táo lại… Hừ… nhà ta Thạch ca tốt nhất.

Trình Dao Già đi theo sau lưng Tống Thanh Thư có chút không quen tình cảnh nhiều nam nhân như vậy nhìn về phía mình, bất quá dù là ngượng ngùng, trên mặt lại tràn đầy một loại hạnh phúc sáng rọi, nữ nhân nào không muốn nam nhân của mình cường đại như thế này đây.

Lục Quán Anh cũng là hưng phấn, nhìn xem như thường ngày các đại nhân vật cao cao tại thượng hướng phía mình hành lễ, đây là điều trước kia hắn không dám nghĩ đến…

Giây khắc này, Lục Quán Anh đột nhiên cảm giác được mình trả giá nhiều như vậy cũng là đáng đấy, Tống Thanh Thư thật đúng là một người đáng giá để mình dựa vào…

– Lần trước từ biệt, Tống công tử vẫn là phong thái như trước, thật là khiến người hâm mộ.

Bách Tổn đạo nhân cũng ha ha nở nụ cười, bên cạnh Kim Cương môn chủ thì sắc mặt không đẹp như thế, dù sao lần trước trong tửu điếm, Kim Cương Bất Hoại Thần Công của mình rõ ràng bị đối phương phá vỡ, thật sự không có cái gì để mà thú vị nhớ lại.

– Các hạ cũng là càng lúc càng dẻo dai đây này.

Tống Thanh Thư coi như là đáp lại.

Hà Gian Song Sát, Bạch Bàn Sát Tinh phản ứng hoàn hảo, chứng kiến Bách Tổn đạo nhân, Kim Cương môn chủ rõ ràng cũng khách sáo với hắn như vậy, những người khác càng là động dung.

“Tiểu tử này mấy năm qua làm như thế nào mà phát triển nhanh như vậy, khiến cho bổn tọa cũng phải người lên nhìn hắn…” Tả Lãnh Thiền sắc mặt vô cùng khó coi, năm đó trên Thái Sơn bị bại vào tay của Tống Thanh Thư, lão đã là vô cùng nhục nhã, những năm gần đây này một mực khổ luyện, chỉ là mỗi lần nhìn thấy Tống Thanh Thư, thì lại phát hiện đối phương tu vi đều là tăng vọt, đến nỗi hiện tại lão cũng không dám hy vọng xa vời đến chuyện báo thù rửa hận rồi.

Hàn Thác Trụ mắt thả dị sắc, người này lẻ loi một mình, tùy tiện đứng ở nơi đó, cũng đã chấn nhiếp được thế lực khắp nơi, không ai dám dị động, nếu là có thể lôi kéo hắn về phía mình, thì lo gì đại sự không thành.

Vương Bảo Bảo cũng là động dung, lúc trước hắn nghe người trong phủ nhắc qua, Kim Cương môn chủ, Bách Tổn đạo nhân, lại còn có Kim Luân Pháp Vương dưới trướng Hốt Tất Liệt là cao thủ đỉnh cấp, hộ vệ muội muội cùng Hoa Tranh cô cô xuôi nam, tại trong một tửu điếm đã bị tổn thất nặng, cũng là từ trong tay của Tống Thanh Thư này…

Kim Cương môn chủ, Bách Tổn đạo nhân những người này võ công cao đến bao nhiêu, Vương Bảo Bảo vô cùng rõ ràng, vừa nghĩ tới bọn họ đã từng thất bại tại dưới tay người trẻ tuổi trước mắt này, hắn trong lòng lập tức treo lên, hôm nay sợ rằng khó có thể trôi qua rồi.

– Nguyên lai là Kim Xà vương đại giá quang lâm, nghe đại danh đã lâu, hôm nay vừa nhìn thấy quả nhiên danh bất hư truyền.

Cho dù thấp thỏm trong lòng, Vương Bảo Bảo rất nhanh thu thập xong tâm tình, cười ha hả nói.

Thậm chí ngay cả Vương Bảo Bảo cũng thái độ như vậy…

Đoàn người Nam Tống lập tức khiếp sợ, phải biết rằng người Mông Cổ luôn luôn ngang ngược càn rỡ, cho dù là một tên sứ giả Mông Cổ bình thường, mỗi khi nhìn thấy người Tống cũng đã là một bộ vênh váo, huống chi lần này lại là một tiểu vương gia.

