Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 52
Phần 52

Âu Dương Phong muốn nói lại thôi, khơi gợi lên trong điện sự hiếu kỳ của tất cả mọi người, đừng nói đoàn người Kim quốc, ngay cả người Toàn Chân giáo cũng muốn biết đến thân phận của người này, chỉ tiếc là Âu Dương Phong nói đến nửa chừng thì thôi…

Tống Thanh Thư mỉm cười:

– Âu Dương tiên sinh, không cần nói thì tại hạ cũng đoán ra là ai, yên tâm đi, một trận chiến này ai thắng ai thua vẫn còn chưa định…

Có thể trong một chiêu đã thương Âu Dương Phong, phóng nhãn toàn bộ võ lâm, cho dù là Trương Tam Phong chỉ sợ cũng không có thể làm được, ngoại trừ khả năng võ công của đối phương khắc chế với công phu của Âu Dương Phong.

Cáp Mô Công của Âu Dương Phong vô cùng thần kỳ, bất quá khuyết điểm duy nhất chính là thời gian súc tích dài, do vậy mới bị Nhất Dương xuất chỉ rất ngắn gọn khắc chế, bất quá vi của Nhất Đăng đại sư cùng với Âu Dương Phong bất quá sàn sàn như nhau, cho dù là võ công tương khắc, cũng tuyệt không khả năng có thể một chiêu làm tổn thương Âu Dương Phong, về phần Đại Lý những cao thủ Nhất Dương chỉ khác, tu vi cao nhất là Thiên Long tự, mà đối với những người đó cũng không ai có bản lĩnh một chiêu làm tổn thương Âu Dương Phong.

Nếu dùng Nhất Dương mà có tu vi cao hơn Âu Dương Phong, toàn bộ giang hồ đếm tới đếm lui, chỉ có một người, đó chính là Trung Thần Thông Vương Trùng Dương, người đứng đầu Ngũ Tuyệt…

Nghe được Tống Thanh Thư nói thế, Âu Dương Phong sững sờ, gật đầu:

– Đúng vậy, tu vi của ngươi cũng chưa chắc là thua hắn.

Lão giả áo bào trắng lập tức liền hứng thú, cười nói:

– Vốn tưởng rằng ngươi tuổi còn trẻ chỉ là nói khoác, bất quá nếu như Âu Dương tiên sinh cũng đã nói như vậy, chắc hẳn ngươi võ công không giống bình thường, lão phu cũng muốn mở mang kiến thức một chút, như vậy đi, ngươi là võ lâm hậu bối, lão phu nhường cho ngươi ba chiêu đánh trước.

Khưu Xử Cơ vội nhắc nhở:

– Tiền bối cẩn thận, hắn võ công rất cao, nhất là dùng chi thuật, Lăng Không Ngự Kiếm, thật sự là quỷ thần khó lường!

Vừa rồi Tống Thanh Thư sử dụng mười thanh kiếm qua lại tự nhiên giữa vòng vây trên trăm đạo sĩ vây kín, lưu lại ấn tượng thật sự là quá sâu…

Lão giả áo bào trắng lơ đễnh, đem hai tay để sau lưng, ngạo nghễ nói:

– Lão phu muốn thử xem sao…

Tống Thanh Thư rất nhanh phân rõ sự thật, nếu như người đã nhường cho hắn xuất chiêu trước, tiện nghi này ngu ngốc sao mà không chiếm lấy.

– Đã là như vậy, tại hạ không khách sáo…

Tống Thanh Thư mỉm cười, bàn tay hướng trên không giơ lên, ba thanh kiếm đang nằm trên đất đột nhiên bay lên giữa không trung, mũi kiếm hướng thẳng đối với lão giả áo bào trắng rung rung, không ngừng phát ra tiếng như long ngâm.

Lão giả áo bào trắng quả nhiên có chút động dung, trên giang hồ danh gia kiếm thuật đếm không hết, nhưng có thể sử dụng cách không ngự kiếm, từ trước cho tới bây giờ mình chưa từng thấy qua.

– Tại hạ cũng không chiếm tiện nghi, hiện có ba thanh kiếm, cứ xem như là tại hạ xuất ra một lần ba chiêu…

Tống Thanh Thư vừa dứt lời, liền đưa tay nhấn một cái, ba thanh trường kiếm như ba ánh sao băng hướng bay đến lão giả áo bào trắng.

– Tiền bối cẩn thận!

