Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 120
Phần 120

Bách Tổn đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ xưa nay lòng dạ độc ác, bọn hắn chưa từng có biết thương hương tiếc ngọc, nhìn thấy Trình Dao Già ngăn tại trước mặt, hai người không chút nào chần chờ, cứ thẳng hướng trên người nàng bổ tới, cùng lúc sử dụng chiêu cách sơn đả ngưu ý, dùng thân thể của nàng đem nội lực đánh tới trên thân tên Tú Hoa Đại Đạo cao thâm mạt trắc kia…

Hai người công kích chưởng pháp chưa có đến người, Trình Dao Già đã bị chưởng phong hàn phong áp bách đến thấu xương không thở nổi, toàn thân không thể động đậy, nàng trong đầu lúc này chỉ còn lại trống rỗng.

Tống Thanh Thư cũng chú ý tới sau lưng khác thường, trong lòng lo lắng muôn phần, phải biết rằng Tiểu Long Nữ bị Toàn Chân Ngũ Tử dùng Thất Tinh Tụ Hội đánh trúng, nếu không nhờ nàng tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh đã đến hỏa hầu cực cao, thì đã sớm đã tại chỗ hương tiêu ngọc vẫn. Lúc này Bách Tổn đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ tung một kích toàn lực, uy lực chỉ sợ còn phía trên Thất Tinh Tụ Hội, Trình Dao Già nội lực lại không bằng Tiểu Long Nữ, nếu như bị đánh trúng rồi, liền trong nháy mắt sẽ toi mạng, hắn cho dù có Nhất Dương chỉ cùng Hoan Hỉ Thiền Pháp, cũng sẽ không kịp cứu nàng.

Tống Thanh Thư đối với vị phu nhân hay thẹn thùng xấu hổ này vốn là đã có cảm giác tốt, huống chi nàng vì hắn mà quên mình đưa thân ngăn cản chưởng lực của địch nhân, thì hắn lại làm sao có thể trơ mắt nhìn xem bi kịch phát sinh.

Tống Thanh Thư cắn răng, liều mạng chấn nhận nội thương thu chưởng, liền ôm Trình Dao Già trong lúc nghìn cân treo sợi tóc sử dụng ra chiêu Chỉ Xích Thiên Nhai, trong sân mọi người chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, sau một khắc Tống Thanh Thư đã ôm Trình Dao Già xuất hiện ở bên ngoài mấy trượng.

Tống Thanh Thư vừa rồi bỗng nhiên thu hồi nội lực, sức phản chấn đã làm cho hắn chịu nội thương không nhẹ, hơn nữa lại còn cưỡng ép sử dụng ra Chỉ Xích Thiên Nhai hao tổn rất lớn chân khí, tổn thương càng thêm tổn thương, bởi vậy vừa chuyển dời đến nơi đây, dưới chân mềm nhũn, thân người không có đứng vững, hướng bên cạnh lảo đảo, may mắn hắn phản ứng rất nhanh, thuận thế hướng bên cạnh xoay quanh mấy vòng lúc này mới giảm được xung lực lúc chuyển dời tới đây.

Trình Dao Già bị hắn ôm thật chặt vào trong ngực, lúc thời điểm xoay quanh nhìn sát khuôn mặt của hắn, nàng như đang ở trong mộng, bất tri bất giác mà mặt liền đỏ lên, thì ra trong lúc xoay chuyển, hạ thể của hắn và Trình Dao Già dính sát vào nhau không một khe hở, Tống Thanh Thư lau một chút mồ hôi lạnh, như thế nào khiến lại dính sát ác hàn như vậy chứ, quả thực lúng túng phạm vào, hắn vội vàng nhích người thoát ra, cái cảm giác bên dưới cái gò mu của nàng nhô phồng mềm mại đội lên bên dưới hạ thể của hắn khó mà quên được, mình thật là không phải cố ý a.

Vì hóa giải trong lòng lúng túng, hắn đem ánh mắt chuyển qua trong tràng đấu, bên kia mười tám gã phiên tăng bỗng nhiên thấy Tống Thanh Thư thu hồi chưởng lực, liền mừng rỡ trong lòng, thời điểm so đấu nội lực bỗng nhiên thu hồi chưởng, quả thực đó chính là hành vi tự tìm đường chết, bọn chúng thừa dịp mãnh liệt thuận thế công tới, không cho đối phương lưu lại một cơ hội sống.