Vương Bảo Bảo lúc trước có bao nhiêu ngang ngược, bọn bọn họ đã nhìn thấy trong mắt, lúc này Vương Bảo Bảo vừa nhìn thấy Tống Thanh Thư thì giống như thay đổi thành người khác, làm cho đoàn người Nam Tống một lập tức có một loại cảm giác hoài nghi nhân sinh.

– Tống mỗ cũng nghe qua tiểu vương gia chính là danh tướng ưu tú nhất của Mông Cổ, hôm nay vừa nhìn thấy, quả nhiên oai hùng phi phàm.

Bởi vì cái gọi là có qua có lại mới toại lòng nhau, huống chi đối phương về sau rất có thể là là đại cựu (anh vợ) của mình, Tống Thanh Thư đương nhiên liền khách sáo rất nhiều.

Hắn phen này thổi phồng vừa vặn gãi đúng chỗ ngứa của Vương Bảo Bảo, phải biết rằng hắn cho tới nay đều tự cho mình là một danh tướng, chỉ tiếc bởi vì không phải hệ tử tôn của Thiết Mộc Chân, dẫn đến việc làm thống soái tây chinh, nam chinh rơi xuống trên thân của Húc Liệt Ngột cùng Hốt Tất Liệt, cho tới nay đều vẫn lấy làm tiếc.

Nếu là người bình thường thổi phồng hắn như vậy, cũng chưa chắc hắn cảm kích, nhưng Tống Thanh Thư với danh vọng địa vị, đã là nhân vật quan trọng của thiên hạ, được một người như vậy ở trước mặt những người khác tán thưởng, dù là Vương Bảo Bảo luôn luôn tỉnh táo, lúc này cũng có chút lâng lâng.

Bất quá Vương Bảo Bảo cuối cùng cũng không có bị choáng váng đầu óc, rất nhanh tỉnh táo lại:

– Không biết Tống công tử lần này đến đây, là cần làm cái chuyện gì?

Hắn vừa hỏi như vậy, các cao thủ Nhữ Dương Vương Phủ trong tâm lập tức treo lên, một khi Tống Thanh Thư lần này là vì giúp đỡ Nam Tống mà đến, thì lát nữa sẽ không thiếu được có một trận ác chiến.

Phải biết rằng bọn họ vào thời điểm đỉnh phong, đối phó với Tống Thanh Thư còn có chút quá sức, huống chi lúc này từng người đều có tổn thương bên người.

Đoàn người phái Tung Sơn một cũng thần sắc ngưng trọng, bỗng nhiên xuất hiện thêm một siêu cấp cao thủ, không nghĩ qua là đêm nay không chỉ không có cách nào khác hoàn thành được mục đích, rất có thể còn khiến cho vốn gốc bay đi không quay về.

Tống Thanh Thư nhìn chung quanh một lần:

– Nơi đây quá mức ồn ào, không phải chỗ nói chuyện, không biết tiểu vương gia có thể cùng Tống mỗ trao đổi chút chuyện riêng được không?

Vương Bảo Bảo sắc mặt biến hóa, bên cạnh hắn đám thủ hạ lập tức hoảng sợ nói:

– Tiểu vương gia không được, bởi vì người này võ công cao thâm, nếu là cùng hắn gặp mặt riêng, chẳng phải là chuyện sinh tử sẽ bị không chế ở trong tay hắn.

Nhìn ra Vương Bảo Bảo nội tâm cũng đang lo lắng, Tống Thanh Thư từ trong lòng lấy ra một vật:

– Tiểu vương gia nhìn thấy vật này, chắc có lẽ sẽ hiểu.

Liền có thủ hạ Nhữ Dương Vương Phủ chạy tới cầm lấy đồ vật trong tay hắn truyền tới trước mặt Vương Bảo Bảo, Vương Bảo Bảo khi thấy rõ vật kia, hai mắt liền tỏa sáng:

– Tốt, công tử mời vào trong phòng nói chuyện…

Đám người Kim Cương môn chủ kinh hãi:

– Tiểu vương gia…

Vương Bảo Bảo vẫy tay áo:

– Các ngươi đều ở ngoài cửa canh giữ, không có mệnh lệnh của ta, không có người nào được phép tiến vào.

Tống Thanh Thư cũng nói với Trình Dao Già:

– Ở chỗ này chờ tại hạ…

Trình Dao Già nhìn thoáng qua đám hung thần ác sát của Nhữ Dương Vương Phủ cùng người phái Tung Sơn, có chút sợ hãi:

– Ta sợ bọn hắn…

Tống Thanh Thư mỉm cười:

– Yên tâm, bọn hắn không dám đối với phu nhân ra tay đâu.

