Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 32
Phần 32

Nghe được xa xa truyền đến tiếng bước chân, Dương Diệu Chân biết nếu còn ở tại chỗ này thì sẽ gặp nguy hiểm, tuy rằng Tống Thanh Thư là người quen, thế nhưng nàng không rõ tình huống nơi đây, nhiều năm qua lăn lộn trên đao kiếm hình thành nên tính cẩn thận, nàng không muốn thân mình lọt vào hiểm địa, thật sâu nhìn mắt Tống Thanh Thư, sau đó quyết định thật nhanh hướng mặt ngoài phóng đi.

– Chạy đi đâu!

Bên ngoài truyền đến tiếng gầm lên của Cừu Thiên Nhẫn, tiếp theo là tiếng binh khí va chạm, cũng không lâu lắm, thanh âm đánh nhau càng ngày càng xa.

– Khởi bẩm nguyên soái đại nhân, thích khách võ công rất cao, đã chạy ra khỏi lớp lớp vòng vây, Cừu tiên sinh hiện đang đuổi theo thích khách rồi.

Một thân binh ở ngoài cửa trướng bẩm báo nói.

Tống Thanh Thư nhàn nhạt đáp:

– Truyền tin đến cho Âu Dương tiên sinh, nhờ tiên sinh đi gọi Cừu tiên sinh quay trở về, không cần để ý tới thích khách kia đâu.
– Bẩm vâng…

Thân binh kia tuy rằng nghi hoặc, bất quá quân lệnh như sơn, hắn cũng không dám hỏi thêm cái gì, vội vàng lui xuống.

Tống Thanh Thư trong lòng suy nghĩ, lấy võ công của Dương Diệu Chân, đương nhiên sẽ không sợ Cừu Thiên Nhẫn, bất quá hai người nếu đánh nhau, mặc kệ bên nào có gì sơ xuất bị tổn thương, đều là điều mình không muốn thấy, hơn nữa nếu Dương Diệu Chân nhỡ bị bắt, thì xử trí như thế nào cũng là việc rất khó, nên dứt khoát thả nàng rời đi, dù sao nàng cũng chỉ là thoáng qua chạm mặt của mình, nàng cho dù có hoài nghi thì cũng không cách nào đoán được mình và Đường Quát Biện chỉ là một.

Xử lý xong việc phong ba thích khách, Tống Thanh Thư lúc này mới quay đầu, nhìn qua Đại Khỉ Ti có chút mất hồn mất vía, hiếu kỳ hỏi:

– Phu nhân vừa rồi tại sao lại cứu tại hạ?
– Ta cũng không biết, chỉ là trong vô thức đem ngươi đẩy ra…
– Xem ra sâu trong tâm của phu nhân vẫn không nỡ để tại hạ bị thương tổn…

Thấy Đại Khỉ Ti chân mày lá liễu dựng thẳng, Tống Thanh Thư vội chuyển hướng…

– À… vậy phu nhân nói một chút sự tình về trượng phụ của phu nhân đi…

Nghe được hắn nhắc đến trượng phu, trong ánh mắt Đại Khỉ Ti dần dần hiện lên vẻ ôn nhu:

– Thiên Diệp… hắn là nam nhân tốt nhất trên đời…

Tống Thanh Thư cũng không có nóng vội, mà là kéo ra cái ghế bên cạnh, ra hiệu bảo nàng ngồi xuống, hắn cũng không có giống như trước ngang nhiên xông qua ôm nàng, ngược lại ngồi xuống xa xa đối diện với nàng, tay cầm chén rượu, đưa tới trước mặt nàng:

– Um… nam nhân có thể làm cho phu nhân là một nữ nhân tuyệt sắc luôn khăng khăng một mực, chứng tỏ Hàn Diệp tiên sinh tuyệt đối đúng là một nam nhân rất bản lĩnh.