Nào ngờ Tống Thanh Thư đang đứng trước mắt biến mất như là hư không tiêu thất, mà phía đối diện lại hiện ra chưởng phong của Bách Tổn đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ đang một kích toàn lực.

Song phương lúc này đều thấy rõ là chuyện gì xảy ra, âm thầm kêu khổ, bọn hắn cũng không có biện pháp, thời điểm mà cùng lúc thu chưởng, tất cả đều là chỉ có còn đường chết, bởi vậy song phương đành phải kiên trì, chống đỡ với nhau một chưởng này…

Kim Cương môn chủ và Bách Tổn đạo nhân tuy rằng võ công cao hơn nhiều với những phiên tăng này, chẳng qua lúc này là so đấu nội lực, hơn nữa phiên tăng đang sử xuất hợp thể chi thuật, bốn chưởng đụng vào nhau, Kim Cương môn chủ và Bách Tổn đạo nhân trong nháy mắt sắc mặt đỏ bừng, mười tám phiên tăng thân thể lảo đảo gắng gượng mới đứng hơi đứng vững.

Tống Thanh Thư rõ ràng thời điểm này nếu hắn xuất chiêu đánh lén mà nói, toàn bộ đám người kia không chết thì cũng phải trọng thương, bất quá nếu như cao thủ Nhữ Dương Vương Phủ tổn thương hết không còn ai, thì cũng không phù hợp với ích lợi của hắn, hiện giờ thành Dương Châu tình thế vô cùng phức tạp, vẫn còn cần có lực lượng Nhữ Dương Vương Phủ để phá cái cục diện này.

Cân nhắc được mất giữa lợi và hại, Tống Thanh Thư liền cười một tiếng dài:

– Đêm dài đằng đẵng, tại hạ còn muốn cùng mỹ nhân làm bạn, thứ cho không thể tiếp tục phụng bồi.

Nói xong liền ôm Trình Dao Già sau mấy lần tung phóng, liền biến mất ở trong đêm tối.

Thần Tiễn Bát Hùng liền giương cung bắn tên, nhưng Tống Thanh Thư thân hình đã mờ ảo bất định, bọn hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn xem hai người rời đi.

Toàn bộ quá trình mắt thấy Tống Thanh Thư mang theo một nữ nhân bị bao quanh giữa đám cao thủ nhiều như mây, vậy mà cứ tiêu sái tự nhiên đào thoát, Vương Bảo Bảo sắc mặt xanh mét, chứng kiến trong sân song phương vẫn còn đỏ mặt mà liều mạng đấu nội lực, càng là tức giận:

– Đã đủ rồi, thu tay lại đi!

Đã có Vương Bảo Bảo can thiệp, song phương lúc này mới dám từng người triệt hồi nội lực, cuối cùng thành công dừng tay.

– Ai có thể nói cho ta biết tên Tú Hoa Đại Đạo kia cuối cùng là lai lịch gì?

Vương Bảo Bảo sắc mặt thật không tốt.

Trong tràng các cao thủ nhìn nhau, đều nhìn ra trong mắt vẻ sợ hãi, cho tới giờ bọn hắn đối với võ công của mình cực kỳ tự phụ, cho rằng lấy lực lượng bọn hắn, có thể dễ dàng quét ngang các đại phái, không ngờ hôm nay lại bị một cao thủ không biết từ đâu xuất hiện đùa bỡn như chốn không người…

Thấy không ai trả lời, Vương Bảo Bảo càng là bực bội, suy nghĩ một chút hạ lệnh:

– Không thể để cho tin tức tiết lộ làm cho sứ đoàn Nam Tống bên kia có thời gian phòng bị, kế hoạch đêm nay lập tức hành động.

Mông Cổ chinh chiến bốn phương bách chiến bách thắng, chiến thuật tinh túy là nhờ vào một chữ nhanh, Vương Bảo Bảo thân là danh tướng Mông Cổ, đương nhiên cũng lĩnh ngộ cái tinh túy tiến công chớp nhoáng này.

