Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 199
Phần 199

Lúc này tại trong gian nhà bếp, Tiêu Uyển Nhi đang làm món ăn, nhưng thần trí lại không biết chạy đi đến nơi nào rồi, trong đầu của nàng kìm lòng không được lại hiện ra thân ảnh Tống Thanh Thư, nghĩ đến thân hình cường tráng cùng với khuôn mặt anh tuấn kia, còn có cái năng lực giao hoan làm cho nàng si mê mất hồn mất vía, vừa nghĩ đến hắn, giữa hai chân nàng liền trở nên lửa nóng, rất nhanh liền âm dịch liền rỉ ẩm ướt, biết rõ là không nên, nhưng nàng vô pháp khống chế tư tưởng của mình.

Trong hoảng hốt, thì Tống Thanh Thư bỗng nhiên xuất hiện, bàn tay của hắn ôm lấy bờ eo của nàng, sau đó rất đưa tay dần dần di dời, chậm rãi mò tới hai bầu vú của nàng, chỉ mới là đụng vào, hai đầu vú nàng liền không chút do dự dựng đứng thẳng lên, ngón tay của hắn lại linh hoạt, nhẹ nhàng vân vê hai đầu núm vú dựng thẳng của nàng, mà hắn tại sau gáy của nàng nhẹ nhàng thổi lấy, ngẫu nhiên còn dùng đầu lưỡi liếm láp lấy vành tai của nàng.

– Đừng… đừng như vậy, trượng phu của lập tức quay trở về đấy!

Tiêu Uyển Nhi nhắm mắt lại hưởng thụ lấy Tống Thanh Thư vuốt ve.

– La phu nhân sợ cái gì chứ? Nếu như chỉ cần La huynh đồng ý, thì phu nhân sẽ tiếp tục cho ta phải không?

Tống Thanh Thư chẳng những không có dừng lại, hơn nữa trở nên càng thêm lớn mật, đem hai tay tiến vào bên trong y phục của Tiêu Uyển Nhi, bao trùm ở hai bầu vú của nàng, hai bầu vú của nàng tại trong đôi tay Tống Thanh Thư không ngừng biến hóa thành các loại hình dạng, nàng vô lực nằm tại trong ngực Tống Thanh Thư, cảm thụ được cây côn thịt lớn kia đỉnh tại trên bờ mông mình, nó cứng rắn hùng vĩ tràn đầy lửa nóng như vậy, làm cho hai chân nàng như nhũn ra.

– Không… không được, đại đương gia… không được, hãy nghe ta nói, không phải là ta không muốn cho ngươi, nhưng nếu để cho trượng phu của ta trông thấy thì rất phiền toái!
– La phu nhân, ta không sợ, nói chính xác nếu La huynh chấp thuận để cho chúng ta giao hoan thì sao đây?
– Không đâu… ngươi buông ta ra đi a, La Lập Thành sẽ không chấp thuận đâu!
– Nếu La huynh đồng ý? Phu nhân sẽ nguyện ý cho ta không?

Tống Thanh Thư vấn đạo.

– Ta?
– Nói cho ta biết đi phu nhân…
– Nếu trượng phu ta đồng ý… Um… ta… sẽ… nguyện ý cho ngươi!
– Đây chính là phu nhân nói ah?
– Ujm… ừ… chính ta nói!
– Nếu La huynh đồng ý, ta sẽ tại trước mắt La huynh hoan ái phu nhân, để cho hắn nhìn xem, phu nhân có chịu không?
– Không…
– Phu nhân không biết là làm như vậy càng kích thích thú vị hơn sao?
– Kích thích là kích thích, còn ta chính là ta!
– Phu nhân có đáp ứng ta được không? Nếu như La huynh đồng ý mà nói, chúng ta liền ở trước mặt hắn hoan ái làm một lần, được không?

Tống Thanh Thư lúc nói chuyện, đã đem một duỗi vào bên dưới hạ thể Tiêu Uyển Nhi, mặc dù chưa có với vào bên trong tiếu nội khố của nàng, chỉ là tại bên ngoài nhẹ nhàng trượt tới trượt lui, cũng đã làm cho nàng chịu không được rồi.

– Hảo hảo, đừng giày vò ta nữa, ta chịu không được rồi!

Tiêu Uyển Nhi nói xong, xoay người cúi đầu, chứng kiến đũng quần của Tống Thanh Thư đỉnh đầu đại trướng cao cao nhô lên, làm nàng kìm lòng không được nuốt nước bọt một cái.

Tống Thanh Thư lại là rất lưu loát, thoáng cái giải khai quần, mặc kệ để cho rơi xuống, sau đó đè lên bờ vai của nàng, cưỡng chế nàng ngồi chồm hổm trên đất, Tống Thanh Thư chĩa cây côn thịt vào trên mặt của nàng.

– Chán ghét ngươi!

Tiêu Uyển Nhi thở hổn hển, run rẩy vươn hai tay nhẹ nhàng dùng tay nhẹ vỗ về lên cái đồ vật cương cứng kia, nó là to lớn cứng rắn như vậy, bị lạc lối Tiêu Uyển Nhi liền đem mặt dán vào trên cây côn thịt, cảm thụ được nó truyền đến lửa nóng.