Thấy hắn nhận thức được điều này, thần tình Đại Khỉ Ti càng thêm hòa hoãn, nên không có cự tuyệt khi đối phương đưa tới chén rượu, chén rượu vừa vào đến tay, hàn khí liền truyền đến làm cho trong nội tâm nàng kinh sợ, nghĩ thầm rượu này lúc thời điểm rót ra rõ ràng nhiệt độ bình thường, hắn chỉ thuận tay đưa cho mình, trong thời gian ngắn như vậy đã dùng chân khí làm đông lạnh băng lãnh, phần này sử dụng nội lực lượng quá bản lĩnh, chẳng khác nào là quỷ phủ thần công, hắn niên kỷ còn trẻ, vì sao lại tu luyện được có một thân công lực kinh thế hãi tục như vậy chứ?

Ngắm nhìn Tống Thanh Thư khuôn mặt tuấn lãng kiên nghị, Đại Khỉ Ti lần thứ hai nảy sinh ra hiếu kỳ.

– Ngươi cũng không cần cố nói trái với trong long mình, võ công Thiên Diệp so với ngươi còn kém xa, quyền thế danh tiếng lại càng kém xa hơn, thậm chí ngay cả hình dạng…

Đại Khỉ Ti dừng một chút, quan sát nhìn Tống Thanh Thư…

– Cũng chưa chắc so qua bằng ngươi…

Tống Thanh Thư lắc đầu, nghiêm mặt nói ra:

– Những thứ này chỉ là lời của những người khác bình phán bề ngoài, thế nhưng tại hạ biết rõ, cho dù là Hàn Diệp tiên sinh xấu xí hoặc một kẻ trói gà không chặt, từ trong lòng của phu nhân vẫn là đệ nhất nam tử trong thiên hạ.
– Hừ…

Đại Khỉ Ti phun miệng, gương mặt đỏ hồng lên…

– Ta cũng không phải mù lòa, nếu hắn là kẻ xấu xí, vậy năm xưa ta há có thể ngây ngốc theo hắn mà ly khai khỏi Quang Minh đỉnh.

Trong khi nói chuyện, từ ánh mắt nàng hiện lên anh sáng nhè nhẹ, dường như nhớ lại thời gian ngọt ngào lúc trước của hai người.

Gặp trên mặt nàng một lần nữa lộ ra vẻ tươi tắn, Tống Thanh Thư nhịn không được khen:

– Phu nhân nên hay cười nhiều cười mới có thể không để lãng phí vẻ thiên tư quốc sắc như vậy, chỉ là phu nhân không biết lúc mình cười rộ lên thì xinh đẹp biết bao nhiêu…

Đại Khỉ Ti sắc mặt lập tức nghiêm trang lại, những năm qua nàng đã nghe qua không biết nghe bao nhiêu lời tán thưởng mỹ mạo của nàng, nhưng nàng không có thấy ngọt ngào mà ngược lại còn chán ghét không thôi, bởi vì trong lòng của nàng, mỹ mạo của mình thì chỉ nguyện ý cho cá nhân trượng phu thưởng thức ca ngợi mà thôi.

Có thể cũng có chút kỳ quái hôm nay nghe được Tống Thanh Thư tán thường nàng như vậy, có lẽ là cảm nhận được trong giọng nói đối phương chân thành, nàng lần đầu tiên một chút tức giận cũng không có, sở dĩ nàng nghiêm mặt, chẳng qua là theo bản năng mà thôi.

Tống Thanh Thư cảm thán:

– Chỉ tiếc là tại hạ cùng với Hàn Diệp tiên sinh không có duyên gặp mặt, tại hạ muốn nhìn một chút đến tột cùng là phong thái nhân vật hạng gì mà có thể nắm bắt được tâm trí của phu nhân như vậy.

