Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 176
Phần 176

Sáng sớm ngày hôm sau, Tống Thanh Thư tỉnh lại sảng khoái tinh thần, trông thấy Trình Dao Già tóc mây tán loạn nằm tại bên người, dường như đóa hoa bị cuồng phong mưa rào tàn phá, hắn lại có một loại mỹ cảm khác.

Ngón tay lướt nhẹ qua gò má nàng, Tống Thanh Thư cảm thán:

– Khó trách tất cả mọi người nói thê tử của người khác thì tốt, ít nhất là sử dụng thoải mái mà không nghĩ thấy đau lòng…

Trong đầu bỗng nhiên hiện ra tối hôm qua Gia Luật Nam Tiên bộ dạng lê hoa đái vũ, hắn lại giật mình, thấy Trình Dao Già vẫn chưa có tỉnh giấc, hắn vội vàng mặc y phục liền hướng đến chỗ phương hướng gian phòng của Gia Luật Nam Tiên mà đi.

– Ta đã rời đi!

Nhìn xem tờ giấy trong tay, Tống Thanh Thư cười khổ, phát sinh ra chuyện như vậy, kết quả cũng không có vượt quá dự liệu của hắn. Bản thân hắn kinh nghiệm phong phú hoặc là da mặt đủ dày, thì là có thể thản nhiên xem như là không có gì, còn người ta một hoa cúc khuê nữ gặp phải kịch biến như vậy, không tìm đến cái chết đã là vạn hạnh rồi.

– Nàng ra đi nhưng rõ ràng còn lưu lại vài chữ…

Nhìn xem phía trên chữ viết xinh đẹp anh khí, Tống Thanh Thư lúc đầu vốn có chút tâm tình thất lạc bỗng nhiên cao hứng trở lại.

Theo từ trong phòng Gia Luật Nam Tiên đi ra, lại đụng phải Lục Quan Anh, đối phương lần này cũng nhìn thấy hắn, sắc mặt có chút mất tự nhiên.

Tống Thanh Thư chủ động tiến lên cười nói:

– Lục huynh thức dậy sớm như vậy a?
– Đêm qua ta một mực tu luyện Tịch Tà Kiếm Phổ, bất tri bất giác trời liền đã sáng.

Lục Quan Anh không có nói thật, tối hôm qua thật sự là hắn là một mực nghiên cứu Tịch Tà Kiếm Phổ, thế nhưng là từ thoáng xa xa truyền đến tiếng thê tử rên rỉ khoái hoạt lại làm cho hắn tâm phiền ý loạn, bởi vậy nói tu luyện thì thực sự quá miễn cưỡng.

– Lục huynh lúc tu luyện thì tâm trí phải nhàn hạ mới tốt, nếu không thì rất dễ dàng bị tẩu hỏa nhập ma.

Tống Thanh Thư nghiêm mặt nói ra.

Lục Quan Anh biến sắc:

– Đa tạ công tử chỉ điểm!
– Đừng nói tới chỉ điểm, chúng ta bây giờ đều là người một nhà, Lục huynh hà tất khách khí như vậy.

Tống Thanh Thư một chút ôm bả vai hắn, có chút nhiệt tình nói.

– Người một nhà…

Lục Quan Anh mặc niệm, trong lòng đắng chát không thôi.

– Lục huynh về sau nếu như có chuyện gì khó xử, cứ mở miệng, chỉ cần Tống mỗ có thể, tuyệt đối sẽ không một chút nhíu mày.

Tống Thanh Thư vừa nói vừa vỗ vỗ bờ vai của hắn tỏ ra thân cận.

Lục Quan Anh trong lòng nóng lên, cho dù nghĩ đến thê tử tại dưới háng đối phương uyển chuyển đón nhận, nhưng đối phương nhiệt tình cũng làm cho hắn dễ chịu hơn rất nhiều. Ít nhất so với tên Đường Quát Biện ăn xong quẹt mỏ kia, thì Tống Thanh Thư tốt xấu gì thì hắn cũng sẽ thực hiện nghĩa vụ tương ứng.