Rốt cục nàng khống chế không được hành vi của mình rồi, nhìn xem cây côn thịt kia tràn ngập khí phách, Tiêu Uyển Nhi trong đầu hạ xuống, mất đi tri giác, khi thời điểm nàng khôi phục tri giác, thì đã phát hiện cây côn thịt của Tống Thanh Thư vậy mà tại nàng trên miệng d0ang cọ lên cọ xuống rồi, nàng cả đã nghĩ đến há mồm quát lớn với hắn, lại không ngờ tới vừa mới há miệng, thì cây côn thịt của hắn lại giống một con điều xà, thoáng cái chui vào trong miệng của nàng.

Tiêu Uyển Nhi thật không ngờ sự tình phát triển như vậy, nhưng khi cây côn thịt chui vào trong miệng nàng, nàng lại không có một tia lửa giận, chỉ là yên lặng hàm chứa ngậm lấy nó, Tống Thanh Thư cúi đầu nhìn xem Tiêu Uyển Nhi rồi nói…

– Ngậm mút nó đi La phu nhân…

Khi nghe Tống Thanh Thư nói, nàng chỉ là trách cứ liếc nhìn Tống Thanh Thư, nhưng lại không có vi phạm lời nói của Tống Thanh Thư, thuận theo phun ra nuốt vào cây côn thịt, đầu lưỡi của nàng liếm láp lấy quy đầu côn thịt, không ngừng ở phía trên quấn quanh.

Có lẽ là bởi vì Tống Thanh Thư chịu không được đối với quy đầu bị nàng mút liếm kích thích, hoặc là Tống Thanh Thư nhẫn nhịn không được lúc nàng ôn nhu nhấm nháp, chỉ thấy hắn bắt đầu đỉnh dâng lên bờ mông, bởi vì như vậy, cây côn thịt liền tại trong miệng của nàng lung tung va chạm khắp nơi.

“Tên hỗn đản này, quá đáng ghét, ta đây chính là cái miệng, chứ không phải là cửa động phía dưới, làm gì mà có thể chịu đựng ở hắn mạnh mẽ đâm tới như vậy ah!” Tiêu Uyển Nhi thầm nghĩ trong lòng, liền muốn ngăn cản động tác hắn lại, song khi nàng ngẩng đầu nhìn lại, thì phát hiện Tống Thanh Thư cũng đã nhắm hai mắt lại, đang hưởng thụ lấy.

Nhìn xem bộ dạng Tống Thanh Thư, nàng buông tha cho ngăn cản, mà là phối hợp theo động tác của hắn, tốc độ phun ra nuốt vào cũng dần dần nhanh hơn, chẳng biết lúc nào Tống Thanh Thư đã đè xuống đầu của nàng, không chút nào thương tiếc mạnh mẽ đâm côn thịt tới, thoáng cái đội lên đến yết hầu của nàng, cái tư vị kia tựa như ăn phải cái gì nghẹn đến, quá khó tiếp thu rồi.

– La phu nhân, ta muốn phun ra rồi…

Nói xong Tống Thanh Thư đột nhiên đè chặt lại đầu của nàng, để cho côn thịt thoáng cái cắm vào chỗ sâu nhất trong miệng nàng, sau đó ta từng cỗ nhiệt tương thẳng phun trong cổ họng nàng…

Vì côn thịt của Tống Thanh Thư đỉnh thật quá sâu, bắn tới bên trong yết hầu, làm nuốt nuối cũng không trôi, nhả phun lại không ra, làm nghẹn nàng thật sự chịu không được rồi, nàng liền cắn mạnh xuống dưới.

“Răng rắc!” Một thanh âm vang lên, đánh thức trong ảo tưởng của Tiểu Uyển Nhi, nàng nhìn trong tay mình còn thừa lại một nửa quả dưa leo, rốt cục mới yên lòng, vừa rồi tiếng vang kia, thật đúng là dọa nàng, nàng quá đầu nhập nàng, còn tưởng rằng thật sự đã đem cây côn thịt của Tống Thanh Thư cắn đứt rồi sao.

– Ai, ta đây làm sao vậy? Vì cái gì mà quên không được tên tiểu bại hoại này? Vì cái gì lại còn ảo tưởng cùng làm những cái chuyện kia?

Khi thấy trong tay mình nửa quả dưa leo, Tiêu Uyển Nhi bất đắc dĩ thở dài. Thả ra trong tay dưa leo, thoáng cái bên dưới hạ thể cũng đã tràn lan không chịu nổi âm dịch tiết ra rồi…

Với Tống Thanh Thư, nàng thật sự không biết nói cái gì cho phải rồi, nàng rất muốn quên hắn, nhưng lại như thế nào cũng quên không được, Tiêu Uyển Nhi không biết là đối với hắn sinh ra thực cảm tình, hay là quên không được cái năng lực cường đại trong lúc giao hoan của hắn? Nhưng mà bởi vì như vậy lại làm cho trong nội tâm nàng càng thêm cảm thấy thẹn với trượng phu La Lập Thành, bởi vì nàng bất kể như thế nào, cũng không muốn mình tự nhận là một đãng phụ dâm oa.

– Nếu như La Huynh đồng ý đâu? Thì La phu nhân sẽ nguyện ý cho ta sao?

Nghĩ đến vừa rồi trong ảo tưởng Tống Thanh Thư hỏi lấy câu này, Tiêu Uyển Nhi mặt đã cảm thấy vô cùng nóng hổi? Có cho hắn hay là không? Nàng cũng không biết, huống chi La Lập thành như thế nào lại đồng ý đâu? Ai, mộng cuối cùng là mộng, như thế nào mà trở thành sự thật được chứ? Mình cũng thật là…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219