Toàn Chân Ngũ Tử cùng lúc kinh hô, uy thế một chiêu này từ bên ngoài quan sát liền khiến cho bọn họ tim đập nhanh, bọn họ biết rõ ràng nếu là thay đổi vị trí với lão giả áo bào trắng, chỉ sợ dưới sự uy áp cường đại ngay cả động cũng không nhúc nhích được, từ nơi này tiếng ngân của ba thành kiếm truyền lại đã là khí thế khủng bố, ngay cả trong đại điện ba bức tượng Tam Thanh khổng lồ kia nếu bị đánh trúng chính diện, chỉ sợ cũng phải hóa thành bột mịn…

Đại Khỉ Ti ánh mắt phức tạp, Tống Thanh Thư lộ ra chiêu thức này thực sự quá kinh diễm, nàng thân phận đặc thù, những năm qua gặp vô số cao thủ, bất quá miễn cưỡng có thể cùng Tống Thanh Thư đánh đồng chỉ sợ chỉ có Dương Đính Thiên năm xưa, về sau thì có Trương Vô Kỵ, còn có Sơn trung lão nhân Hoắc Sơn ở tổng đàn Ba Tư mà thôi…

Bồ Sát Thu Thảo thì hôm nay đã hoàn toàn bị Tống Thanh Thư khuất phục, nàng nghĩ thầm may mắn là hảo ca ca của mình không có ở chỗ này, bằng không thì hắn nhìn thấy tràng diện này, lại nghĩ tới những năm qua một mực xưng lấy là đệ nhất cao thủ Kim quốc, lúc này không thể tìm một cái lỗ để chui vào sao? Đường Quát Biện người này thành phủ thật đúng là đủ sâu, ít xuất hiện nhiều năm như vậy, cuối cùng không lên tiếng thì thôi, bây giờ bỗng nhiên nổi tiếng.

Tiểu Long Nữ tâm tư thì đơn thuần hơn rất nhiều, nàng đang trọng thương trong người, một đôi mắt đẹp đang là khép hờ, bất quá trận chiến này quan hệ đến ân nhân cứu mạng mình, nên nàng mới giữ vững tinh thần cố nhìn xem cuộc chiến, chỉ khi đem ánh mắt chuyển qua trên thân lão giả áo bào trắng, thì trong lòng nghi hoặc:

“Bóng dáng nhìn rất quen thuộc, ta có lẽ đã gặp ở nơi nào, thế nhưng lại nghĩ không ra.”

– Hảo công phu…

Chỉ thấy lão giả áo bào trắng nhàn nhã nói ra, rồi vén tay áo lên, thế nhưng ba thanh trường kiếm khí thế hung mãnh lại dường như bị một lực đạo hút lấy đều rút vào trong tay áo lão.

“Coong… coong… coong…”

Ba tiếng tiếng vang truyền đến, chỉ thấy ống tay áo bào trắng của lão già run run, ngay lập tức ba thanh trường kiếm rơi xuống mặt đất phát ra tiếng động.

Mọi người nhìn lại hướng phía ba thanh trường kiếm, chỉ thấy, toàn bộ thân kiếm bị xoắn giống như bánh quai chèo đang lẳng lặng yên nằm trên đất…

Đại Khỉ Ti lo lắng quan sát Tống Thanh Thư, đối phương đã dễ dàng tiếp nhận một chiêu này, hắn hôm nay sợ rằng…

Bồ Sát Thu Thảo cũng nhíu mày, nghĩ thầm võ lâm như thế nào lại có nhiều cao thủ như vậy, Đường Quát Biện võ công đã cao, đối phương lại rõ ràng cũng là cao thủ sâu không lường được…

Ngược lại là Tiểu Long Nữ thì yên tĩnh lặng như tờ, trong tâm trí của nàng, sinh tử giờ đã không còn quan trọng…

Tống Thanh Thư thật sự cũng không ngạc nhiên, nếu như đúng như hắn suy đoán không sai, đối phương thật sự là người kia, thì một chiêu này đương nhiên không gây thương tổn gì được lão.

Lão giả áo bào trắng cao giọng nói:

– Tiểu tử ngươi kiếm pháp này có thể được xưng tụng thần thông, chỉ tiếc là hoa xảo quá nhiều.

Tống Thanh Thư lắc đầu:

– Đây chẳng qua là đụng phải cao thủ tuyệt đỉnh mà thôi, phóng nhãn toàn bộ giang hồ, một chiêu vừa rồi cũng đủ để ứng phó với đại đa số cao thủ rồi…

Lão giả áo bào trắng trầm ngâm, khẽ vuốt càm:

– Đúng vậy, trong giang hồ người có thể tiếp được một chiêu này của ngươi, đúng là không có nhiều lắm.

Tống Thanh Thư trả lời:

– Ba chiêu đã xong, hiện tại các hạ không cần khách sáo nữa rồi.

Lão giả áo bào trắng mỉm cười:

– Tốt, ngươi vừa rồi xuất ba kiếm, lão phu sẽ trả lại cho ngươi ba chỉ.

Nói xong liền duỗi ngón tay ra cách không điểm chỉ ba cái, lập tức ba tia chỉ lực xé gió vèo vèo, tuôn hướng phóng về phía mặt Tống Thanh Thư, tất cả mọi người đều không nhìn thấy quỹ tích chỉ lực, trong chớp nhoáng cũng đủ để biết lực sát thương của ba tia chỉ lực này nguy hiểm đến biết chừng nào…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219