Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 3
Phần 3

Thấy nàng đáp ứng, Tống Thanh vui cười đến gần cùng bọn họ rồi phất phất tay:

– Ta đi trước, các ngươi tiếp tục đánh đi, tiếp tục…

Bồ Sát Thế Kiệt nhìn thấy sắc mặt tên phò mã kia có được tiện nghi còn có vẻ khoe mẽ, suýt chút nữa bị tức chết, nếu không cân nhắc đến đối phương nhiệm vụ lần này làm chủ soái, thì đã xông lên cho đánh cho hắn một trận rồi…

Hoàn Nhan Bình đứng ở một bên khóe miệng cũng co giật, hận không thể trực tiếp tang cho hắn một roi…

– Công chúa lại ưa thích loại nam nhân như vậy sao?

Chỉ vào Tống Thanh đi xa, Bồ Sát Thế Kiệt không thể tin được, khinh bỉ hỏi.

Hoàn Nhan Bình lạnh lùng đáp:

– Người ta thích không phải là hắn…

– Hắn không phải chính là tỷ phu của công chúa sao? Đến lúc này rồi mà công chúa còn không thừa nhận?

Bồ Sát Thế Kiệt cảm thấy tâm mình đều nhanh muốn nát.

Hoàn Nhan Bình cũng rất đau đầu, hiện tại tỷ phu này thật ra là do Tống Thanh cải trang đấy, lời nói như vậy thì nàng cũng không thể tùy tiện để cho ngoại nhân biết rõ, suy nghĩ một lúc nàng cũng chưa nghĩ ra cách giải thích như thế nào, nên nói dứt khoát:

– Tùy ngươi nghĩ như thế nào thì nghĩ.

Thấy nàng có thái độ dầu muối bất xâm, Bồ Sát Thế Kiệt cũng bất đắc dĩ, đành phải nói sang chuyện khác:

– Công chúa tối nay thật sự đi đến gặp hắn sao?

– Đương nhiên.

Hoàn Nhan Bình suy nghĩ trước đó Tống Thanh muốn tìm gặp nàng để hỏi vấn đề gì đó, kết quả bởi vì chính mình lảng tránh ra nên hắn không kịp hỏi đến, bây giờ hắn ước hẹn nàng tối nay gặp mặt có phải là vì cái chuyện này, nhưng nàng lại không hào hứng hướng đến một ngoại nhân mà giải thích.

– Rõ ràng thật sự là công chúa muốn đi?

Bồ Sát Thế Kiệt lập tức nóng nảy…

– Nửa đêm cô nam quả nữ, vậy còn thể thống gì nữa chứ!

– Hắn là tỷ ta phu, là thân thuộc của ta, hắn tìm ta trò chuyện thì có cái gì?

Hoàn Nhan Bình khó hiểu nói.

Bồ Sát Thế Kiệt bị nàng chẹn họng, sau đó mới biệt xuất một câu:

– Có lời gì mà không thể ban ngày nói ra, mà lại để đến đêm hôm khuya khoắt mới nói, rõ ràng là hắn đối với công chúa trong lòng muốn làm loạn.

– Cứ cho là tỷ phu thật sự muốn đối với ta làm loạn thì sao nào?

Hoàn Nhan Bình vẻ mặt kỳ quái mà nhìn hắn…

– Ta lại không ngại.

Nói xong nàng cũng chẳng muốn nhìn xem phản ứng của Bồ Sát Thế Kiệt, liền rời đi để một mình Bồ Sát Thế Kiệt lưu lại trong gió…

– Ta lại không ngại… không ngại…

Lẩn quẩn bên tai câu nói sau cùng của Hoàn Nhan Bình, Bồ Sát Thế Kiệt như là bị đánh trúng bạo kích.

Rất nhanh màn đêm buông xuống, Hoàn Nhan Bình tại bên trong trướng bồng của mình đi tới đi lui, nàng trước đó tại trước mặt Bồ Sát Thế Kiệt tuy rằng biểu hiện rất là bình thản tiêu sái, bất quá đến lúc nước đến chân nàng lại có chút do dự: “Nếu lúc đó hắn thật sự muốn động tay động chân với ta thì làm sao bây giờ? Đến tột cùng thì ta phản kháng hay là không phản kháng đây?”

Về một phương diện nghĩ đến hai người sớm đã có da thịt chi thân, ý nghĩa phản kháng cũng không phải là rất lớn, có thể về một phương diện khác trong nội tâm của nàng lại có một thanh âm khác, nàng lúc trước bởi vì xem hắn là tỷ phu của mình nên mới hiến dâng thân thể cho hắn, nhưng bây giờ thì đã biết hắn không phải tỷ phu, đương nhiên không thể để hắn tùy ý được.

Hoàn Nhan Bình cuối cùng có quyết định, đem thanh đoản đao trinh tiết vệ giấu ở trong váy ngắn, nghĩ thầm nếu quả thật hắn động cước, bổn cô nương sẽ một đao thiến hắn! Vừa nghĩ như thế, toàn thân nàng liền giãn ra rất nhiều, liền đứng dậy đi ra ngoài.

Tống Thanh đang tại trong phủ trướng, đột nhiên nghe được phía ngoài có tiếng bước chân chần chừ, mỉm cười:

– Bình nhi phải không, đến thì đã đến lại còn e sợ cái gì đây này?

– Hừ, ai mà sợ chứ…

Hoàn Nhan Bình dứt khoát xông vào…

– Còn có, đừng có mở miệng gọi ta là Bình nhi, chúng ta đâu có quen thuộc…

Tống Thanh biểu lộ suy tư, thật lâu sau đó mới gật đầu nói:

– Trên thân thể của cô nương, mỗi một tấc da thịt tại hạ đều đã nhìn thấy rõ ràng toàn bộ, từ điểm đó suy ra, chúng ta có lẽ còn hơn là quen thuộc đấy.