Đại Khỉ Ti chần chừ một lát, mới nói:

– Kỳ thật trên người của ta có bức họa của hắn…

Nguyên lai Hàn Thiên Diệp sau khi qua đời, Đại Khỉ Ti đau khổ nhớ thương, lúc nào cũng đong đầy tưởng niệm nên vẽ ra bức họa chân dung của Hàn Thiên Diệp, lúc nào cũng mang theo bên mình, chỉ như vậy mới có thể làm giảm bớt bi thương trong nội tâm của nàng.

Tống Thanh Thư đại hỷ:

– Chẳng biết có được hay không phu nhân cho tại hạ mượn xem?

Đại Khỉ Ti chần chừ g, khi nhìn thấy ánh mắt hắn trong sáng, cuối cùng từ trong lồng ngực lấy ra bức vẽ bằng tơ lụa.

Tống Thanh Thư lúc tiếp nhận bức tranh vẫn còn lưu mùi hương trên thân thể của Đại Khỉ Ti, liền đưa lên trên mũi ngửi lấy, lập tức mùi thơm thoang thoảng như hoa lan truyền đến nhưng đó không phải là xạ hương mà là cái mùi từ bên trong thân thể nàng tiết ra, hắn liền giật mình, chẳng lẽ đây cũng chính là trong truyền thuyết thuộc về một dạng danh khí?

Chợt thấy ánh mắt phóng hỏa của Đại Khỉ Ti khi nhìn thấy động tác của hắn, Tống Thanh Thư vội vàng thu hồi vẻ mặt Trư Bát Giới, liền hắng giọng, đứng đắn mở ra bức họa xem, lập tức một nam nhân khí khái hào hùng bừng bừng trẻ tuổi nam tử xuất hiện trên tấm lụa.

Có lẽ là do Đại Khỉ Ti đến từ Tây Vực, nên bức họa này không hề giống như các bức họa của Trung Nguyên, phong cách tả thực giống như phong cách của các nước khác ngoài lãnh thổ, vừa giống như tranh, vừa giống như phác họa, Tống Thanh Thư cũng phân biệt không rõ…

– Quả nhiên bề ngoài là một nam nhân anh tuấn, nhất là hai đầu lông mày tràn đầy cao ngạo chi khí, càng làm cho người nhìn thấy khắc sâu ấn tượng.

Tống Thanh Thư một quan sát bức họa vừa tán thán nói.

Nghe được hắn tán thưởng trượng phu, Đại Khỉ Ti đổi giận thành vui, ngượng ngùng nói:

– Năm xưa ta cũng bị vẻ ngạo khí hai đầu lông mày này của hắn thu hút ái mộ.

Trên mặt Đại Khỉ Ti đột nhiên lộ ra tư thái của một cô nương, Tống Thanh Thư trong lòng động, gấp nói:

– Tại hạ có một lễ vật muốn đưa cho phu nhân, phu nhân có thể trước nhắm mắt lại được không?
– Ngươi muốn làm gì?

Đại Khỉ Ti đề phòng nhìn qua hắn.

Tống Thanh Thư khẽ cười:

– Đừng có lo lắng như vậy, nếu tại hạ quả thật muốn đối với phu nhân làm cái gì đó, thì cho dù phu nhân không có nhắm mắt thì cũng chẳng phản ứng được gì đâu.

Đại Khỉ Ti biết rõ lời nói của hắn không ngoa, nàng do dự một lát, thì nhắm mắt lại, bất quá đôi lông mi hơi hơi run rẩy, biểu hiện trong giây khắc này nội tâm đầy sóng gợn.

Ước chừng thời gian qua nén hương, Đại Khỉ Ti nhịn không được hỏi:

– Sau lâu như vậy chứ?
– Được rồi đây…

Nghe được Tống Thanh Thư nói, Đại Khỉ Ti nghi ngờ mở đôi mắt, bất quá khi nàng nhìn thấy khuôn mặt người đứng trước mặt, nước mắt nàng lập tức tràn mi mà ra, run rẩy vươn tay ra vuốt ve gò má mặt của đối phương:

– Thiên Diệp, là phu quân sao?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219