Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 86
Phần 86

Tiêu Uyển Nhi đâu còn dám tin lời hắn nói, vội giãy giụa lấy muốn ngồi lên, không biết Tống Thanh Thư sử dụng thủ đoạn gì, làm cho toàn thân nàng như nhũn ra, giãy giụa mấy lần cũng không có nhúc nhích được.

– Đại đương gia, ngươi mau buông ta ra.

Tiêu Uyển Nhi đỏ mặt đẩy hắn ra.

Tống Thanh Thư trơ mặt ra tiến đến bên tai nàng nhẹ giọng hỏi:

– La phu nhân, trong khoảng thời gian này có nhớ ta không vậy?

Tiêu Uyển Nhi mặt đỏ bừng, nghiêm mặt nói:

– Đại đương gia, xin hãy tự trọng!
– La phu nhân, nhất nhật phu thê bách nhật ân, nhanh như vậy phu nhân đã trở mặt rồi, phu nhân như vậy làm ta rất thương tâm a.

Tống Thanh Thư làm ra một bộ đau thương gần chết vậy.

Nghe hắn nhắc lại chuyện trước đó, Tiêu Uyển Nhi trong lòng cũng rung động, bất quá lý trí vẫn chiếm được thượng phong:

– Đại đương gia, ngươi đã đáp ứng ta, chỉ cần ta đem sự tình Dương Châu làm tốt, thì ngươi sẽ không còn tiếp tục quấn quýt lấy ta mà…

Tống Thanh Thư đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua hai má trắng nõn của nàng, khiến đôi lông mi nàng run rẩy:

– Nhưng bây giờ sự tình Dương Châu vẫn là chưa xong…

Tiêu Uyển Nhi là phụ nhân, thân thể vốn đang vào thời kỳ sung mãn chín mọng, lúc này lại bị khí tức dương cương cực nóng của hắn bốc ra, toàn thân xương cốt đều nhanh muốn xốp giòn rồi, bất quá trong đầu còn sót lại lý trí làm cho nàng vẫn là cự tuyệt:

– Ta không thể làm chuyện có lỗi với La sư ca nữa…

Tống Thanh Thư khóe miệng hơi giơ lên, hắn biết rõ phòng tuyến của nàng đã có chút ít buông lỏng:

– Phu nhân nào có lỗi gì với La sư huynh đâu, phải biết rằng lấy võ công của hắn cùng năng lực, hơn nữa lại đứt gãy một tay, nếu không bởi vì có quan hệ với phu nhân, ta há lại để cho hắn nhiều cơ hội như vậy? Phóng nhãn toàn bộ thiên hạ, nam nhân kiến công lập nghiệp làm rạng rỡ tổ tông mới là sự tình trọng yếu nhất, cho nên đối với La Lập Như, cho dù là liệt tổ liệt tông La gia có biết, vẫn phải cảm tạ phu nhân cũng còn không kịp, há lại phu nhân cảm thấy có lỗi với hắn?
– Ta…

Tiêu Uyển Nhi cảm giác, cảm thấy hắn trong lời nói có chỗ nào không đúng, thế nhưng trong nhất thời lại nghĩ không ra, nên không biết như thế nào phản bác.

Tống Thanh Thư rèn sắt khi còn nóng nói:

– Hơn nữa càng trọng yếu hơn chính là, phu nhân làm tất cả, cũng là vì trượng phu của mình hay là bởi vì chính bản thân của phu nhân đây?
– Đương nhiên không phải là vì ta… nhưng là… chuyện này…

Tiêu Uyển Nhi đỏ mặt vội phản bác.

Tống Thanh Thư dứt khoát ngắt lời nói:

– Không có nhưng là trong đây, chuyện này chỉ có phu nhân biết, ta biết, ta lại không có nói với trượng phu của phu nhân, chắc hẳn phu nhân cũng sẽ không ngốc đến nỗi nói cho hắn biết. Như vậy trong lòng hắn, thì phu nhân vẫn là thê tử ôn nhu, người ở bên ngoài xem ra, phu nhân vẫn là một nữ nhân dịu dàng thục đức, vậy thì có gì mà sợ đây?

Tiêu Uyển Nhi lẩm bẩm nói:

– Thế nhưng là trên đời không có tường nào mà gió không lọt qua được.

Tống Thanh Thư an ủi…

– Chuyện của chúng ta tuyệt sẽ không bị người phát hiện, trừ phi…
– Trừ phi cái gì?

Tiêu Uyển Nhi lòng lập tức treo lên, Tống Thanh Thư tà khí cười cười, ôm nàng, bên tai nói:

– Trừ phi phu nhân không cùng hắn hoán ái, mà bỗng nhiên mang cốt nhục của ta…

Tiêu Uyển Nhi hai má lập tức đỏ lên hờn dỗi, nàng giơ lên đôi bàn tay trắng như phấn đánh đối phương:

– Ta làm sao có thể mang cốt nhục của ngươi được chứ?

Quyền của nàng tựa như gãi ngứa ngứa hắn, Tống Thanh Thư tùy ý để cho nàng đánh lấy, nghe vậy ngạc nhiên nói:

– Vì sao không có khả năng được?

Tiêu Uyển Nhi không có khả năng biết hắn đã luyện tinh hóa khí, nếu không có muốn thì sẽ tuyệt không làm cho nữ nhân thụ thai, nàng sao lại nói chắc chắn như thế?

Tiêu Uyển Nhi sắc mặt đỏ:

– Không có khả năng là không khả năng, tóm lại ngươi đừng hỏi nữa.

Tống Thanh Thư liên tục truy vấn, Tiêu Uyển Nhi chỉ là đỏ mặt lắc đầu, nhìn nàng thẹn thùng, hắn liền cúi đầu liền hướng đến cặp môi đỏ mọng của hắn hôn xuống. Tống Thanh Thư hôn nồng nhiệt đủ khiêu khích, tại miệng lưỡi xâm nhập vào, Tiêu Uyển Nhi liên tiếp bại lui, mặc dù nàng một mực chống cự giãy giụa, biểu hiện ra có chút ương ngạnh, nhưng hô hấp vẫn là vô pháp ức chế dần dần dồn dập lên, một tia tính dục đã nhen nhóm lặng lẽ bò lên trên gương mặt của nàng làm cho đỏ ửng, theo nụ hôn nồng nhiệt của Tống Thanh Thư duy trì liên tục, sự chống cự của nàng từ giãy giụa biến thành khẽ mở hé đôi môi, để cho đầu lưỡi của hắn duỗi vào bên trong miệng nàng.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219