Hoàn Nhan Bình cái nào ngờ tới hắn vô lại như thế, tức giận đến toàn thân phát run:

– Ngươi không nhắc tới thì còn tốt, ngươi đã lừa gạt chiếm đoạt lấy thân thể của ta, ta còn chưa có kịp cùng ngươi tính sổ đây này!

– Lần này đi Trùng Dương cung chúng ta có tất cả mấy đạo nhân mã?

Tống Thanh sáng suốt dời đi qua chuyện khác.

– Cái gì?

Thấy đối phương chuyển qua chủ đề lớn như vậy, Hoàn Nhan Bình nhất thời không có kịp phản ứng.

Tống Thanh lại lặp lại một lần câu hỏi, sau đó lại nói tiếp:

– Vấn đề này rất trọng yếu, có quan hệ đến chuyện tại hạ có thể thành công hay không trong việc báo thù cho tỷ muội của cô nương.

Cho dù trong lòng đang phẫn nộ đến cực điểm, nhưng nghe hắn nói lời nghiêm trọng như vậy, Hoàn Nhan Bình đành phải đáp:

– Hoán Y viện thì có ta, ngươi cũng đã nhìn thấy Bồ Sát Thế Kiệt, còn có tả phó đô kiểm Bồ Sát A Hổ Đặc thì ngươi cũng đã gặp rồi, hình như là nữ nhi Bồ Sát Thu Thảo của lão cũng ở trong quân đấy, nghe nói là nàng đi theo để giải sầu, nhưng ta cũng chưa có nhìn thấy mặt, ngoài ra Hoàn Nhan Lượng còn phái tâm phúc của mang theo một đội nhân mã làm giám quân.

Gặp Tống Thanh một mực trầm mặc không nói, Hoàn Nhan Bình hừ một tiếng:

– Này, vấn đề của ngươi đã hỏi xong chưa vậy?

– Còn có vấn đề cuối cùng…

Tống Thanh vui vẻ nhìn nàng…

– Nếu như tại hạ nhớ không lầm, trước đó cô nương mặc một thân trang phục quần dài, nhưng bây giờ vì sao đổi lại thành váy áo một thân xinh đẹp như vậy, là vì mặc để cho tại hạ nhìn xem phải không?

Hoàn Nhan Bình ngẩn ngơ, tiếp theo sắc mặt đỏ bừng, nói thật chính nàng cũng không có ý thức được cái chuyện váy áo này, vừa rồi do dự là có nên qua đây hay không, bất tri bất giác đã thay đổi một bộ váy áo rồi?

– Ngươi quá tự phụ rồi, bổn cô nương mặc cho mình xem không được sao a?

Hoàn Nhan Bình đỏ mặt nói.

– Vậy thì thật là đáng tiếc…

Tống Thanh lắc đầu…

– Lại nói tiếp tại hạ còn tưởng rằng cô nương thương nhớ đến tại hạ lần trước đó, nên mới làm như thế…

– Hừ, đó là ngươi lợi dụng lúc người gặp khó khăn, nếu không phải ngươi giả mạo tỷ phu của ta, ta há sẽ để cho ngươi làm như vậy.

Nghĩ đến đêm đó mình nằm dưới háng hắn rên rỉ cuồng loạn nhiệt tình đủ các loại, Hoàn Nhan Bình liền hận không thể có một cái lỗ chui vào.

– Thế nhưng lúc tỷ phu của cô nương sắp chết đã đem nữ nhân của hắn chuyển giao cho tại hạ, không tin thì cô nương đến gặp tỷ tỷ của cô nương đang cầm giữ lá huyết thư của hắn làm chứng…

Tống Thanh đáp…

– Cô nương đã tự nhận là nữ nhân của tỷ phu cô nương, vậy thì bây giờ cũng sẽ là nữ nhân của tại hạ đấy…

Hoàn Nhan Bình bị lời nói của hắn lượn quanh làm cho thất điên bát đảo, cũng biết hắn nhắc tới là huyết thư là sự thật, mặc dù là biết có chút không đúng, thế nhưng là trong lúc này thì nàng không biết nên như thế nào phản bác, đành phải cả giận nói:

– Ngươi đây là cưỡng từ đoạt lý.

– Làm sao lại nói là cưỡng từ đoạt lý chứ?

Tống Thanh Thư mỉm cười…

– Theo pháp lý của lá huyết thư mà nói, thì cô nương thuộc về tại hạ, với tình huống bây giờ xem ra, thân thể của cô nương đã là của tại hạ, nhưng theo trước mắt thì tâm của cô nương tạm thời chưa hoàn toàn thuộc về tại hạ, bất quá tại hạ có lòng tin, qua không bao lâu, tại hạ có thể đạt được tâm của cô nương…

Hoàn Nhan Bình tức đến nghẹn thở, cười gằn nói:

– Ta từ trước cho tới bây giờ, chưa từng thấy qua ai vô liêm sỉ bằng ngươi.

Hoàn Nhan Bình cảm thấy mình còn ở đây thêm nữa, thì có thể bị tức giận mà ngất đi, nên liền quay người ly khai.

– Cô nương muốn đi đâu vậy?

Tống Thanh gọi nàng lại.

– Đương nhiên là quay về nghỉ ngơi a.

Hoàn Nhan Bình không hiểu thấu nhìn qua hắn.

Tống Thanh lắc đầu:

– Đêm nay hãy ở tại chỗ này với tại hạ…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219