Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 71
Phần 71

– Ta cũng không biết.

Nghe được câu hỏi Tống Thanh Thư, Tiểu Long Nữ mờ mịt, trời đất bao la, mình có thể đi đến nơi nào đây?

Tống Thanh Thư nghĩ thầm Tiểu Long Nữ chỉ sợ khả năng lớn là quay về cổ mộ, trong nội tâm nghĩ như vậy, liền thuận miệng nói ra.

– Cổ mộ?

Tiểu Long Nữ trên mặt lộ vẻ động tâm, bất quá rất nhanh nghĩ đến tình cảnh Dương Quá cùng nữ nhân khác tại trong cổ mộ tứ chi quấn giao, trong lòng một hồi quặn đau, liền lắc đầu…

– Không, ta sẽ không quay về cổ mộ.
– Không trở về cổ mộ, sư muội muốn đi tìm Dương Quá sao?

Tống Thanh Thư hỏi dò, hắn lo lắng Tiểu Long Nữ vi tình sở khốn, cuối cùng lại đi tìm Dương Quá, nên mới hỏi như vậy.

– Quá nhi?

Tiểu Long Nữ lắc đầu, sắc mặt đau khổ.

– Hắn cùng với nữ nhân kia đồng túc song tê vui thích rồi, ta đâu có thể đến trộn lẫn vào.

Gặp miệng Tống Thanh Thư khẽ nhúc nhích, Tiểu Long Nữ chặn lại nói:

– Ngươi đừng hỏi ta nữa, ta cũng không biết sẽ đi đến nơi nào, chỉ là khắp nơi đi quanh, nhìn xem phong cảnh các nơi, có lẽ trong lòng sẽ thoải mái hơn chút ít.

Nói xong nàng quay người rời đi, Tống Thanh Thư thân hình lung lay, hắn vẫn còn không có phóng ra bước chân, Tiểu Long Nữ đã bị luân phiên đả kích, để cho nàng đi khắp nơi giải sầu cũng tốt, dù sao nàng hiện tại nội thương cũng đã ổn định, nên không phát sinh lần nữa cái loại tẩu hỏa nhập ma ngất đi vừa rồi, hơn nữa nàng cũng một thân võ công cao minh, cho dù đụng phải cao thủ như Kim Luân Pháp Vương thì cũng tự bảo vệ mình dư sức…

Bỗng nhiên trong lòng khẽ động, Tống Thanh Thư mũi chân điểm một cái đã ngăn ở trước mặt Tiểu Long Nữ.

– Ngươi…

Tiểu Long Nữ đôi mi thanh tú cau lại, vẻ mặt không vui.

– Ta cũng không phải là đến quấn quýt với muội nữa, mà chỉ là muốn đưa muội một vật…

Tống Thanh Thư đưa cho nàng một viên thuốc màu vàng cỡ trứng bồ câu…

– Sư muội, võ công của muội mặc dù cao, nhưng kinh nghiệm giang hồ vẫn chưa đủ, vạn nhất đụng phải kẻ xấu đối với muội dùng thủ đoạn hạ lưu thì phiền toái. Đây là viên Thông Tê Địa Long Hoàn hãy mang theo, đừng nhìn nó màu sắc trầm tối tầm thường, nhưng mà nó được Tây Độc Âu Dương Phong kinh phối lấy các loại thiên tài địa bảo chế luyện qua, mang tại trong thân thể, bách độc bất xâm, độc xà độc trùng gì cũng không dám tấn công, miễn cho đụng phải loại người tiểu nhân gian trá như Triệu Chí Kính làm hại.

Viên Thông Tê Địa Long Hoàn này vô cùng trân quý, Âu Dương Phong năm xưa cũng chỉ luyện chế ra một viên đưa cho Hoàng Dung làm sính lễ. Về sau Âu Dương Phong tại Hải Lăng Vương Phủ của Kim quốc làm khách khanh, Kim quốc lúc đó cướp bóc Bắc Tống, Liêu quốc, trong khố phòng chồng chất như núi các loại thiên tài địa bảo, Hoàn Nhan Lượng vì muốn lôi kéo Âu Dương Phong, đối với các yêu cầu của lão đều hữu cầu tất ứng, bởi vậy Âu Dương Phong lại luyện chế thêm ra một viên.

Âu Dương Phong là tông sư chuyên dùng để độc, viên Thông Tê Địa Long Hoàn lưu lại tại trên thân thể của lão thì không có tác dụng gì, vốn là lão chuẩn bị tặng cho Hoàn Nhan Lượng đấy, kết quả Hoàn Nhan Lượng bị kết thúc, lão liền biết thời biết thế liền đưa tặng cho Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư nội công đã đạt đến cảnh giới thượng thừa, bách độc cũng bất xâm, viên Thông Tê Địa Long Hoàn hắn có lưu cũng không có tác dụng gì, còn chi bằng đưa cho Tiểu Long Nữ, dù sao Tiểu Long Nữ thì không thông thế sự, đưa cho nàng cũng là yên tâm hơn.

Tiểu Long Nữ ngẩn ngơ, còn chưa có kịp phản ứng, thì Tống Thanh Thư đã đem dược hoàn nhét vào trong tay nàng.

– Tạ… tạ… ơn…

Tiểu Long Nữ có chút không lưu loát nói ra.

Tiểu Long Nữ trước giờ không có đối với bất cứ ai nói câu tạ ơn, thế nhưng đối với Tống Thanh Thư thì khác, trước sau hắn đã mấy lần cứu được tính mạng của nàng, còn nghĩ đến giúp nàng chu đáo như vậy, trên đời này ngoại trừ sư phụ Tôn bà bà, lại thêm một Quá nhi, chưa từng có người nào đối với nàng tốt như hắn vậy.

Dù là Tiểu Long Nữ tính tình lãnh đạm, trong lòng cũng khó tránh khỏi nổi lên rung động, chỉ là lúc trước tại trong cổ mộ hai người trời đưa đất đẩy đã xảy ra chuyện như vậy, cho nên một cảm kích, cuối cùng hóa thành nhàn nhạt tạ ơn hai chữ.

Tống Thanh Thư cười:

Có thể được sư muội chính miệng nói ra tạ ơn hai chữ, ta cũng đã đủ hài lòng.

Tiểu Long Nữ nghe hắn nói, hé miệng cười yếu ớt, bất quá lại nghĩ tới đêm qua hắn ở bên cạnh mình mà lại tiếp tục làm chuyện như vậy, nụ cười trên môi liền thu vào:

– Tốt rồi, ta đi đây…

Tống Thanh Thư lần này không có ngăn cản nàng, mỉm cười:

– Sau này sẽ gặp lại.
– Sau này… còn có gặp lại sao?

Tiểu Long Nữ lúc rời đi thì trong lòng cũng xoắn xuýt, tại sâu trong nội tâm là muốn nói sau này sẽ không gặp lại đấy, nhưng nghĩ tới đối phương đã vì mình mà làm nhiều chuyện như vậy, nếu nói như vậy thì có chút quá tuyệt tình, vì thế mới nói còn có gặp lại sao? Đến khi nàng biến mất tại trong tầm mắt Tống Thanh Thư, nàng cũng chưa có hiểu rõ ràng về vấn đề có nên gặp lại hắn không? May mắn tính tình của nàng vốn là không màng đến chuyện thế nhân, một lát sau đã đem chuyện này để qua một bên rồi.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219