– Tuân mệnh!

Các cao thủ ầm ầm lĩnh mệnh, vừa rồi tại trước mặt chủ tử ném đi mất mặt lớn như vậy, lúc này mỗi người đều xoắn xuýt trước hổ thẹn.

Chú ý tới dưới tay sĩ khí dâng cao, Vương Bảo Bảo hài lòng, vung tay lên:

– Xuất phát!

Tống Thanh Thư ôm Trình Dao Già, phóng đi cũng không biết qua bao lâu, đến khi xem chừng người Nhữ Dương Vương Phủ không có khả năng đuổi theo tới, lúc này hắn mới đem nàng để xuống.

Vừa mới ngừng lại, Tống Thanh Thư liền không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, Trình Dao Già lập tức biến sắc, vẻ mặt lo lắng mà cầm lấy ống tay áo của hắn:

– Ngươi làm sao vậy?
– Vừa rồi bị nội thương, không có gì đáng ngại.

Tống Thanh Thư lau đi khóe miệng vết máu, lại cười cười.

– Đã là hộc máu làm sao mà không có đáng ngại chứ, ta chỗ này có màng theo chút ít thuốc chữa thương của Toàn Chân giáo, ngươi nhanh nuốt vào đi…

Trình Dao Già hấp tấp từ trong lòng ra một viên dược hoàn.

– Chỉ là thổ huyết mà thôi, ta bị nhiều lần rồi nên đã trở thành thói quen.

Tống Thanh Thư mỉm cười, ấn lại tay của nàng đem dược hoàn thu hồi lại…

– Ta chỉ cần vận công điều tức một hồi thì tốt rồi.

Nói xong hắn cứ như vậy ngồi trên mặt đất, trong cơ thể chân khí liền liên tục lưu chuyển.

Hắn vừa rồi bị thương tuy rằng không nhẹ, bất quá hắn hôm nay nội lực đã đạt đến nơi cảnh giới cực hạn, đã có tuần hoàn lặp đi lặp lại, sinh sôi nảy nở không ngừng, chỉ cần vận hành qua mấy chu thiên, nội thương liền có thể khỏi hẳn.

Trình Dao Già thấy hắn vừa nói vận công thì liền vận công, bị hù nhảy dựng, trong ấn tượng của nàng, mặc kệ là sư phụ, hay là trưởng bối, thời điểm chữa thương đều tìm một nơi tĩnh thất vắng vẻ không bị quấy rầy, thậm chí còn có người tin cẩn ở một bên hộ pháp, nào có giống như hắn như vậy cứ tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống liền bắt đầu chữa thương?

Bất quá lúc trước tại trong Hà Phủ, đối phương có võ công kinh diễm làm cho nàng tuyệt tín nhiệm đối phương, nàng lén lút nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ: “Không nghĩ tới võ công của hắn cao như vậy, thiệt thòi ta lúc trước còn muốn cưỡng ép bắt hắn để chạy thoát ra khỏi nha môn đây…”

Nghĩ đến ý tưởng lúc trước ngây thơ, Trình Dao Già ngượng ngùng, bởi vì Tống Thanh Thư đang ngồi chữa thương, nàng có chút buồn chán ngồi xuống bên cạnh hắn, ngơ ngác xuất thần nhìn qua hắn.

Nhìn thấy cái khăn vừa rồi hắn dùng che mặt rơi xuống bên cạnh, Trình Dao Già nhặt lên, nàng muốn lấy lại nhét vào trong lòng ngực của mình, dù sao cái khăn này là nàng năm xưa vì trượng phu mà thêu đấy, mấy ngày hôm trước bị đối phương cướp đi, nàng vẫn muốn cầm về, chỉ tiếc không có cơ hội.

Bây giờ mắt thấy thời cơ xuất hiện rồi, nàng lại lộ vẻ do dự, cũng không biết trong lòng suy nghĩ cái gì, nàng cứ tay cầm lấy cái khăn mà không có động tác gì kế tiếp.