Nói xong ánh mắt hắn quét liếc toàn trường.

Phàm là tầm mắt hắn tới chỗ nào, thì nơi đó tâm thần kịch chấn, ngay cả Tả Lãnh Thiền là cao thủ cao cấp nhất từ đáy lòng cũng toát ra một tia hàn khí, mất tự nhiên mà dời đi ánh mắt.

“Võ công của hắn rõ ràng đã cao đến loại trình độ này…” Tả Lãnh Thiền sắc mặt lại thêm khó coi vô cùng, mặc dù hắn không muốn nhìn thấy Tống Thanh Thư cùng Vương Bảo Bảo trao đổi nói chuyện riêng với nhau, thế nhưng hắn cũng không có phương pháp ngăn cản, hiện nay thế lực của ba nhóm người tại đây đã đạt đến một mức cân bằng vi diệu, không si muốn là sẽ bị hai phe khác hợp lực lại cùng nhau tấn công mình, bởi vậy hắn chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến.

Tống Thanh Thư cứ như vậy nhàn nhã hướng phía Vương Bảo Bảo đi tới, những nơi đi qua, cao thủ Nhữ Dương Vương Phủ hướng bên cạnh né vài bước, chừa cho hắn một khoảng trống trên đường đi…

Thấy hắn nghênh ngang đi tới mà không có phòng bị, Đinh Đang hô lên:

– Cẩn thận…

Nàng đối với Tống Thanh Thư một chút hảo cảm cũng không có, sở dĩ biểu hiện quan tâm đến hắn, chỉ là bởi vì lúc này Tống Thanh Thư đã thành cứu tinh duy nhất mà nàng trông chờ, nếu hắn chủ quan, cao thủ Nhữ Dương Vương Phủ đồng loạt tiến công, thì Nam Tống bên này có thể chống đỡ không nỗi khi Nhữ Dương Vương Phủ cùng phái Tung Sơn liên thủ.

Tống Thanh Thư một chút dừng lại cũng không có, dường như không nghe thấy lời nàng, Đinh Đang lẩm bẩm mắng:

– Chó cắn Lữ Động Tân không nhìn được nhân tâm tốt, có bị ám toán cũng đang đời…

Trình Dao Già nghe được liền nói:

– Đinh cô nương không cần thay hắn lo lắng, những người này không làm thương tổn được hắn đâu.

Lại nói tiếp đám người Nam Tống kia lòng tin đối với Tống Thanh Thư thì làm sao bằng được Trình Dao Già, cho nên những người khác nhiều hoặc ít đều có chút lo lắng…

– Hừ… ai mà lo lắng cho hắn chứ?

Đinh Đang tức giận hừ một tiếng, bỗng nhiên cười quỷ dị…

– Lục phu nhân như thế nào lại hiểu rõ hắn như vậy a…

Trình Dao Già biến sắc, liền xoay người rời đi, Lục Quán Anh hung hăng mà trừng mắt liếc Đinh Đang:

– Nha đầu… miệng thả sạch sẽ chút đi…

Chuyện này vốn chính là hắn nghịch lân, nghe được Đinh Đang ám chỉ, liền giận dữ, nhưng hiện nay hắn có Tống Thanh Thư làm chỗ dựa, hơn nữa đang tu luyện Tịch Tà Kiếm Phổ, trong lòng lập tức có chừng mực hơn rất nhiều.

– Ngươi…

Đinh Đang đang muốn trả lời mỉa mai lại, thì Đinh Điển trừng mắt:

– Câm miệng… tình thế đang cực kỳ nghiêm trọng trước mặt, đừng để cho ngoại nhân lợi dụng…

Đinh Điển trên người có một cỗ chính khí, Đinh Đang xưa nay có chút sợ vị tộc thúc này, đành phải quay mặt qua chỗ khác.

Đinh Bất Tam nhìn thấy tôn nữ nhận ủy khuất, ánh mắt nhíu lại, hiển nhiên trong lòng động sát cơ, chỉ bất quá là có Đinh Điển ra mặt, lão khó mà làm cái gì, chỉ là ý vị thâm trường mà quan sát phu phụ Trình Dao Già, trong lòng cười lạnh.

Đoàn người Nam Tống thấy có việc nhỏ xen giữa cũng không có quá nhiều chú ý, bởi vì tất cả lực chú ý đều tập trung vào bên trong cánh cửa đóng chặt kia, đang suy đoán Vương Bảo Bảo cuối cùng cùng Tống Thanh Thư mật đàm về chuyện gì?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219