– Ta bây giờ thật có một chuyện khó xử…

Lục Quan Anh ấp úng, hắn đang do dự có nên chờ thêm vài ngày nữa khi Tống Thanh Thư mỗi đêm quấn quýt với thê tử mình lộ ra giao dịch đậm đặc rồi hãy nói, còn nếu nói ngay bây giờ là rèn sắt khi còn nóng…

Tống Thanh Thư cười nói:

– Bây giờ còn phân biệt cái gì giữa tại hạ và Lục huynh chứ, cứ việc nói, việc trong thiên hạ mà tại hạ làm không được, thật đúng là cũng không có nhiều.

Nhìn thấy hắn nhiệt tình, Lục Quan Anh nhất thời xúc động thốt ra:

– Kỳ thật là ta muốn cứu Hàn đại nhân…

Sau đó vẻ mặt khẩn trương nhìn chằm chằm vào phản ứng của đối phương, sợ Tống Thanh Thư cự tuyệt.

– Chuyện này…

Tống Thanh Thư lập tức cau mày.

– Có phải là chuyện quá khó khăn?

Lục Quan Anh lo được lo mất mà hỏi.

– Thật có chút khó xử…

Tống Thanh Thư một câu nói làm cho Lục Quan Anh tâm chìm đến đáy cốc, bất quá kế tiếp một câu lại làm cho hắn mừng rỡ như điên…

– Nếu như là người khác tìm đến nhờ tại hạ hỗ trợ việc này, tại hạ khẳng định không cần suy nghĩ sẽ cự tuyệt, bất quá lấy quan hệ hôm nay giữa Lục huynh cùng với tại hạ, cho dù có khó hơn nữa thì tại hạ cũng sẽ làm.
– Công tử đã đáp ứng?

Lục Quan Anh kinh hỉ nói.

Tống Thanh Thư gật gật đầu:

– Lục huynh về sau không cần xa lạ như vậy, về sau gọi tại hạ là Tống huynh đệ thì được rồi…
– Tống… Tống huynh đệ!

Lục Quan Anh cũng tự mình biết rõ, nào dám gọi thẳng tên hắn, một câu Tống huynh đệ đã đầy đủ làm cho hắn kích động rồi…

– Đúng rồi, triều đình hình như cũng đã phái người tới tiếp ứng, ta trước nghĩ biện pháp cùng bọn họ liên lạc qua, đến lúc đó song phương liên thủ, thời cơ sẽ nắm chắc nhiều hơn một chút.

Lục Quan Anh bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, nói.

– Triều đình?

Tống Thanh Thư rất nhanh kịp phản ứng, Lục Quan Anh trong miệng nói triều đình ám chỉ chính là Nam Tống, nhắc tới cũng đúng, Hàn Thác Trụ quyền khuynh triều dã, giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, triều đình Nam Tống không có khả năng chẳng quan tâm tới.

– Tốt rồi, vất vả Lục huynh…

Tống Thanh Thư gật đầu, nhìn qua bóng lưng Lục Quan Anh rời đi, hắn như có điều suy nghĩ, Nam Tống bên này có người tới thì rất tốt, miễn cho hắn phải xung phong, hơn nữa còn có thể thừa cơ cùng người của triều đình Nam Tống tiếp xúc…

– Khởi bẩm Đại đương gia, phụ cận vùng Ngọc Thanh Quán phát hiện ra tung tích phái Tung Sơn.

Tống Thanh Thư đang trầm tư tới, một tên thủ hạ của Kim Long bang chạy tới bẩm báo nói.

– Phái Tung Sơn?

Tống Thanh Thư lông mày nhướng lên, thần sắc nghiền ngẫm, phái Tung Sơn xuất hiện ở nơi đây cuối cùng là vì cái gì?

Sau khi trở lại phòng, thấy Trình Dao Già đang ngồi ở trước gương trang điểm rồi, Tống Thanh Thư đi đến phía sau lưng nàng ôm lấy:

– Phu nhân có nhã hứng cùng tại hạ đi ra ngoài dạo chơi phố?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219