Bỗng nhiên nàng ánh mắt nàng xéo qua nhìn thấy hắn đổ mồ hôi trên trán, nghĩ đến hắn là vì cứu mình nên mới nhận lấy nội thương, lập tức trong lòng mềm nhũn, liền cầm lấy cái khăn ôn nhu đến lau mồ hôi cho hắn.

Lau xong mồ hôi của hắn, Trình Dao Già nhìn chăm chú lên cái khăn trong tay ngẩn người, nghĩ đến trong khoảng thời gian này trượng phu làm đủ loại chuyện quá phận, nàng nhịn không được cũng có chút tức giận: “Ngươi đã không thích cái khăn này, vậy thì ta đây sẽ tiễn đưa cho người khác…”

Những năm gần đây này nàng một mực theo khuôn phép cũ, nhưng một khi sinh ra cái ý niệm to gan lớn mật này trong đầu, thì như thế nào cũng không ngăn lại được trong thân thể xúc động, Trình Dao Già trái tim phanh phanh nhảy loạn, gặp Tống Thanh Thư vẫn nhắm hai mắt chữa thương, liền dùng đầu ngón tay run rẩy mang theo cái khăn, lén lút nhét vào trong ngực của hắn.

Tống Thanh Thư khóe miệng mỉm cười:

– Đây coi như là Lục phu nhân đính ước chi vật cho ta phải không?

Trình Dao Già vốn là đang khẩn trương vô, bị hắn chợt nói sợ tới mức nhảy dựng lên, nàng ngẩng đầu nhìn lại, thì thấy Tống Thanh Thư đã mở to hai mắt tựa như cười mà không phải cười quan sát nàng, nàng hận không thể có một cái lỗ có thể lập tức chui vào.

– Ngươi khi dễ ta…

Trình Dao Già đều nhanh khóc lên.

Tống Thanh Thư cười nói:

– Ta khi dễ Lục phu nhân lúc nào vậy?
– Ngươi vừa rồi rõ ràng đã tỉnh, lại giả vờ vẫn còn chữa thương, cố ý… cố ý chê cười ta, còn không kêu là khi dễ thì là cái gì đây?

Trình Dao Già nước mắt liền tuôn rơi chảy xuống, như thế nào cũng ngăn không được.

Đã thấy nàng rơi lệ, Tống Thanh Thư luống cuống, vội vàng lấy khăn tay ra lau nước mắt trên mặt nàng:

– Oan uổng a, ta vừa rồi thật sự chữa thương, thẳng đến khi Lục phu nhân đụng vào người thì ta mới tỉnh.

Trình Dao Già sắc mặt đỏ lên, đưa ra bàn tay trắng nõn phía trước:

– Lấy ra!
– Cái gì lấy ra?

Tống Thanh Thư không hiểu ra sao.

Trình Dao Già liếc trong tay hắn cái khăn, đỏ mặt nói:

– Cái đó…

Tống Thanh Thư giật mình, rồi lại cũng không có ý trả lại cho nàng, ngược lại còn muốn bỏ vào trong lòng ngực của mình:

– Không được, Lục phu nhân đã tặng cho ta rồi.
– Ta nào có tặng cho ngươi, rõ ràng là ngươi cướp đi…

Trình Dao Già kiên trì nói.

Tống Thanh Thư lập tức cười:

– Vậy mới vừa rồi, là ai tự mình đem cái này khăn này nhét vào trong ngực của ta?

Trình Dao Già mặt đỏ như hoa hồng:

– Coi như là ta tiễn đưa, nhưng bây giờ thay đổi chủ ý, đưa lại cho ta!

Nói xong liền bổ nhào qua muốn giật cái khăn từ trong tay hắn đoạt về.

Bất quá Tống Thanh Thư phản ứng nhanh hơn, tay hướng sau co rụt lại, Trình Dao Già chụp một cái vào khoảng không, thân người mất đi cân bằng, lập tức té ngã trong lòng ngực của hắn.

Hắn dứt khoát không có phản ứng, tùy ý đối phương tự ngã đến trong lòng của mình. Trình Dao Già một đôi mắt hạnh lập tức mở thật lớn, bởi vì thời điểm nàng té vào trong ngực Tống Thanh Thư, bờ môi hai người rõ ràng trực tiếp đã dính đến cùng một chỗ.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219